ng đồng ý để con trai mình
đi yêu một cô gái nhiều tuổi hơn, chẳng những thế trước kia còn là cô giáo dạy
mình đâu!”
Tôi nhìn anh, cười u ám, bao bất lực và cô quạnh, chán
nản và đau đớn, chùn chân và lo lắng trong giọng nói đầu bị phơi bày không che
giấu. Tôi yếu ớt lên tiếng: “Nhưng Trác Hạo ơi, em có thể làm gì được đây? Em
đã từng thử từ bỏ, tưởng như thế là xong, nhưng cuối cùng, chẳng những không
chấm dứt được những vướng mắc giữa hai người mà còn gây tổn thương cho nhiều
người nữa.”
Không phải em chưa thử từ bỏ, chỉ là thực sự từ bỏ
không nổi.
Vì thế Trác Hạo ơi, em xin lỗi. Cả đời này em mắc nợ
anh, hy vọng kiếp sau có thể trả được nợ.
Trác Hạo nhìn tôi, trong đáy mắt ẩn giấu nổi đau và
cơn giận dữ bị kìm nén, anh nói, giọng nói khàn khàn đầy u ám, có phần tàn
nhẫn: “Nhưng vốn dĩ em và cậu ta không thể có tương lai!”
Tôi gượng cười nói với anh: “Dù cho sau này em và anh
ấy không thể ở bên nhau, dù cho tương lai đã định sẵn chúng em phải chia tay,
dù cho ngày mai chính là tương lai ấy, em vẫn chấp nhận. Trác Hạo, chúng ta
thật sự không nên ở bên nhau, cho dù có Ninh Hiên hay không thì chúng ta cũng
nên chia tay anh ạ. Nếu không sau này hai chúng ta sẽ chỉ đau khổ hơn mà thôi,
em rõ ràng mang trong lòng hình bóng người đàn ông khác nhưng ngày ngày phải
chung sống với người mình không hề yêu; còn anh rõ ràng biết bạn gái mình không
yêu mình nhưng phải ấm ức sống cùng cô ta cả đời. Cuộc sống như vậy kéo dài sẽ
khiến tâm lý chúng ta thay đổi! Chúng ta sẽ ngày càng cảm thấy bất an đến cực
đoan, chỉ cần chút chuyện nhỏ thôi cũng có thể là mồi lửa bùng phát chiến
tranh. Vì thế Trác Hạo ạ, giữa hai chúng ta, chia tay mới là sự lựa chọn đúng
đắn nhất!”
Trác Hạo nhìn tôi, không nói không rằng, ánh mắt liên
tục chuyển từ lạnh sang nóng rồi từ nóng sang lạnh. Cuối cùng anh lên tiếng:
“Tô Nhã, em nhớ lấy, chính em có lỗi với anh trước.” Mắt tôi ngân ngấn nước,
tôi nhìn anh gật đầu: “Vâng! Em nhớ rằng mình có lỗi với anh! Em mắc nợ anh!”
Trác Hạo bật cười lạnh lùng: “Nợ anh? Em có thể lấy gì
trả nợ anh! Tô Nhã, em phải nhớ thêm một chuyện nữa, em và Ninh Hiên, nhất định
sẽ không có tương lai!”
Nói xong Trác Hạo đứng lên bỏ đi, toàn thân tôi run
cầm cập như ngã xuống hố băng.
Trước khi đi, Trác Hạo nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo
đến tột cùng, làm tôi chẳng còn sức đâu mà gánh vác tội lỗi phụ bạc trong tâm
hồn, toàn thân bại liệt ngồi rũ xuống ghế, bất động.
Không biết tôi đã ngồi trong trạng thái đó bao lâu thì
nghe thấy tiếng có người gọi mình. Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn, là nhân
viên nhà hàng đến nhắc rằng điện thoại của tôi đã đổ chuông rất lâu rồi.
Đến lúc này tôi mới sực tỉnh lại từ trạng thái vô
thức, thọc tay vào tùi lục tìm điện thoại, vội vội vàng vàng nghe máy, đầu bên
kia không nói gì, chỉ có tiếng thở dài nhè nhẹ. Hơi thở quen thuộc, hơi gấp gáp
đã vạch trần nỗi lo lắng bất an của hắn trong im lặng.
Tôi lên tiếng trước: “Ninh Hiên, anh đang ở đâu?”
Ninh Hiên chậm rãi đáp: “Như đã hẹn, ở dưới nhà em.”
Tôi ừ một tiếng rồi bảo hắn: “Đợi em, em về đây!”
Khi tôi về đến khu nhà, Ninh Hiên đang đứng dựa trước
mũi xe, lặng lẽ hút thuốc. Dưới chân hắn lại là một đống đầu lọc thuốc lá.
Nhìn thấy tôi, hắn vội vàng vứt điều thuốc đang hút dở
đi, bật người đứng thẳng dậy như thể vừa bị bắt quả tang làm chuyện mờ ám.
Tôi đi đến bên hắn, cười cười nói: “Anh to gan nhỉ,
không sợ bị phạt à, vứt đầu thuốc lá bừa bãi ở nơi công cộng thế này, còn cả
một đống rõ nhiều nữa chứ!”
Nghe tôi nói, có vẻ hắn cũng định pha trò cười cùng
tôi nhưng cuối cùng lại thất bại với bộ dạng cứng ngắc. Hắn cho tay lên gãi
đầu, sau đó lại đột ngột đưa tay ra kéo tôi vào lòng, ôm chặt lấy tôi, rất
chặt, rất chặt, làm tôi dường như sắp tắc thở.
Nhịp thở của hắn hơi gấp, giọng nói chất chứa lo lắng,
hắn hỏi tôi: “Em nói với anh ta chưa?”
Tôi khẽ gật đầu, dụi má vào lớp áo sơ mi trước ngực
hắn. Ngăn cách bởi lớp vải mỏng này cả hai chúng tôi đều có thể cảm nhận được
độ ấm cơ thể của nhau.
Tôi nói với hắn: “Em nói chia tay với Trác Hạo rồi,
nói người em yêu là Ninh Hiên, em nói nếu ở bên anh ấy mà lúc nào em cũng nhớ
đến anh thì cả anh ấy và em đều không thể hạnh phúc.” Tôi ngẩng đầu nhìn vào
mắt Ninh Hiên: “Ninh Hiên, em cảm thấy có lỗi với anh ấy. Em đã làm tổn thương
anh ấy rồi!”
Ninh Hiên cúi đầu hôn tôi thật điên cuồng, mãnh liệt.
Trong chớp mắt mùi thuốc là đã xộc đầy vào khoang miệng tôi, làm tôi mơ mơ màng
màng.
Mãi lâu sau Ninh Hiên mới buông tôi ra, nghiến răng
nghiến lợi nhìn tôi nói: “Không được nghĩ tới anh ta nữa, thấy có lỗi cũng
không được! Từ bây giờ trở đi em chỉ được nghĩ tới anh thôi!”
Tôi đưa Ninh Hiên lên nhà mình. Vừa bước vào cửa, còn
chưa kịp bật đèn cà hai đã quấn lấy nhau hôn lấy hôn để. Hắn thở dốc hỏi tôi:
“Có tắm không?” Tôi hổn hển đáp: “Chúng ta cùng tắm!” Hắn không kìm nổi ý cười
trong giọng nói: “Em đùa anh!” Tôi cũng bắt đầu không nhịn được cười: “Em nói
thật đấy!”
Mỗi lần chúng tôi đối đáp thế này, kết quả luôn là lăn
thẳn
