vẫn cứ bị đủ thứ vướng chân, trói buộc để phải tiếp tục luẩn quẩn
trên cõi trần, mang trái tim khổ đau sống qua ngày đoạn tháng, cho dù ngoài mặt
vẫn có thể nở nụ cười qua quýt, nhưng trái tim thì đã bị nước mắt làm cho xói
mòn mục rỗng từ lâu lắm rồi.
Buổi tối khi Ninh Hiên trở về nhà thì tôi đã bày biện
xong bàn ăn. Lấy tinh thần, tôi tỏ ra hớn hở trước mặt Ninh Hiên: “Quản lý nói
triển lãm đã thành công tốt đẹp nên cho cô nhân viên giỏi giang Tô Nhã được
nghỉ phép ba ngày!” Tôi bước đến bên Ninh Hiên, vòng tay quanh cổ hắn, nhìn hắn
không chớp mắt, thầm thì: “Ba ngày này em sẽ không đi đâu cả, chỉ ở nhà với anh
thôi!”
Ánh mắt hắn chợt thay đổi, hắn cúi xuống hôn tôi, khẽ
thốt lên: “Nhã Nhã, em dụ dỗ anh!”
Tôi cười tít mắt, buông tay xuống rồi kéo hắn đến bên
bàn ăn, xới cho hắn một bát cơm đầy ụ, ngồi nhìn hắn ăn hùng hục như hổ đói.
Tôi hỏi: “Có ngon không?”
Hắn ngẩng đầu nhìn tôi, gật đầu chắc nịch, cười thỏa
mãn: “Nhã Nhã, thức ăn em nấu là những món ngon nhất, hấp dẫn nhất anh được ăn
trong đời đấy!”
Tôi chợt thấy lòng xót xa, suýt chút nữa nước mắt lại
ứa ra. Tôi nói: “Anh nói ngọt thế, chỉ giỏi nịnh!”
Hắn đặt cái bát không xuống, đưa tay xoa xoa má tôi,
nói: “Anh nói thật! Em mà chịu nấu cơm cho anh thì cả đời này anh sẽ không ra
ngoài ăn nữa, không ai nấu nướng ngon được bằng em hết!”
Tôi sợ mình sẽ khóc, vội gỡ tay hắn: “Ghê quá! Đúng là
có năng khiếu nói lời đường mật, ngấy chết mất!”
Tôi đẩy hắn ra để thu dọn. hắn giữ tay tôi lại nói:
“Không được cử động! Anh đi vệ sinh một lát. Em không phải làm mấy vịêc này, để
anh dọn!”
Tôi sốt ruột đẩy hắn ra: “Đi nhanh đi! Rõ lắm chuyện,
y như ông cụ non!”
Hắn gõ nhẹ lên chóp mũi tôi: “Thế em lại không phải là
bà cụ non của anh chắc!”
Nhìn theo bóng lưng Ninh Hiên đi vào phòng vệ sinh,
sống mũi tôi lại cay nhức.
Cố gắng trấn tĩnh, tôi cho bát đũa vào bồn, mở vòi
nước chuẩn bị rửa. Ninh Hiên đi ra từ phòng vệ sinh, bước đến sau lưng tôi,
vòng tay qua người tôi.
Tôi tưởng hắn định ôm mình, nhưng hóa ra hắn lại thò
tay vào chậu nước, kéo tay tôi ra khỏi đống bát đũa bẩn, đôi môi ướt mềm ghé
sát vào tai tôi, khẽ trách móc: “Từ sau để anh rửa bát!”
Tôi khựng người, quay đầu lại nhìn hắn, cười hì hì
nói: “Hả? Đây là việc của phụ nữ cơ mà, người xưa chẳng dạy quân tử tránh xa
việc bếp núc là gì! Sao tự nhiên anh lại chủ động đòi làm việc của phụ nữ thế?
Chẳng lẽ anh lại là người bạn tâm tình của phụ nữ trong truyền thuyết?”
Ninh Hiên nhìn tôi khẽ mỉm cười nói: “Anh không nỡ để
bàn tay em phải tiếp xúc với thứ nước rửa bát đấy hóa chất này. Chúng cũng như
em, đếu là bảo bối của anh, anh phải nâng niu giữ gìn chứ!” Ánh mắt hắn cứ sâu
thăm thẳm như vậy, trừ khi không nhìn hắn, còn không nhất định tôi sẽ bị chìm
sâu vào trong đó, suốt đời không thể thoát ra được.
Tôi nhìn vào mắt hắn, bị hắn làm cho ngây dại đến nỗi
chỉ có thể yếu ớt lí nhí nói: “Sao anh lại nói ngọt được như vậy? Đừng như thế
nữa!”
Hắn xoay hẳn người tôi lại, mặt chạm mặt với tôi, trán
tì lên trán tôi, nhẹ nhàng hôn lên đầu mũi tôi, dịu dàng hỏi: “Tại sao? Em
không thích à?”
Lời lẽ giọng điệu của hắn như được tẩm qua nghìn vạn
tấn thuốc kích thích, làm toàn thân tôi tê dại, chân tay mềm nhũn.
Như người không xương, tôi ngả vào lòng hắn: “Thích!
Nhưng mà như thế làm em thấy hạnh phúc quá, hạnh phúc đến nỗi không dám tin là
thật, em sợ khi mình nhắm mắt vào rồi mở mắt ra lại phát hiện tất cả đều không
phải sự thật, chỉ là một giấc mơ mà thôi!”
Hắn siết chặt cánh tay, ôm tôi vào lòng thật chặt:
“Nếu em sợ, thế thì không cần tỉnh dậy là được, cứ việc ở lại trong giấc mơ
hạnh phúc đó.” Hắn ngừng nói, tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn, hắn cúi đầu xuống,
đôi môi nhẹ nhàng đặt lên môi tôi, thì thầm: “Anh sẽ canh giữ giấc mơ này cho
em trọn cuộc đời!”
Tôi nhắm mắt, bỏ mặc trái tim mình trong bóng tối
tuyệt vọng, buông mình vào dòng nước lũ có tên gọi – Ninh Hiên.
Trong ba ngày này, tôi muốn buông thả. Tôi chòng ghẹo
ham muốn nhục dục của Ninh Hiên, làm hắn hổn hển ôm tôi lên giường. Sau một hồi
mây mưa tối trời tối đất, chúng tôi nằm ôm chặt lấy nhau.
Tay hắn nhẹ nhàng đặt lên ngực tôi, không ngừng xoa
bóp.
Hắn ghé sát tai tôi, giọng khàn khàn đầy khêu gợi như
mê hoặc lòng người: “Nhã Nhã, chúng lớn hơn rồi đấy!”
Mặt nóng ran, tôi xấu hổ đến toát mồ hôi.
Trước khi lý trí bị ngọn lửa dục vọng thiêu đốt thêm
lần nữa, tôi lấy cớ đi tắm đẩy hắn ra, xuống giường chạy thẳng vào phòng vệ
sinh. Tôi vừa đánh răng xong, chưa kịp rửa mặt thì hắn cũng chui theo vào, đứng
sau lưng tôi, vùi đầu vào gáy tôi, đôi môi ươn ướt chầm chậm là ủi da thịt tôi,
hai tay không ngơi nghỉ lấy một giây, cứ thế di chuyển từ ngực thẳng xuống phía
dưới.
Một lúc sau tôi đã lại nằm trên giường, vuốt ve má
hắn, giễu cợt: “Anh đúng là đồ háo sắc! Lúc nào cũng chỉ muốn chuyện đấy thôi!”
Hắn nắm tay tôi, dịu dàng nhìn tôi: “Anh cũng không
biết tại sao, cứ nhìn thấy em là lại muốn, mà nói chung không lúc nào thấy đủ
cho được!”
Vừa nói hắn vừa đưa tay còn lại xuốn
