nh
cấp ba quốc gia.”
Tiêu Tiêu gào lên trong điện thoại: “Làm cái đầu cậu
ấy! Tô Nhã, đồ thất đức!”
Tôi ở bên này không nhịn được, cười sằng sặc.
Tiêu Tiêu điên tiết cho tôi một bài: “Tô Nhã, cậu
không hát như bò rống thì nửa đêm nửa hôm lại đi quấy rối người khác, còn làm
bằng làm bèo cái gì không biết. Nói xem thứ nước cậu uống được sản xuất ở đâu
đấy? Sao lại độc thế!”
Tôi vội cầu hòa: “Bà Tiêu Tiêu ơi, cháu sai rồi được
chưa!” Tiêu Tiêu hết kiên nhẫn nói: “Tớ còn phải đi ngủ, có chuyện gì mau nói
đi!”
Tôi vòng vo mấy câu, ấp úng nói: “Tiêu Tiêu, à ờ, là
thế này, chuyện là, ờ, tớ chia tay Trác Hạo rồi. Sau đó thì, thì tớ lại có bạn
trai khác rồi!”
Đầu dây bên kia Tiêu Tiêu lập tức tỉnh như sáo: “Úi
cha! Tô Nhã, cậu được lắm! Phong lưu hào hoa quá! Bạn trai mới của cậu như thế
nào?”
Tôi ấp úng nói: “Ờ, là người, là người trước kia tớ đã
kể với cậu rồi đấy, là...”
Tiêu Tiêu lại gào lên lần nữa: “Cậu đừng nói với tớ là
thằng nhóc choai choai đó nhé!”
Tôi rụt rè đáp: “... Chính là hắn...”
Tiêu Tiêu kích động không để đâu cho hết: “Tô Nhã,
không phải chứ, cậu cũng chạy theo xu hướng tình yêu chị em đấy à!”
Tôi nói: “... Thực ra không chỉ là chị em yêu nhau...
thế này cơ... hai bọn tớ còn là cô trò yêu nhau... hắn là học sinh trong lớp tớ
dạy...”
Tiêu Tiêu bị tin sét đánh của tôi giáng cho choáng
váng mãi không nói được câu nào. Đến khi mồm miệng hoạt động lại, nó cực kỳ
nghiêm túc nói với tôi: “Tô Nhã, chuyện này quá hoang đường! Nếu bố mẹ cậu và
bạn bè, đồng nghiệp của họ mà biết thì cậu sẽ tạo cho hai bác một áp lực dư
luận rất lớn đấy!”
Tôi khẽ nói: “Nhưng, tớ thực sự rất thích hắn!”
Tiêu Tiêu nói: “Thích không phải là cơm! Nếu chỉ thích
mà không ăn uống gì thì vẫn chết như thường! Tớ hỏi cậu, bây giờ cậu và hắn có
thể tách nhau ra được không?”
Tôi nói: “Không được! Hai chúng tớ đã không thể tách
rời được nữa!”
Tôi và Ninh Hiên, cả hai đều đã sa lưới rồi, không ai
xa nổi ai, cũng không ai thoát ra được nữa!
Sáng hôm sau, nhân lúc nghỉ giữa giờ, tôi nhắn tin cho
Ninh Hiên hỏi hắn buổi tối có thời gian không. Hắn hỏi tôi làm gì, tôi đánh
liều nhắn lại bảo: “Đồng chí cùng chiến tuyến Tiêu Tiêu của tôi yêu cầu được
chiêm ngưỡng cậu!”
Ninh Hiên gọi lại cho tôi ngay, tôi phải chạy ra ngoài
hành lang nghe máy. Hắn nói: “Chiều nay anh bùng một tiết học, em trốn một giờ
dạy.”
Tôi hơi ngượng ngùng trách hắn: “Làm gì? Lại định ra
công viên à? Một ngày tạm dừng cũng không được à!” Ninh Hiên cười chế nhạo tôi:
“Nghĩ cái gì đấy! Anh muốn em đi mua ít đồ với anh. Đồng chí của em tới chiêm
ngưỡng anh, anh phải ra dáng người lớn chứ. Chẳng lẽ để người ta nhìn anh ăn
mặc như một thằng học sinh sau đó lại quay ra phản đối chúng ta à? Thế nào, hay
là bùng hai tiết, một tiết đến công viên hôn nhau, một tiết đi mua sắm?”
...
Giời ạ, lại bị hắn xỏ rồi! Thiên hạ bao nhiêu trai trẻ
sao mỗi tôi gặp phải con người này, chành chọc với hắn toàn thua thôi.
Tôi lên giọng nói: “Hơ, ai thích hôn cậu chứ! Tưởng
bở...” Không đợi tôi nói nốt hắn đã ngắt lời: “Nhã Nhã, anh nhớ em!”
Vừa nghe câu này của hắn, người tôi lập tức rũ ra, khí
thế hùng hổ lập tức bốc hơi hết sạch, con cừu non lại thì thào: “Đã thế, hay là
chúng mình trốn hai tiết nhé...”
Tô Nhã là kẻ hèn kém nhất thiên hạ! Tôi coi thường bản
thân!
Cả buổi tối tôi chỉ nhớ được cách viết của hai chữ
“hôn mê”. Tất cả những thứ khác đều như mây gió thoảng qua, như bụi đất dưới
chân, hoàn toàn chẳng đọng lại gì trong tôi.
Từ khu rừng nhỏ trong công viên đi ra, sau khi đã bị
Ninh Hiên hôn đến đầu óc mơ màng, chân cẳng lâng lâng, phần lớn thời gian tôi
chỉ cười ngơ ngẩn nhớ lại những dư vị ngọt ngào vừa qua, phần thời gian ít ỏi
còn lại được dành để đối đáp với Ninh Hiên. Hắn bảo tôi: “Đồ ngốc!” Tôi đáp
trả: “Cậu mới ngốc!” Cả quãng đường, chúng tôi cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho
đến tận cửa hàng thời trang.
Vốn dĩ tôi còn giữ lại được một chút lý trí minh mẫn,
nhưng khi Ninh Hiên bước ra từ phòng thử đồ thì tôi lập tức rơi vào trạng thái
hôn mê toàn tập! Như bị trăm ngàn con ma siêu háo sắc nhập hồn, tôi giàn giụa
nước dãi trước tên mỹ nam trước mắt!
Mẹ ơi! Tên tiểu tử này trời sinh đã là cái mắc áo à?
Bộ Âu phục có vẻ cổ lỗ đó khoác lên người hắn lại tôn hắn lên thành một bậc
quốc sắc thiên hương!
Cô nàng nhân viên mê dại nhìn Ninh Hiên nịnh nọt: “Anh
mặc bộ này của chúng tôi lên, phải nói là không còn gì để nói! Quá đẹp trai!”
Tôi bực rồi đấy! Sao cô nàng này lại có thể háo sắc
hơn cả tôi nữa! Cô ta bị vạn con ma háo sắc nhập hồn chắc?
Ninh Hiên điềm nhiên đưa mắt nhìn cô ta, nói: “Muốn
nghe bạn gái tôi nhận xét thế nào không?” Hắn đưa mắt ra hiệu. Tôi đến bên cạnh
hắn, dường như bị sắc đẹp của hắn làm cho mờ mắt: “Tiên sinh, bộ đồ này của các
cô ấy mặc lên người anh, phải nói là không còn gì để nói! Quá đẹp!”
Ninh Hiên toét miệng cười. Nhìn sang, thấy cô nhân
viên đang lúng túng, mặt mũi tối sầm, tôi liền vờ tử tế nói: “Không sao! Cô là
nhân viên bán hàng, tất nhiên cô ca ngợi bộ đồ của các cô là c