nữa mà phần chưa hút còn dài
hơn điếu trước.
Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn Trác Hạo, cuối cùng
cũng có thể khẳng định: Hôm nay Trác Hạo rất không bình thường!
Trác Hạo cũng nhìn tôi, nụ cười trên môi đã tắt,
vẻ mặt rất nghiêm túc, nói: “Anh không ngờ, người yêu mà em nói đến lại là cậu
ta. Nếu nhớ không nhầm, anh đã gặp cậu ta một lần ở rạp chiếu phim. Tô Nhã,
người yêu hiện giờ của em, cậu ta còn quá trẻ con!”
Tôi rùng mình, tim đập dồn thình thịch. Rõ ràng
anh ta đang nói xa xôi bóng gió chuyện gì khác!
Tôi nói: “Trác Hạo, rốt cuộc anh muốn nói điều
gì?”
Trác Hạo đáp: “Tô Nhã, em là cô giáo, cậu ta là
học trò của em, em làm như thế thực sự là quá điên rồi!”
Tôi bắt đầu phát cáu. Tôi có cảm giác mục đích
buổi gặp mặt này của Trác Hạo tuyệt đối không chỉ đơn giản chỉ là để chia tay
trước khi đi xa. Tôi hỏi anh ta, giọng lạnh tanh: “Sao anh biết chuyện của em
và cậu ấy?”
Trác Hạo nói: “Làm sao biết được không quan
trọng, quan trọng là, Tô Nhã, em nên biết ghìm ngựa trước vực thẳm, dừng chuyện
này lại ngay. Em có biết bố cậu ta là ai không? Nếu như bố cậu ta biết con trai
mình đang yêu chính cô giáo dạy Toán của nó, em có biết hậu quả sẽ như thế nào
không? Hơn nữa, Tô Nhã à. Em đã nghĩ tới chuyện nếu bố mẹ em biết được chuyện
này, hai người sẽ phản ứng ra sao chưa? Em muốn nhìn hai bác đã ngần này tuổi
rồi còn bị người ta chỉ trỏ nói ra nói vào ư?”
Tôi nhìn thẳng mặt Trác Hạo, hai hàm răng không
nghe lời cứ đập loạn vào nhau, toàn thân run lên vì quá tức giận.
Anh ta dựa vào cái gì mà tùy tiện phán xét
chuyện tình cảm của người khác kia chứ? Hơn nữa lại còn ra vẻ đường hoàng chính
đáng, quan tâm chăm lo? Anh ta có tư cách gì mà dám chỉ đạo cuộc đời tôi, dạy
tôi nên yêu ai, nên sớm chia tay ai?
Tôi nhìn Trác Hạo, cười hỏi: “Trác Hạo, anh cho
rằng em không nên ở bên cậu ấy? Vậy anh thấy em nên ở bên ai? Anh ư?”
Mặt Trác Hạo cứng đơ. Anh ta nhìn tôi chằm chằm
không chớp mắt. Trong đáy mắt bốc lên nỗi giận dữ, anh ta như chỉ chực nổ tung
đến nơi, nhưng cuối cùng cũng kìm nén lại được.
Anh ta xuống giọng: “Tô Nhã. Anh chỉ muốn tốt
cho em!”
Tôi bực quá hóa khùng.
Tại sao lắm người thích lấy danh nghĩa tình yêu
hay quan tâm gì đấy, hùng hồn can dự vào cuộc sống của người khác, làm loạn tâm
tư tình cảm của người ta như thế? Chỉ cần thốt ra một câu: “Anh chỉ muốn tốt
cho em”, rồi không cần biết người ta có thích hay không, vênh mặt hất hàm chỉ
bảo, lên lớp nên thế này không nên thế khác, anh chỉ muốn tốt cho em nên em
phải nghe lời anh!
Nhưng, dựa vào cái gì?
Tôi nhìn Trác Hạo, sa sầm mặt, lạnh nhạt nói rành rọt
từng từ: “Trác Hạo, vốn dĩ trước khi anh đi xa, em muốn cùng anh vui vẻ ăn một
bữa cơm chia tay, chân thành nói câu tạm biệt. lên đường bình an, thế chẳng
phải tốt hơn ư? Hà tất cứ muốn biến nó thành bữa tiệc Hồng Môn?” Tôi lấy hơi,
tiếp tục nói: “Trác Hạo, anh nói xem, yêu một người có phải là tội lỗi không?
Nếu nhất định phải nói là có tội thì chỉ có thể kết tội chúng em gặp nhau sai
thời điểm thôi. Em và cậu ấy gặp nhau quá sớm. Nếu như đợi đến lúc cậu ấy tốt
nghiệp cấp Ba chúng em mới quen nhau thì tất cả những vấn đề anh vừa nói đều
không là gì cả! Như thế tức là nửa năm nữa cậu ấy tốt nghiệp rồi, giữa hai
chúng em sẽ không còn bất kỳ trở ngại nào nữa! Nhưng trong thời gian nửa năm
này, em chỉ có thể nói sai thì cũng sai rồi, sớm thì cũng đã sớm rồi, em sẽ
không chia tay với cậu ấy! Chúng em nhất định sẽ ở bên nhau mãi mãi!”
Câu nói cuối cùng của tôi dường như chứa đầy hàm
ý khiêu khích.
Trác Hạo tím tái mặt mày nhìn tôi, môi hơi run.
Không ngờ lại có ngày tôi có thể khiến con người tinh tú vốn không bao giờ biểu
lộ cảm xúc ra ngoài mặt như anh ta run rẩy thế này!
Trác Hạo nhìn tôi, trong ánh mắt có lẫn chút ớn
lạnh, nói với tôi như thể vừa đưa ra một quyết định quan trọng: “Tô Nhã, anh
chỉ muốn tốt cho em. Mong em biết việc gì nên việc gì không nên.”
Tôi không nhịn được cười, lại là muốn tốt cho
tôi, còn muốn tôi tự biết việc gì nên việc gì không nên.
Việc gì nên việc gì không nên! Thật buồn cười.
Trên đời này có người nào hoàn toàn trong sạch, đủ thanh cao để dám lấy mình ra
khuôn vàng thước ngọc cho các quy phạm đạo đức xã hội, để dám phán xét hành vi
của người khác? Nếu không được như vậy thì anh ta dựa vào đâu để cảnh cáo người
khác nên biết việc gì nên, việc gì không nên.
Tôi nói: “Trác Hạo, anh phản ứng dữ dội thế này,
nếu không phải em hiểu anh thì đã cho rằng anh thực sự rất yêu em và đang ghen
vì em đấy!”
Ánh mắt tối sầm đi, Trác Hạo định lên tiếng. Tôi
cướp lời anh ta nói tiếp: “Trác Hạo, hôm nay có nói tiếp cả hai cũng đều không
vui vẻ gì, chi bằng kết thúc ở đây đi. Chúc anh thượng lộ bình an!”
Sau đó, không đợi anh ta nói gì thêm, tôi đứng
lên đi trước.
Ra khỏi nhà hàng, tôi còn ngoái đầu nhìn lại qua
lớp cửa kính. Trác Hạo vẫn đang ngồi bất động tại chỗ. Anh ta lại châm một điếu
thuốc, hút hết hơi này đến hơi khác, trầm ngâm trong một nỗi kìm nén khó gọi
tên, nom có vẻ thật kỳ lạ.
Thình lình eo tôi bị s
