Cuối cùng hôm nay cũng
gặp được em rồi, quả nhiên danh bất hư truyền, em rất đẹp, rất dễ thương!”
“Ninh Hiên, cậu nói xem, một người ưu tú như vậy, lại
nói ra những lới lẽ rung động lòng người như thế, cậu nói xem với một đứa con
gái còn chưa tốt nghiệp đại học như tôi, dựa vào đâu mà từ chối anh ta được
chứ! Toi, tôi đã tự đào hố chôn mình rồi.”
Ninh Hiên nhìn tôi, cười nhạt: “Trông chị kìa! Đúng là
đồ háo sắc!”
Tôi lườm hắn một cái, đồ trẻ ranh thì hiểu gì chứ!
Ninh Hiên bỗng đưa mặt sát lại gần tôi hỏi: “Tôi thấy
mình còn đẹp trai hơn anh người yêu của chị đấy chứ, chị háo sắc như vậy, sao
lúc gặp tôi lại không đổ nhỉ?”
Khuôn mặt hắn bỗng chốc to dần rồi chình ình ngay sát
mắt tôi, làm tôi choáng váng. Tôi vội vàng đẩy sang một bên, bực mình nói: “Ờ,
tôi háo sắc đấy, nhưng là đứa háo sắc có phẩm hạnh! Đã có bạn trai rồi, giai
đẹp có ngắm thì cũng chỉ là phù du thôi!” Ninh Hiên bĩu môi nói kháy: “Phẩm
hạnh! Chưa nghe nói háo sắc mà còn có phẩm hạnh đấy!”
Tôi không thèm để tâm, tiếp tục kể câu chuyện của
mình: “Sau đó, tôi và Trác Hạo bắt đầu chính thức hẹn hò. Tôi đã hỏi anh, người
tài giỏi, đẹp trai ngời ngời như anh, chắc chắn có hàng bầy ong bướm vây quanh,
anh muốn tìm bạn gái thế nào mà chả có, tại sao lại chọn em? Trác Hạo nói với
tôi rằng: “Nhã Nhã à, bởi vì em rất đặc biệt, là độc nhất vô nhị!” Mẹ kiếp! Lúc
đó tôi thật sự mê muội, những muốn lập tức theo anh ta cả đời luôn!”
Ninh Hiên tỏ thái độ khinh thường ra mặt. “Những lời
thế này mà chị cũng nói trước mặt tôi được?”
Tôi không quan tâm, “Có sao đâu! Dù sao chúng ta cũng
chỉ biết nhau sơ sơ, hôm nay gặp nhau xong ngày mai ai biết ai ở đâu mà lo. Bạn
bè người thân của tôi cậu cũng chẳng biết, tôi còn sợ cậu làm gì được chứ?
Thỉnh thoảng cũng nên dốc bầu tâm sự hết những chuyện thầm kín cho kiểu bạn bè
nửa quen nửa lạ như cậu!”
Kể chuyện với bạn bè hay người xa lạ đều không phải là
lựa chọn tốt nhất!
Ninh Hiên nhướn mày nhếch mép, lạnh nhạt nói: “Chị
duyên quá đấy! Chị với tôi chỉ là hai kẻ qua đường xa lạ thôi, còn lâu mới đạt
đến mức quen biết sơ sơ!”
Tôi không chịu: “Vậy được, này người qua đường, tôi
hỏi cậu, nếu hai chúng ta là hai người xa lạ thì tại sao lần trước cậu còn hỏi
số điện thoại của tôi?”
Ninh Hiên quay đi, hết sức thản nhiên nói: “Do thói
quen.”
Tôi đã bảo tên nhóc này quen nói năng tùy tiện mà!
Tôi không muốn tiếp tục tranh cãi về chuyện quen biết
sơ sơ hay xa lạ nữa, câu chuyện của tôi còn chưa kể xong.
Tôi tiếp tục: “Cậu đừng có ngắt lời tôi luôn thế, nghe
tôi kể hết trước đã! Đây là cơ hội hiếm có đấy, thử hỏi cậu tìm nghe đâu được
một câu chuyện chân thực, dốc hết mề gan thế này mà không phải trả tiền hả?”
Tôi nói: “Tôi vẫn tưởng anh ta rất yêu mình, vì khi
chúng tôi ở bên nhau, anh rất ra dáng một người bạn trai. Nhưng dạo gần đây,
khi tôi tìm đến, anh đều nói bận, rất bận nên không thể đi đâu với tôi. Vì sợ
tôi không vui, anh nói đang bận kiếm tiền cho mái nhà tương lai của hai đứa.
Tôi nghe anh ta nói vậy thì chẳng oán trách gì nữa. Tôi cứ ngỡ anh ta bận thật.
Nhưng hôm nay, khi tôi rủ anh đi chơi phố thì anh nói phải gặp một khách hàng
quan trọng, không có thời gian đi cùng tôi. Thế nên tôi đi một mình. Sau đó,
khi tới trước một tiệm trang sức, tôi trông thấy anh ta đang đi cùng một cô
gái, hai người họ vai kề vai ngồi bên nhau trong tiệm cùng chọn đồ! AAA! Tôi
điên mất! Anh ta bận rộn thế này đây! Cái gọi là gặp khách hàng của anh ta hóa
ra chính là đi cùng gái đến tiệm trang sức tình tình tứ tứ chọn nữ trang thế
kia đấy. Vậy còn tôi? Tôi là cái gì? Thứ cặn bã ngốc nghếch ù ù cạc cạc chẳng
biết gì ngoài cười hềnh hệch một mình?” Cuối cùng tôi cũng không kiềm chế nổi,
nước mắt bắt đầu thi nhau tuôn rơi.
Ninh Hiên hỏi cậu nhân viên quầy bar lấy khăn giấy đưa
cho tôi: “Tôi chẳng đã nói với chị từ lâu rồi còn gì, tình trường của bạn trai
chị không đơn giản, phong lưu đào hoa, chị phải lưu tâm rồi mà lại!”
Tôi vừa thút thít đưa tay nhận lấy mấy tờ khăn giấy
vừa thanh minh: “Đấy là tôi nói cậu chứ!”
Ninh Hiên nói: “Nhưng câu đấy phải dành cho bạn trai
chị mới thích hợp!”
Tôi bực mình nói: “Sao cậu siêu thế! Đến tôi còn không
nhận ra tình trường anh ta thế nào, làm sao cậu nhìn ra được! Vốn dĩ cậu còn
không biết anh ta là ai! Có mà trong lòng cậu không phục, ghen ghét vì anh ấy
hơn cậu!”
Ninh Hiên lập tức đổi sắc mặt, lạnh tanh nói: “Tôi
không phục và ghen ghét với anh ta? Anh ta hơn tôi? Ha! Buồn cười thật! Chị
đang bênh vực anh ta một cách mù quáng đấy! Sao tôi có thể biết được hả? Vì tôi
tận mắt nhìn thấy!”
Tôi ngẩn người ra, đờ đẫn hỏi: “Cậu nói cậu tận mắt
nhìn thấy? Làm sao cậu có thể thấy được? Nói linh tinh, cậu quen anh ấy bao
giờ?”
Không bị kích động như tôi, Ninh Hiên nhanh chóng lấy
lại bình tĩnh. Hắn ta nhìn tôi với bộ mặt vô cảm nói: “Hôm đi hát karaoke đó,
phòng hát của tôi nằm ở giữa, một bên là phòng các chị, bên còn lại là của một
đôi nam nữ. Hai người đó quấn quýt rất buồn nôn, lại còn cứ phơi ra, để cửa
toang hoác không biết
