Kest đứng đó, cô đơn…lạnh lẽo…
Trái tim như vỡ ra từng mảnh…
…Màn đêm dần bao phủ trọn thành phố, nơi đây như chợt sáng rực lên…lấp lánh.Thật đẹp…thật tráng lệ!
Linh Linh đặt
từng bước chân xuống lòng đường. Cô rời khỏi trường quay với một tâm
trạng không được tốt cho lắm nên muốn đi dạo để quên những chuyện vừa
mới xảy ra.
Gió thật mát!
“Két!”
Chiếc xe mui trần bóng loáng dừng lại bên cô. Trên xe, Tiểu Linh cười tươi..
-Ê! Cậu làm gì mà thẫn thờ vậy? Tớ bấm còi mỏi tay luôn! Đi đâu đây?
-Tớ đi dạo thôi! Còn cậu? Đi đâu mà ăn mặc dữ vậy?
-Cũng chơi thôi! Hay là cậu đi với tớ đi,cho thư thái tâm hồn.Tớ mới biết nơi này hay lắm luôn!
-À… Ừm…
-Đi nào nhanh lên.
Tiểu Linh mở cửa xe kéo cô vào.
Trời về đêm thật đẹp…
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
-Cậu và Kest sao rồi?
-Sao là sao? Linh Linh ngạc nhiên.
Một chút ấm áp ùa về…
…
- Đây chẳng phải là phố 305 sao? Cậu định vào bar chắc?
Phố 305 là con phố đẹp nhất, nhộn nhịp nhất, ở đây cũng toàn những quán bar nổi tiếng nhất.
-Chứ sao! Không khí ở đây sẽ khiến cậu quên tất cả mọi thứ.
Chiếc xe dừng bên một vũ trường lớn, xanh đỏ chập chờn.
-Vào đi! Không sao đâu! Không giống như trong mấy bộ phim cậu xem đâu mà lo.
Nói rồi, Tiểu Linh cầm tay cô bước nhanh vào trong.
Quá ầm ỹ…
những màu sắc chói chang,âm thanh như được trộn lẫn vào nhau. Phải khó
khăn lắm Linh Linh mới nhìn thấy không gian trong quán.
-Chúng ta lại đằng này ngồi đi.
…
-Các ngươi hãy cút đi!.. Hãy cút hết đi!
Có tiếng cốc chén bị vỡ, một đám người tụ tập thành nhóm ở góc quán.
Nhưng những người ở đây, chẳng mấy ai quan tâm, hình như có một người phá phách ở chốn này là chuyện quá bình thường.
- Tên nào lại làm náo loạn nơi này lên thế nhỉ? Tớ nghe nói nơi đây trật tự
lắm mà sao lại không dẹp bọn họ đi! Tiểu Linh tò mò. Rồi bất chợt cô
quay sang Linh Linh.
- Tớ với cậu lại xem đi!
Không để cô trả lời thì hai người đẫ có mặt tại đám đông đó rồi…
…
…
Và người đang phá kia chính là…Kest!
-Chủ tịch!...Ngài về đi…
-Hãy biến đi!
Anh hét lên, lại có thêm vài cái li nữa bị bể.Anh đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng.
-Là Kest đấy! Linh Linh! Anh ấy bị sao vậy?
Kest bây giờ thật khác. Trông anh cô độc đến đáng thương…
-Linh Linh !Cậu làm gì đi chứ! Kest sẽ phá hết cái vũ trường này mất thôi!
Có một cái gì đó thúc dục cô lên tiếng…
Trái tim như chợt cựa quậy…
Linh Linh bước lên phía anh.Một vài người ngăn cản.
-Đừng lên đó làm gì, Kest sẽ giết cô mất thôi!
Một ánh mắt chan chứa tình cảm,một giọt lệ chực rơi… Không gian như ngừng lại…Kest quay lại nhìn cô…
Một chút nhớ nhung…
Một chút hận…
Và…một chút …yêu…
-Anh về đi! Anh say quá rồi đấy!...
-Tôi và cô! Có quen nhau sao? Anh hỏi, giọng phả mùi rượu nồng nặc.
Đau…đau lắm! Thì ra là thế, câu nói này dễ khiến người ta đau biết chừng nào.
Linh Linh im
lặng. Cô gỡ chai rượu từ tay anh xuống. Kest chỉ nhìn cô ,anh không nói
gì nữa. Sự im ắng là điều đáng sợ nhất ở một cái vũ trường.
Vài giây trôi qua…
-Tránh ra, nếu đã không quen nhau thì đừng chạm vào tôi. Kest nói từng tiếng vào tai
cô-Chúng ta đâu có quen nhau, việc gì cô phải làm như vậy?
Rồi…anh ném chiếc li trên tay xuống sàn,nó vỡ ra tung tóe và bắn ngược vào tay Linh Linh.
Máu từ từ chảy, cô không hề hay biết.
Nỗi đau thể xác nó dường như quá bé nhỏ với sự nhói đau của trái tim..
Kest quá lạnh lùng…quá hoàn hảo…và cô thì làm sao có thể đụng vào nó!
Anh quay đi không thèm nhìn cô nữa…
Linh Linh bất lực…Bao giờ cũng thế,cô không thể thay đổi ở Kest cái gì cả.
Kest nói đúng, không quen nhau thì đâu cần phải làm như thế này.
Cô bước ra ngoài.
Nhắm mắt để lệ lăn dài…
“Đây sẽ là lần cuối cùng tôi khóc vì anh…”
…
…
-Dừng lại! Kest nắm tay cô giật phắt lại…nhẹ nhàng đặt lên môi cô ...
Ngọt ngào…mềm mại…
Cho ngàn nhung nhớ…
Nụ hôn đầu…đến như một câu chuyện cổ tích…
-Đừng đi nữa, đừng xa anh nữa…được không? Anh vuốt tóc cô,thì thầm…-Anh yêu em!
Máu tử tay cô chảy ra mỗi lúc một nhiều.
-Máu! Một người ngoài cuộc hét lên-Nhìn tay cô ấy kìa!
Linh Linh nhìn xuống tay mình, máu đã chảy thành dòng…
Kest gục đầu lên vai cô,anh đã uống quá nhiều.
Ông trời luôn tạo ra ngang trái,đến được với nhau hay không là do số mệnh…
Trời dần sáng,hừng đông khẽ thả một vài tia nắng nghịch ngợm lên tấm rèm lụa xanh…
Chói quá, Linh Linh mở mắt ra,nặng nhọc vươn mình dậy. Phải cố gắng lắm cô mới có thể nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm qua.
Rồi cô khẽ mỉm cười…
Thứ tình cảm đó liệu có được gọi là tình yêu không?...
Và liệu đó có phải là những lời thật lòng của Kest???
…
-Thế là tớ
biết cả rồi nhé! Lần này thì cậu làm sao mà chối được… Chính tớ tận mắt
thấy cơ mà! Tiểu Linh ngồi trên bực cửa sổ,vắt vẻo cười toe toét.-Thế
định bịt miệng tớ bằng cách nào đây?
-Xuỵt! Linh
Linh đưa tay lên làm vẻ bí mật.-Lúc đó, anh ta đang say mà…Thôi! Dẹp cái chủ đề này qua một bên đi.Hôm nay đi học cậu có thấy cái poster to đùng in hình Tiểu Long không?
-Mấy ngày nay, đi đâu cũng thấy nói đến phim của anh cậu, đi đâu cũng”bông hồng cho
một tình yêu”.Hay thật đấy! Sao tớ lại khô