Polaroid
Vị Đắng... Ngọt Ngào

Vị Đắng... Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324230

Bình chọn: 8.00/10/423 lượt.

vẻ mặt chị lúc

chị trông thấy con gái bà chủ nhà có tên là Linh Linh.

-Nhật kí của Tiểu Long? Chẳng phải cậu không mở được mật mã sao?

-Chị khinh thường em quá đấy! Từ sau khi nghi ngờ,em đã cho người điều tra về chị và…kết quả không tồi chút nào.

-Rốt cuộc cậu muốn gì? K.E.S.T hỏi…không mấy vui vẻ khi thấy cô khóc.

-Chị có biết là Tiểu Long,anh ấy đã yêu chị từ rất lâu rồi không? Hàn

Quân phớt lờ câu hỏi của K.E.S.T ,vẫn chăm chú vào khuôn mặt Linh Linh.

-Cậu nói sao?...Tiểu Long…Không thể nào…Tôi là em gái…của anh ấy mà…

Sững sờ…Bất ngờ…Hối hận…

-Là sự thật…là sự thật sao…?

Cảm giác tội lỗi…cô khóc.

-Là vậy đấy…Nhưng anh ấy là người hoàn hảo.Im lặng để nhìn chị hạnh phúc bên người khác còn em thì không.Em thà chết chứ không thể sống mà để

người con gái mình yêu đi bên bất cứ ai…

Hàn quân nói,đưa tay ra sau. Tên đệ tử khép nép đặt lên tay cậu một khẩu súng.

-Ba chúng ta sẽ chỉ có hai người được ra khỏi đây,chị có thể quyết định. Khẩu sung được đặt lên tay của cô.-Nó chỉ có một viên đạn duy nhất

thôi,hoặc em hoặc K.E.S.T phải chết.Chỉ có như thế thì mọi chuyện mới

có thể được giải quyết.

Trời bỗng nổi sấm chớp..phải chăng là sẽ có mưa?

Là cô sẽ quyết định sao?

Trời bỗng nổi sấm chớp…phải chăng là sẽ có mưa?

Sao Hàn Quân lại chọn cách này?

Cô không thể giết cậu,người bên cô trong lúc cô tuyệt vọng nhất,người

làm cô cười trong lúc cùng cô đau khổ,người duy nhất cho cô cảm giác

trong gia đình….cậu em trai duy nhất…

Với K.E.S.T lại càng không thể.cô nợ anh quá nhiều,vả lại tình cảm anh

dành cho cô quá lớn,anh là người đầu tiên cho cô biết tình yêu…hương vị

đầu đời…

Chỉ có hai người được ra khỏi nơi này…

Vậy còn cô? Cô sống để làm gì chứ?

Cô đã làm K.E.S.T đau lòng…

Một người con gái làm người khác phải sợ…Phải tổn thương…

Làm anh trai đau khổ…

Bằng cách này hay cách khác thì mọi thứ sẽ tan biến hết…

Ba và anh trai đang chờ cô đoàn tụ,cô phải nói lời xin lỗi với Tiểu Long.

Linh Linh nhìn K.E.S.T và Hàn Quân một lần…

Nhắm mắt…Bóp cò…

Phát súng này sẽ giúp cô giải thoát

”Linh Linh!”

“chị Hiểu Minh”

Đừng!

Hãy để sự đau khổ này tan vào mây khói…

Hãy để trái tim này ngủ yên dưới lòng đất…

Nhưng…xin hãy để những tình cảm cho con người nơi đây mãi mãi là vĩnh hằng…

Ngoài kia,đã thôi không sấm chớp nữa…

Bầu trời hé lộ một vài tia nắng cuối ngày…

Một chiếc lá nhẹ nhàng đáp mình xuống đất…

Một ngày…10 năm sau…nắng dần chìm về cuối trời…

Ba con người mang hoa đặt lên nấm mộ…hoa mọc đầy…cười tươi trong gió…

-Cảm ơn vì những gì mà người này đã để lại cho cuộc sống.Cô gái quay lại nhìn người cùng đi với mình.

-Mẹ ơi! Thế đây là người đặc biệt của ba phải không ạ?

-Đúng rồi! Hãy đặt hoa lên và cảm ơn người đó đi.

Chàng trai có đôi mắt như sương phủ quay mặt nhìn sang hướng khác.

Bia mộ được làm từ đá…Hoàng hôn xám màu,nhạt nhòa…Tấm ảnh trên bia như đang mỉm cười.

Ở đâu đó thì người đó luôn ở bên gia đình nhỏ…

-Mama! Hôm nay là ngay đặc biệt nhé! Con được tới thăm người đặc biệt…

Đứa trẻ dễ thương,cười chúm chím lộ hàm răng sún khẽ nghịch mấy cái áo

của mẹ,rồi vươn vai.

-Nào,hơn mười giờ rồi…Đợi ba thế là được rồi đấy,ngủ đi thôi! Căn phòng sang trọng,lung linh đẹp như chính chủ nhân của nó vậy.

-Nhưng ba vẫn chưa về! Thằng bé nũng nĩu.-Mẹ cho con đợi ba thêm chút

nữa nhé,ngày này năm nào ba cũng về muộn.Còn say nữa,ba có bao giờ thế

đâu.À! Lúc nãy ba nghe điện thoại của ai đó.Nhé mẹ…Mẹ kể con nghe về

người đặc biệt của ba được không ạ?

Mái tóc mượt mà chúc mũi vào cậu con,tiếng cười trong trẻo vang lên

-Đi mà mẹ…

-Chuyện kể rằng ba con ngày xưa….

Thằng bé im lặng nghe kể,thỉnh thoảng lại dụi đầu vào lòng mẹ.

-…Và thế là một ngôi sao nữa lại bay lên bầu trời…Một người nữa lại ra

đi…Nếu không có người đặc biệt này thì sẽ không có chuyện giữa ba và mẹ

phải không nào…

Cô gái quay xuống,trìu mến nhìn cậu bé ngủ ngon lành… -Và không có cả con nữa,con trai ạ?

-Cậu chủ đã về rồi thưa bà! Cậu…Cậu…Người giúp việc sợ hãi mở cánh cửa ,khép nép…

-Cậu say phải không? Thôi,bà về phòng đi,tôi sẽ ra ngay…

Ánh sáng hồng chiếu nhẹ lên chiếc thảm đặt giữa phòng,

-anh lại say vào ngày này nữa rồi! Cô gái đứng mỉm cười lắc đầu.-Anh sẽ làm con sợ…

Chàng trai kéo mạnh chiếc calavat rồi nằm mạnh xuống ghế.

-Em biết là sẽ say…mà…Sao vẫn đợi? Anh xin lỗi…

-Trà giải rượu đây! Cô gái đặt trà xuống bàn.

-Em đúng là ngốc mà. Sao lại yêu anh chứ? Sao lại yêu K.E.S.T? K.E.S.T

kéo cô vào lòng.-Anh sẽ chỉ say mỗi hôm nay thôi,được không? Trông như

anh đang cười,vẻ hạnh phúc. –Hôm nay,đã có cô gái đòi cướp chồng em đấy!

-Cô ta có cướp được không? Cô lấy tay anh gối đầu lên,hỏi vui.

-Nếu cô ta cướp được,em nghĩ anh có về đây không? Bọn anh đã đi bar đấy…Cô ấy còn…

-Còn làm gì…

Anh đặt tay anh lên môi cô.-Xuỵt! Không được nói nữa.Hơi cồn phả vào mặt cô,hơi nhăn mặt một chút.-Em ghen rồi chứ gì?

Lắc đầu…

Cô gạt tay anh ra.

-Không được,phải giữ nó lại.Anh lên tiếng.-Nó không thể là của ai khác ngoài anh. Bây giờ…mãi mãi…

K.E.S.T hôn cô gái. Bàn tay nhẹ nhàng nới từng nút áo của m