n bị ai nhìn thấy!".
Những
giọt nước mát lạnh bắn vào mặt, cô bất cẩn hít vào, gần như phát sặc lên, nhưng
cô cố nhịn, mở to mắt nhìn Bạch Tiếu Diệp. Gương mặt Tiếu Diệp ướt sũng nước,
tay vịn vào mép bồn rửa: "Cho dù chia tay, tớ cũng chưa bao giờ gặp phải trường
hợp nào tệ thế này, dù sao mọi người cũng chẳng trung thực gì, cứ nói chia tay
thẳng với nhau là được, gọi bạn bè đến chơi người ta thế này thú vị lắm sao?
Hại tớ tưởng... tưởng đã ti một người bạn trai có thể giới thiệuu với cậu... Tớ
cũng không muốn cứ mất mặt trước cậu mãi..."
Bàn tay
bám vào bồn rửa mặt dần dần trượt xuống, tiếng nấc nghẹn của Bạch Tiếu Diệp như
đâm vào tai Tô Gia Áo. Cô vẫn nhớ, trước kia họ cãi nhau vì chuyện của Tiểu
Phi; cô còn nhớ, mình vừa mới cùng bạn bè anh hoá giải hiểu lầm, còn thề thốt
sau này sẽ chơi với nhau thật tốt; cô còn nhớ, đã tự nhủ sẽ vứt bỏ nguyên tắc
sống của mình vì anh, không lo chuyện thiên hạ, anh cũng đã hết sức cứu vãn cục
diện để cô không thấy ngượng ngùng. Nhưng... làm sao đây, cô không nhịn được,
hoàn toàn không nhịn được, có một tên khốn bắt nạt bạn cô, mà tên khốn đó lại
là bạn của anh.
Cô cắn
môi thật mạnh, đưa tay kéo Bạch Tiếu Diệp, lẳng lặng về phòng, chân đạp cửa ra,
mấy tên đó hoàn toàn không biết có người đã khóc trong phòng vệ sinh, đang chơi
đùa rất vui vẻ, cô nàng kia còn rúc vào lòng Kiều Khâm cười sung sướng. Lửa
giận ngùn ngụt, khí thế bừng bừng, cô kéo Bạch Tiếu Diệp đến trước mặt Kiều
Khâm.
Kiều
Khâm thấy Tô Gia Áo nghiến răng nghiến lợi mà chẳng chút sợ hãi, nhướn mày ngồi
thẳng lưng lên, cười hỏi: "Sao, trong nhà vệ sinh có gián à? Làm hai người
sợ hãi à?"
"Không
chỉ một con, mà là một bầy, rất nhiều con đực thêm một con cái!", cô
nghiến răng đáp.
Vẻ mặt
đó của Tô Gia Áo không xa lạ gì với Tiểu Phi, anh chàng lắc đầu: "Này, cái
tật thích lo chuyện thiên hạ của cô lại tái phát rồi à?".
Chỉ một
câu ấy thôi đã đủ khiến Tô Gia Áo tức điên lên, cô không dám nhìn về phía Tiêu
Yêu Cảnh, vẻ mặt anh lúc này chắc chắn sẽ rất thất vọng, cô nói mà không giữ
lời, không hiểu ý tốt của anh muốn giải vây cho mình, mà cứ thích lo chuyện
thiên hạ.
"Áo
Bông, thôi đi, tớ về đây." Bạch Tiếu Diệp rút tay, không thèm nhìn đôi nam
nữ đang ôm ấp nhau kia thêm cái nào.
Kiều
Khâm hơi nhíu mày, đẩy cô nàng trong lòng ra: "Sao về nhanh vậy? Có cần
anh đưa em về không?"
Lời nói
thân mật như những người đang yêu nhau kia đang khiêu chiến với sự nhẫn nại của
người ta. Tô Gia Áo cầm ly rượu trên bàn lên hất một cái, chất lỏng màu đỏ bắn
lên môi Kiều Khâm, vấy lên bộ âu phục màu đen của anh ta. Cô nàng bên cạnh cũng
bị dính phải, hét lên rồi đứng dậy, thấy bô váy áo của mình bị bẩn thì hằm hằm
tức giận, đẩy Tô Gia Áo ra rồi mắng: "Cô điên à, không có giáo dục hả? Tự
tiện tạt rượu của người khác thế à?".
"Này!
Con nhóc kia, cô đừng được thể làm tới, càng tức càng quá đáng, vốn hôm nay là
Yêu Cảh đá cô, nên tôi mới nhẫn nại gặp cô thêm lần nữa!"
"Tiểu
Phi." Kiều Khâm chỉ vào góc Tiêu Yêu Cảnh đang ngồi, ra hiệu cậu ta không
nên nói gì nữa, ánh mắt hung tợn của Yêu Cảnh, không cần quay đầu lại cũng cảm
nhận được. Anh ta cười một tiếng, đưa tay lên chùi rượu trên mặt, hỏi Tô Gia Áo
tay vẫn cầm ly rượu đứng hiên ngang trước mặt: "Lần này hài lòng
chưa?".
"Anh..."
Tô Gia Áo thấy anh ta không chút phản ứng gì thì càng nổi điên, cúi xuống định
tìm vũ khí gì đó đập cho cái tên chết tiệt đó một trận thì đã nghe thấy âm
thanh tạt rượu khác. Cô ngước lên, chỉ thấy Bạch Tiếu Diệp đang cầm một ly rượu
khác, bắt chước dáng vẻ của cô tạt vào Kiều Khâm, tạt xong, Tiếu Diệp đặt ly
rượu xuống, lấy một chiếc khăn tay trong túi, mở ra, thân mật áp lên mặt Kiều
Khâm, bất chấp cô nàng bên cạnh tức đến nỗi mặt mày tái xám, cô dịu dàng giúp
Kiều Khâm lau rượu đi, cho đến khi hoàn toàn khô ráo, cô mới nhẹ nhàng thốt ra
một câu: "Chúng ta chia tay".
Bạch
Tiếu Diệp nói xong quay lưng bỏ đi, khi đảo mắt nhìn, co thấy khuôn mặt trắng
bệch, há mồm trợn mắt của cô nàng kia, đúng như ý nguyện. Cũng may... vì có Áo
Bông, nếu không cô sẽ trở thành con ngốc mất mặt nhất.
Nhưng
Áo Bông lại là một cô ngốc nghếch trọng nghĩa khí, đắc tội với bạn trai mình,
mặc kệ tất cả, đưa cô bạn thất tình về nhà.
"Cậu
không cần đưa tớ về nữa, không sao đâu." Nhờ phúc của cô ấy mà cuộc chia
tay trở nên nhẹ nhõm nên cô không chỉ giữ lại được chút sĩ diện mà tâm trạng
cũng thoải mái hơn nhiều.
"Nói
ít thôi, hôm nay không nhìn thấy cậu về nhà thì tớ không đâu."
Này, Áo
Bông Rách, cậu tránh ra được không, bây giờ tớ không muốn nhìn thấy những người
có bạn trai lại đang yêu đương ngọt ngào ở lẩn quẩn cạnh mình đâu." Cô cố
ý đuổi bạn mình, dù sao Tiêu Yêu Cảnh đã bảo vệ Áo Bông như thế, cô đã thấy hết
nên có phần mềm lòng, nếu không có câu nói giải vây của anh thì có lẽ cô chỉ
thấy đau lòng hơn mà thôi. Cho dù Tiêu Yêu Cảnh là bạn của tên khốn kia, nhưng
ân oán cần phải phân minh.
"Xì!
Ngọt ngào cái quỷ ấy!" Cô ấm ức hừ khẽ, cô đã đắc tội với bạn anh như thế,
có lẽ họ cũng đã xo