Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329203

Bình chọn: 7.5.00/10/920 lượt.

he người trong cung nói lung tung, hoàng tôn người nào ngày sau không phải cơ thiếp thành đàn ."

Nghi Hỉ buồn buồn nhìn ta, tự an ủi: "Cũng đúng, Vĩnh Bình quận vương là trưởng tử, ngày sau chính là Hoàng thượng, hậu cung tất sẽ có hơn một ngàn giai nhân. Lâm Tri quận vương so sánh với ngài ấy, xem ra còn ít." Nàng thấp giọng nhắc tới hắn, đem trà lạnh bưng đi xuống.

Ta nhìn chằm chằm kì phổ trên bàn, đã không còn tâm tư đọc sách. Ngày ấy khi hắn tứ hôn, cảm giác đau nhức như đục khoét xương tuỷ kia chưa bao giờ biến mất. Bất quá là một chính phi, ta đã như thế, nếu sau này hắn có thể thực sự bước lên đế vị...

"Quận chúa", Nghi Hỉ bỗng nhiên đi vào: "Nguyên Quận chúa ở phòng ngoài."

Ta nhất thời có chút do dự, qua một lát mới phân phó nàng dẫn người tiến vào, ngồi thẳng thân mình cầm quyển kì phổ. Khi Nguyên Nguyệt đi vào, nàng vẫn như cũ cung kính hành lễ, đứng dậy nói: "Quận chúa nhiều ngày tránh mặt không gặp, cuối cùng Nguyên Nguyệt cũng đợi được." Ta cười khổ nhìn nàng: "Ngồi đi."

Nàng yên tĩnh ngồi xuống, đợi Nghi Hỉ rời khỏi, mới lên tiếng: "Hôm nay ta đến, thầm nghĩ muốn kể một ít chuyện xưa." Ta nhìn nàng: "Có liên quan đến quận chúa và Vĩnh Bình quận vương ?" Lúc trước khi ta tứ hôn, là nàng đích thân đưa mảnh giấy của Lý Thành Khí tới, rõ ràng hai người có quen biết, chỉ là sâu đậm thế nào, ta đoán không ra.

Nàng gật gật đầu, nói: "Kể ra có chút dài, ta sẽ tận lực nói ngắn gọn", nàng làm như hồi tưởng chuyện cũ, hơi xuất thần, qua một lát mới mở miệng: "Khi ta mới vào cung, quận vương thường ở bên Chương Hoài Thái tử đọc sách, mà ta bởi vì mẫu thân, cũng thường xuyên ở Đông cung theo bồi đọc. Khi đó quận vương cực kỳ thông minh, người khác đọc không hiểu ngài đã có thể phê bình chú giải, cho nên sự yêu thích của Thái tử đối với ngài dần dần vượt qua cả nhi tử ruột của mình. Khi đó Thái tử thường xuyên cười nói với ta, đợi ta trưởng thành, sẽ cho ta làm phi tử của quận vương. Thái tử còn nói, Bắc Nguỵ Nguyên thị không thể so với ngũ họ thất tộc, chỉ có gả cho Lý gia mới có thể tránh được vận mệnh tiêu vong."

Ta yên lặng lắng nghe hồi tưởng của nàng, nhìn thấy trong mắt nàng lưu quang tràn đầy, dần dần sáng rực, e là tình cảm của nàng đã khắc sâu từ rất lâu.

Nàng tươi cười xen lẫn đau khổ, tiếp tục nói: "Sau đó Thái tử mắc tội mưu nghịch bị lưu đày, ta và mẫu thân cũng bị đưa vào Dịch Đình, từ đó không gặp qua quận vương nữa. Đến năm ấy khi ngài được sắc phong Thái tử, mẫu thân đã ốm chết ở Dịch Đình, ta được ngài tìm cơ hội gửi tới cạnh Nghi Đô. Mấy năm nay, ta tận mắt thấy ngài bị phế, nhiều lần bị vu hãm, nhưng vẫn bước đi trong khó khăn nguy hiểm, che chở các đệ muội của mình, tuy ta rất đau lòng lại không có cách nào. Ta vốn tưởng rằng ngài đưa ta đến cạnh Nghi Đô, tất nhiên là vì một ngày kia có thể giúp đỡ gì đó. Nhưng đối với người bên cạnh bệ hạ năm năm, ngài chưa bao giờ hướng ta muốn cầu qua điều gì, trừ bỏ hai việc."

Ta ẩn ẩn đoán được gì đó, trong lòng rối loạn, vội nhìn nàng chăm chú không nói gì, chỉ chờ nàng tiếp tục.

Nàng đối diện với ta một lát, mới nhẹ giọng nói: "Việc thứ nhất, là ẩn thân ở Phượng Dương môn, để phòng ngừa quận chúa gặp bất trắc. Việc thứ hai, là chuyển tờ giấy kia tới tận tay quận chúa." "Hai việc này, ta cũng muốn cảm tạ ngươi." Đây là lời thật lòng ta muốn nói.

Nàng lắc đầu: "Quận chúa không cần phải nói tạ ơn, ta kể ở đây thật ra chỉ có một ý tứ", nàng nắm chặt tay vịn, mới chậm rãi nói tiếp: "Nguyên Nguyệt sớm biết rõ quận vương và quận chúa có tâm ý với nhau, ngày sau nếu may mắn được cùng quận chúa hầu hạ quận vương, Nguyên Nguyệt tình nguyện tôn quận chúa làm tỷ tỷ."

Thân mình ta chợt cứng đờ, khẽ nhếch môi nhìn nàng, ngày kia sẽ thành thê tử của hắn, tối nay ngồi trong phòng nói với ta những lời này, nàng bắt ta phải phản ứng như thế nào?

Ta rót chén trà nóng, nhìn dòng nước từ từ đổ đầy: "Bệ hạ ban hôn, đó là hỉ sự, là ân sủng, chứ không phải bắt ngươi kề cổ ngay lưỡi kiếm. Quận chúa nếu vì hắn suy nghĩ thì hãy mau chóng quên việc này đi, hoan hỉ ngồi chờ gả, làm Vĩnh Bình vương phi người người kính nể."

Nàng chăm chú nhìn ta: "Quận chúa không tin ta?"

Ta lắc đầu, đứng dậy bưng chén trà đi đến cạnh nàng, nói: "Ngươi là Vương phi của hắn, ngày sau hắn còn có thể có tiểu thiếp, cơ thiếp, nhưng tuyệt đối không có ta", ta đưa chén trà cho nàng: "Nếu ta đã gả cho người Lý gia, chỉ có thể là Lâm Tri quận vương, bằng không chính là họa sát thân."

Nói tới đây thì không cần tiếp tục nữa, nàng từ Đại Minh cung đến Thái Sơ cung, ở bên cạnh Hoàng cô tổ mẫu đã có năm năm, việc nàng chứng kiến nghe thấy so với ta e còn muốn nhiều hơn, làm sao không rõ ý tứ trong này?

Nàng tiếp nhận chén trà, thừ người xuất thần, không tiếp tục nói, sau một lúc lâu mới đứng dậy cáo từ.

Ta ngồi thẫn thờ sau án thư, nhìn chằm chằm vào bản kì phổ trên bàn, ý cười trên mặt đã tan biến từ lâu, chỉ trống rỗng nhìn vào trang kì phổ đang mở kia. Sau một lúc lâu, Nghi Hỉ bỗng nhiên đem vào một hộp gấm sơn thiếp vàng rất đẹp, nói không biết là cung tỳ của ai trong cung man


Lamborghini Huracán LP 610-4 t