“Sắp muộn rồi đấy, tranh thủ còn nóng mau ăn đi”.
Lê Bằng nhanh chân bước tới bàn ăn, bưng bát cháo trắng lên ăn luôn, còn mẹ anh nhìn anh đầy âu yếm.
Tôi bước đến, vỗ vào anh, nói: “Anh đánh răng chưa?”.
Mẹ anh đỡ lời: “Ăn xong rồi đánh, mau ăn đi!”
Tôi ngồi xuống, đón lấy một bát mì nóng, lặng lẽ ăn, nhưng vẫn không quên giẫm mạnh lên chân Lê Bằng ở dưới gầm bàn.
Ăn sáng xong, mẹ anh phụ trách việc thu dọn bát đũa.
Tôi hỏi: “Mẹ dậy từ mấy giờ ạ?”.
Bà trả lời: “Năm rưỡi”.
Tôi nói: “Sớm vậy ạ? Vậy đợi chúng con đi làm, mẹ ngủ bù đi ạ!”.
Mẹ anh nói: “Không ngủ nữa, mẹ còn phải đem số thức ăn còn lại về cho bố con, chỗ đó cũng đủ cho chúng ta ăn hai bữa, đừng có lãng phí. Hơn
nữa, ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe, mẹ già rồi, cũng không ngủ được
nhiều”.
Tôi không nói gì nữa, vốn định nói ra chuyện tối qua nhưng đành nuốt ngay xuống bụng.
Trước khi đi làm, tôi ra ban công cất quần áo, nhìn thấy một hàng toàn đồ lót của tôi.
Tôi chạy vào phòng ngủ tóm lấy Lê Bằng đang thắt ca vát, vừa thay anh thắt nốt những bước còn lại, vừa cố ý thít chặt cổ, uy hiếp anh: “Không phải mẹ giặt đồ lót giúp em đấy chứ? Nhiều cái em còn chưa mặc mà”.
Lê Bằng nói: “Đúng là mẹ giặt, lẽ ra anh định giặt, nhưng mẹ bảo đàn
ông không được giặt đồ lót cho phụ nữ nên tranh giặt, sau đó còn giặt
luôn cả đồ lót trong ngăn tủ”.
Tôi chớp chớp mắt, nói: “Đàn ông không được giặt đồ lót cho phụ nữ? Vậy tại sao em lại phải giặt đồ lót cho anh?”.
Anh cười rất ngọt ngào, tiến sát đến hôn tôi một cái, an ủi nói: “Mẹ
chúng ta là thế, người già mà, luôn giữ chút gì đó mê tín hoặc truyền
thống. Theo cách nói của họ, nếu đàn ông giặt thứ này, sẽ xui xẻo cả
đời, em thông cảm một chút”.
Đột nhiên tôi hiểu ra một đạo lý, khoan dung, độ lượng, nhường nhịn
đều được thực hiện từ một phía, phía còn lại cứ sống trong tình cảnh
không biết gì, giống như hiện giờ vậy.
Đến giờ đi làm, tôi và Lê Bằng không hẹn mà cùng đi ra cửa, mẹ anh đi theo phía sau.
Từ trên tầng xuống đến dưới, tôi quay lại nói với mẹ anh tất cả năm lần: “Mẹ, không cần tiễn đâu ạ”.
Lê Bằng cũng nói ba lần.
Nhưng vẫn không thể thay đổi được tinh thần nhắm mắt theo đuôi của mẹ anh.
Cả ba chúng tôi xuống đến tầng một, khi tôi đưa tay vẫy một chiếc taxi, thì bị mẹ anh ngăn lại.
Bà nói: “Đi taxi đắt lắm, đợi sau này các con có con, còn nhiều việc phải tiêu đến tiền!”.
Tôi gật đầu cười, đi về phía đầu đường, vừa quay đầu lại nói lời tạm biệt với bà, vừa hạ quyết tâm bắt bằng được taxi.
Ở phía sau, mẹ Lê Bằng nói: “Ấy, sao hai đứa con không đi cùng nhau? Chẳng phải hai đứa làm cùng một chỗ sao?”.
Lê Bằng nói vài câu rồi đuổi theo tôi, kéo lấy tay tôi, nhìn về phía
trước và nói: “Bình tĩnh, đi đến đầu đường anh sẽ bắt taxi cho em”.
“Anh chắc là mẹ chỉ ở một ngày chứ?”
Anh “ừ” một tiếng.
“Mẹ dùng máy giặt giặt đồ lót cho em, nó bị biến dạng hết rồi. Hôm
nay anh đến công ty mang ít sản phẩm mẫu về cho em nhé, em không còn gì
để mặc nữa!”
“Không mặc càng tốt!”
Tôi lập tức véo lên mu bàn tay anh.
Vừa đến công ty, tôi nghe được tin “hot” đầu tiên trong ngày: Trương Mai rất được Trương tổng coi trọng.
Nghe nói, Trương ai là tay pha cafe rất tuyệt. Những tách cafe cô ta
pha giống như một tác phẩm nghệ thuật. Sáng nay cô ta làm một tách Latte không đường mời Trương tổng, trên bề mặt là một lớp bọt hình trái tim,
thơm nức mũi. Trương tổng là một người rất thích cafe, đặc biệt là
Latte, anh ta nói đây là tách cafe ngon nhất mà anh ta từng uống. Câu
nói này lọt vào tai phụ nữ, nghiễm nhiên trở thành: “Em là cô gái chiếm
được vị trí quan trọng nhất trong lòng tôi”.
Tôi chống cằm, nghe Lưu Tranh Tranh tường thuật sơ qua tình hình. Trong chốc lát cảm thấy thật kính nể Trương Mai.
Nhưng Lưu Tranh Tranh lại cười nhạt nói: “Cô ta đừng tưởng rằng nhờ
một cốc cafe thì có thể được tăng lương, chuyện công thì phải xét từ
việc công, nếu như cô ta làm sai, Trương tổng cũng sẽ không nhân nhượng
cô ta!”.
Lưu Tranh Tranh nói cứ như cô ta mới là người phụ nữ hiểu Trương tổng nhất, hàm ý trong câu nói đó là: “Trương tổng không phải là loại đàn
ông hời hợt, có thể yêu một người phụ nữ chỉ vì một cốc cafe, anh ấy
thích những người phụ nữ thông minh hơn”.
Tôi dường như nhìn thấy bóng dáng mình qua Lưu Tranh Tranh và Trương
Mai. Phụ nữ thường đem những ước muốn của mình gửi gắm vào đàn ông, một
mặt chế giễu quạ trên đời này đều đen như nhau, nhưng mặt khác lại cho
rằng trên đời chắc chắn có quạ đen không giống bình thường. Giống như
Trương Mai cho rằng Trương tổng thưởng thức cafe cũng giống thưởng thức
phụ nữ, nhưng Lưu Tranh Tranh thì lại cho rằng thứ Trương tổng chú trọng hơn cả chính là sự sâu sắc của người phụ nữ. Nhưng thực ra họ đã sai,
thứ mà Trương tổng thích nhất không phải là cafe, cũng không phải là
năng lực làm việc, mà là tập thể dục.
Hết giờ làm, tôi leo lên taxi, như thường ngày lại gặp đèn đỏ phải
chờ những hai phút. Cũng giống mọi khi, tôi chăm chú nhìn vào cửa kính
tầng hai của một câu lạc bộ ven đường, đó là một phòng tập thể dục tư
nhân, nhữn