ất gấp đôi!”.
Tôi im lặng, bởi tôi không thể không đồng tình với những phân tích
của Miumiu, cô ấy đã nói đúng điểm mấu chốt nếu tình huống xấu nhất xảy
ra.
Miumiu nâng ly, chạm vào ly rượu của tôi, nói: “Hôn nhân chính là
việc người phụ nữ chấp nhận bán đi tự do và tự tôn của bản thân để đổi
lấy sự nhẫn nhục, trách nhiệm, cũng như mọi điều ràng buộc”.
Những lời Miumiu nói càng làm tôi cảm thấy hụt hẫng hơn.
Về đến nhà đối mặt với căn phòng tối đen, tôi đang định gọi điện cho
Lê Bằng truy hỏi tung tích, thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng ồn ào.
Tôi ghé mắt nhìn qua lỗ tròn trên cánh cửa, đúng là Lê Bằng. Anh uống say khướt, loạng choạng bước lên bậc thang cuối cùng, còn nói với người phía sau rằng: “Không cần đưa nữa, tôi đến nơi rồi!”.
Lê Bằng bước tiếp thêm mấy bước, sờ lần chìa khóa trong túi.
Lúc đó người phía sau không còn bị che khuất, gương mặt hiện ra rõ nét đó chính là Trương tổng.
Tôi hốt hoảng quay người chạy về phía căn phòng tối om, đầu óc chân
tay nhanh chóng vận động, ôm tất cả những tấm hình chụp chung đang bày
trên kệ vào lòng, chạy thẳng vào phòng ngủ, khóa trái cửa.
Tôi không biết tại sao mình phải làm như vậy, chỉ biết rằng những kẻ làm việc xấu bao giờ cũng chột dạ.
Ngoài phòng khách vọng lại tiếng mở cửa, tiếp đến là tiếng của Trương tổng và Lê Bằng nói chuyện với nhau, nghe thì có vẻ như Trương tổng
không định vào nhà, mãi cho đến khi cửa đóng lại, im lặng rất lâu, tôi
mới nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, nhìn qua khe cửa thăm dò động tĩnh ngoài phòng khách, chỉ có mỗi Lê Bằng đang ngồi gập người trên sofa, nhìn
chẳng khác nào một đầm nước chết.
Tôi bước ra đó, xếp tất cả ảnh lên kệ ti-vi, lần đầu tiên đặt giả
thiết rằng, nếu đồng nghiệp đến chơi nhà, giữa tôi và Lê Bằng ai sẽ là
người phải đi trốn!
Trước mắt, người cần phải trốn là tôi, bởi “nhà” của anh đã bại lộ.
Tôi giúp Lê Bằng cởi giày và tất, anh đã tỉnh, nhìn tôi một cách mơ màng, nói: “Em yêu, anh về rồi đây!”.
Tôi cau mày, nói: “Em yêu nào, anh gọi ai?”.
“Gọi vợ anh! Em là ai?”
Tôi lườm anh một cái, cảm thấy rất ác cảm với từ “em yêu”, đây là từ
có thể dùng để gọi bất kỳ người phụ nữ nào mà không sợ bị nhầm lẫn.
Tôi giúp Lê Bằng tháo cà vạt, anh cố sống cố chết tóm chặt lấy cổ áo, nói: “Đừng có làm phiền tôi, tôi chỉ cần vợ tôi thôi!”.
Tôi mỉm cười, dù không biết đây là lời nói lúc say của anh hay là anh mượn rượu giả điên, nhưng mục đích đã đạt được, những ấm ức trong lòng
tôi vì vài câu nói buổi chiều của anh đều được xua tan hết.
Tôi và Lê Bằng quấn lấy nhau được năm phút, thì xảy ra chuyện khiến
tôi hốt hoảng. Tôi chạy lại nhà tắm hứng lấy một cốc nước lạnh, nghĩ
ngợi một lúc, thấy vẫn nên đổ nước lạnh vào khăn mặt, quay lại phòng
ngủ, đắp lên mặt anh.
Lê Bằng lập tức tỉnh táo, tóm lấy chiếc khăn mặt và nói: “Bà xã, anh về rồi đây”.
Tôi đưa tay đẩy anh nhưng lại bị anh kéo xuống, hôn lên môi, hơi thở nóng hổi sực mùi rượu phả vào miệng tôi.
Tôi còn chưa cằn nhằn về việc anh uống đến mức không biết trời đất là gì, mà anh lại dám chất vấn tôi trước: “Miệng em toàn mùi cá, có phải
em trốn anh đi “ăn vụng” không?”.
Tôi nghĩ đến hai khoanh cá tuyết, nói: “Mũi anh là mũi con gì vậy, mũi mèo à! Em không ăn cá, chỉ uống chút canh cá”.
Anh ôm lấy tôi rồi ngồi dậy, đỏ mặt nói: “Không được, em ăn cá mà không rủ anh đi cùng!”.
Lê Bằng về đêm thật ấu trĩ, nhất là sau khi say.
Phải chăng đàn ông đều giống như Lê Bằng, ban ngày tỏ ra lạnh lùng,
tối đến lại nũng nịu? Người đàn ông này là chồng tôi, nhưng anh lại coi
tôi như người mẹ thứ hai của mình để được thỉnh thoảng đóng vai một đứa
trẻ làm nũng đòi kẹo.
“Ai bảo anh về muộn vậy, em đành phải ăn cơm cùng Miumiu.”
Lê Bằng gật đầu, vỗ mặt mình nói: “Đúng đúng đúng, là anh sai, hôm
nay anh không nên đi uống rượu, anh xin tự kiểm điểm…”, sau đó anh lại
sờ lên mặt tôi nói: “Em ăn cá, anh ăn em, vậy là chúng ta hòa nhé”.
Tôi không thể phủ nhận rằng, cho dù là ngày hay đêm anh đều là người rất biết giữ lời.
Thế nên, đêm hôm đó không ai trong chúng tôi được ngủ tròn giấc.
Hơn năm giờ sáng, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi, giọng nói của bà rất yếu ớt, lập tức khiến tôi tỉnh táo.
Tôi vội vàng mặc quần áo, chỉ kịp nói với Lê Bằng một câu: “Em về nhà một chuyến, mẹ em xảy ra chuyện rồi”, rồi mở cửa lao ra ngoài, xuống
dưới chặn một chiếc taxi, leo lên cố nhớ xem số điện thoại cấp cứu là
bao nhiêu?
Tài xế Taxi nhắc tôi là 120, tôi lập tức bấm gọi, tôi tới khu chung cư mẹ sống cùng lúc với xe cứu thương.
Tôi và nhân viên cứu hộ cùng lao lên tầng, đặt mẹ lên cáng, đưa vào viện.
Mẹ tôi bị viêm dạ dày cấp tính.
Tôi ngồi bên giường bệnh nói: “Bác sĩ nói không cần phẫu thuật, tình trạng của mẹ chưa đến nỗi nặng lắm”.
“Mẹ cứ tưởng chỉ cần mổ ruột thừa là sẽ không đau nữa, không ngờ lần này cũng giống như lần trước, suýt nữa thì mất mạng.”
“Con gọi cho bố rồi, bố bảo sẽ tới nhanh thôi.”
Mẹ tôi không nói gì, nhắm mặt lại, một hàng lệ chảy dài nơi khóe mắt.
Tôi không biết mẹ khóc vì đau đớn, hay khóc vì đau lòng, tôi chỉ
biết, người già rất cần