ợi nhìn Tang Thuyết, mỗi lần cô từ nước ngoài trở lại, cũng sẽ mang một ít đồ ly kỳ cổ quái trở lại, cũng chính vì vậy, Thượng Quan Hàn Dạ mới si mê các loại đồ chơi ly kỳ cổ quái , vì vậy mới mở cửa hàng bán đồ chơi mô hình .
"Không có, lần này không thấy vật gì tốt, chỉ là ngược lại si mê khiêu vũ, buổi tối ta tới chỗ A Di nói chuyện, đi quán bar của cô ấy tụ họp." Tang Thuyết có chút hưng phấn nói.
"Cô, làm sao cô biết A Di mở quán bar?" Đối với Tang Thuyết biết chuyện A Di mở quán bar, Tuyết Thiếu bày tỏ hết sức không hiểu, chuyện chuyển nhượng quán bar cho A Di dường như vẫn chưa tới một tháng đi, không có đạo lý cô sẽ biết a, trừ phi họ vẫn liên lạc. Khả năng này sao? Chỉ trong chốc lát Tuyết Thiếu trong lòng nhiều hơn N nghi vấn.
"Chẳng lẽ cô không thể biết ? Cô vẫn liên lạc với A Di qua mail, thỉnh thoảng cũng sẽ chat webcam, có cái gì kỳ quái đâu ?" Tang Thuyết nhìn bộ mặt nghi ngờ của Tuyết Thiếu, dùng ngón tay dúm dúm gáy của hắn nói.
"Nha." Tuyết Thiếu sờ sờ trán của mình, có chút mất mác nói. Hắn một chút cũng không biết A Di là lúc nào cùng mình có thể ở cùng một nơi đi.
"Đúng rồi, có chuyện quan trọng, cháu và A Di định làm như thế nào?" Nghĩ tới hai người bọn họ ly hôn cô liền đau đầu nhức óc.
"Cháu có thể làm thế nào? A Di không chịu nghe cháu giải thích, thật ra thì cháu cùng Kim Nghiên cái gì cũng không có xảy ra." Tuyết Thiếu có chút bất đắc dĩ buông tay, sớm biết ngoài cửa có ký giả, hắn tuyệt đối sẽ không cùng cô cùng đi ra . Cũng không lâu lắm hắn liền nghe nói Kim Nghiên kia chỉ dùng thân thể vài lần liền leo lên danh hiệu ngôi sao hạng nhất đi, khi đó hắn mới hoàn toàn hiểu, mình là triệt triệt để để làm bàn đạp cho người ta chơi .
"Cháu a, cháu, lúc nào thì mới có thể thu lại một chút đây?" Buổi tối mình nắm chặt cơ hội tốt! Cô có chút mệt mỏi, chỗ này có chỗ để ngủ không?" Tang Thiếu nhìn Tuyết Thiếu không nhịn được lắc đầu một cái, thầm nghĩ, rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ a, làm việc không suy tính hậu quả.
Tuyết Thiếu ngoan ngoãn mang theo Tang Thuyết đi lên phòng riêng ở lầu ba nghỉ ngơi. Mình thì trở lại lầu hai làm việc , tiếp tục vẽ thiết kế đồ án.
Miya, bên trong quán bar hôm nay tiếng người huyên náo, ngồi không còn chỗ trống, tất cả mọi người đang mong đợi, tối hôm nay rốt cuộc sẽ có tiết mục đặc biệt gì , khiến bà chủ Tần Di này thông báo bọn họ cần phải đến đúng lúc .
Tần Lạc mang theo Hạ Toa đi vào quán bar, lên lầu hai chỗ ngồi của khách VIP , Tần Di, Tuyết Thiếu, Hàn Dạ, cũng đã đến thật sớm , thấy Hạ Toa cùng Tần Lạc, gật đầu một cái, coi như là chào hỏi. Hôm nay quán bar có vẻ có chút náo nhiệt, ở cạnh nhau nói chuyện đều muốn ghé vào bên tai mới có thể nghe được, Hạ Toa cũng hướng hai người gật đầu một cái, đi tới một bên chỗ trống ngồi xuống.
Bên trong quán bar mới vừa rồi còn thanh âm huyên náo, trong nháy mắt ngừng lại, nhạc dạo bài Carmen trong lúc mọi người chần chờ đã vang lên, một người con gái mặc một thân lễ phục từ một bên đi ra, kèm theo gai điệu tiết tấu của Carmen , khiêu vũ, mị hoặc ánh mắt , khiến đàn ông bên trong quán bar thét chói tai không dứt.
"Ai, cũng hơn ba mươi rồi, thế nào lại làm những chuyện này à?" Nhìn Tang Thuyết hóa trang như thế , Tuyết Thiếu bất đắc dĩ thở dài, người ta làm cô đều là thành thạo, chững chạc , thế nào cô của hắn giống như người điên .
"Là cô?" Tần Lạc trong lòng vui lên, mấy năm không thấy cô quả nhiên vẫn là như cũ.
Hạ Toa cũng không có nghe được Tần Lạc lầm bầm lầu bầu , chỉ là chuyên chú nhìn, hâm mộ, nếu như cô cũng có thể như vậy không câu nệ nên tốt bao nhiêu.
Hạ Toa vỗ vỗ đầu, từ trên giường bò dậy, lung la lung lay đi tới phòng vệ sinh, nhìn trong gương bộ dáng tiều tụy của mình, không khỏi lấy làm kinh hãi, vừa đánh răng vừa ở trong lòng thề , về sau không bao giờ uống nhiều rượu như vậy nữa.
Chỉ là nhớ tới tối hôm qua Hạ Toa trên mặt liền tràn đầy nụ cười, không nghĩ tới cô của Tuyết Thiếu sẽ có ý tứ như vậy, còn có Tần Di, một chút cũng không nhìn ra, bên ngoài trông nghiêm túc như vậy mà không ngờ cũng thích nhiều chuyện.
Rửa mặt xong, Hạ Toa từ trên lầu đi xuống, nhìn trên bàn đã sớm chuẩn bị tốt bữa ăn sáng, cười cười, vừa định ngồi xuống, thấy tờ giấy để ở dưới cái ly.
Hạ Toa
Anh đã giúp em xin nghỉ một ngày, cứ ở nhà nghỉ ngơi, ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về.
Yêu em, Tần Lạc
Hạ Toa đem tờ giấy để qua một bên, uống sữa tươi ăn bánh bao, hai chân vắt tréo , phơi nắng.
"Leng keng, leng keng." Đang lúc Hạ Toa nhàn nhã uống sữa tươi thì chuông cửa không ngừng vang lên.
Vốn là không muốn để ý tới Hạ Toa bất đắc dĩ đi tới cửa, từ trong mắt mèo nhìn ra ngoài , trong nội tâm hồi hộp một chút, người tới lại Tô Mạc. Hạ Toa mở cửa, không đợi mở miệng, một người mà cô không quá nguyện ý nhìn đến lại xuất hiện ở trước mắt của cô.
"Hạ Toa, anh đã trở về." Tống Tử Phong nhìn Hạ Toa đang sững sờ ở tại cửa ra vào , cười yếu ớt .
"Tô Mạc!" Nhìn Tống Tử Phong , Hạ Toa hướng về phía Tô Mạc lớn tiếng mà hét lên. Cô vẫn nỗ lực muốn quên, cũng quyết định bắt đầu với Tần Lạc, nhưng Tống Tử Phong đột nhiê