biết không ít chuyện.
"Nếu như không có Tần Di hoặc là em không biết Tần Di, thì em sẽ khích lệ cô ấy theo đuổi hạnh phúc của mình , nhưng bây giờ dù sao Tuyết Thiếu cùng Tần Di mới ly hôn không bao lâu, huống chi Tần Di còn thích Tuyết Thiếu , em làm sao có thể để cho cô ấy dính vào chuyện này được đây?" Hạ Toa thật ra thì cũng rất bất đắc dĩ, cô không muốn nhìn thấy Đào Nhạc liên lụy vào , không muốn nhìn thấy cô ấy đặt hết toàn bộ tình cảm vào để rồi đổi về một thân thương.
"Thật ra thì chuyện này cũng không có quan hệ gì đến A Di , dù sao hai người cũng ly hôn, chủ yếu là Tuyết Thiếu căn bản là không thể thích một người như Đào Nhạc vậy,em cảm thấy Tuyết Thiếu có thể đần đến nỗi Đào Nhạc thích hắn mà cũng không biết sao? Em cảm thấy Tang Thuyết có thể vô duyên vô cố ghét một người sao? Trong này rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chỉ có bọn họ mới biết." Tần Lạc buông tay ra, rất là bất đắc dĩ.
"Đúng vậy a, lần trước thấy người phụ nữ đó dáng người rất đẹp." Nhớ tới một lần ở quán bar gặp nhau, Hạ Toa gật đầu một cái, đồng ý nói qua.
"Lui vạn bước mà nói, coi như thật có thể ở bên Tuyết Thiếu, vậy gia tộc Tuyết Thiếu có nguyện ý chấp nhận một người phụ nữ bình thường như vậy sao?" Tần Lạc lúc nói lời này trong lòng cũng là ê ẩm, hắn cũng gặp phải chuyện như vậy .
"Đúng vậy , vốn cũng không phải là người của một thế giới." Hạ Toa thở dài nói.
"Uh, bọn họ muốn làm gì thì làm cái đó đi, chúng ta không quản được." Tần Lạc vỗ cái trán Hạ Toa cưng chìu nói.
"Vâng , không thèm nghĩ nữa, nếu cô ấy muốn chấm dứt quan hệ với em , như vậy em sẽ không ngốc đến mức đi níu kéo , thích làm sao thì làm đi, cũng không phải là lần đầu tiên bị phản bội." Hạ Toa mặc dù ngoài miệng nói không thèm để ý , nhưng trong lòng vẫn là rất để ý
.
"Uh, chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của chính mình là được rồi, ngày đã định, buổi sáng ngày mai mười giờ bay, trước anh dẫn em đi ăn cơm, sau đó sẽ dẫn em đi mua đồ ." Tần Lạc đem Hạ Toa ôm vào trong lòng an ủi .
"Vâng , em thật sự là đói ." Nói chưa dứt lời, vừa nói thật đúng là cảm thấy thật đói, Hạ Toa tựa vào trên bả vai Tần Lạc , gật đầu một cái.
Hai người cứ như vậy lẳng lặng ngồi một canh giờ, cũng không phải Tần Lạc muốn ngồi lâu như vậy, chỉ là Hạ Toa thế nhưng nằm ở trong ngực của hắn ngủ thiếp đi, hắn lại không đành lòng kêu cô , cho nên cũng chỉ có thể đợi, hoàn hảo thời gian không lâu, một canh giờ sau Hạ Toa liền tỉnh.
"Đi thôi, ăn cơm, còn phải mua đồ nữa ." Tần Lạc lôi kéo tay Hạ Toa , dẫn đầu đứng lên.
"Ừ." Hạ Toa gật đầu một cái, vui mừng nhìn Tần Lạc cười cười, nghĩ tới ngày mai đi , tâm tình của cô rất tốt.
Hạ Toa vốn cho là Tang Thuyết nói đi du lịch chỉ là đến một điểm du lịch nổi tiếng nào đó, không thể nghĩ đến là một bãi biển riêng. Những thứ này khiến Hạ Toa có chút giật mình, chỉ là nhớ tới Tuyết Thiếu thì cũng hiểu, người có tiền tự nhiên biết tất cả những người có tiền, một bãi biển mà thôi lại có gì lạ.
"Đây là đảo nhỏ của một người bạn của chị , em xem những người đến đây hơn phân nửa đều biết hắn , hắn là người quen biết rộng , lại là người rộng lượng, chỉ có một chút không tốt, rõ ràng là con em thế gia, thế mà chẳng khác nào người bình thường. Chúng ta sẽ ở trong tòa nhà kia, buổi tối chị dẫn em đi dạo một vòng. Bây giờ chúng ta mang đồ để vào phòng đi , chị dẫn em ra chỗ thuê xe máy nước đi một vòng trên biển ." Tang Thuyết trực tiếp bỏ quên Tần Di, lấy lòng nhìn Hạ Toa nói.
Cũng không phải nói cô thật bỏ quên Tần Di, chỉ là Tần Di đi cùng với cô rất nhiều lần, nên cũng không cảm thấy mới lạ nữa , chủ yếu cô nghĩ khoe khoang bản lĩnh đi xe máy nước của mình .
Ba người đi tới chỗ cho thuê xe máy nước ở ngoài bãi biển , không đợi Tang Thuyết mở miệng, người nọ liền phái hai người đẩy hai chiếc ra ngoài biển , đưa cho Tang Thuyết và Tần Di. Cũng không phải nói người nọ thông minh, chỉ là hắn nhìn thấy Tần Di ra hiệu mà thôi.
"Tiểu Di, chúng ta đua một cuộc không?" Tần Di ngồi trên xe máy nước, nhìn Tang Thuyết nói.
"Đua thì đua, ai sợ cô ." Tang Thuyết nhàn nhạt nói một tiếng , trực tiếp khởi động , xông ra ngoài.
"Hạ Toa ngồi chắc, Tang Thuyết, chị lại ăn vạ." Nhìn Tang Thuyết đã lái thật là xa, Tần Di lớn tiếng la hét.
Xe máy nước có tốc độ rất nhanh, ở nơi này trên mặt nước dong ruổi , bọt nước văng lên đã sớm làm ướt tóc, Hạ Toa ôm thật chặt Tần Di, chỉ nghe được gió đang gào thét bên tai.
Tang Thuyết hả hê nhìn Tần Di ở phía sau , lại tăng tốc độ nhanh hơn, ở trên mặt biển thoải mái dong ruỗi .
"Tang Thuyết !" Một người đàn ông từ phía sau đuổi theo, đi đến bên người Tang Thuyết.
"Tiểu Phàm?" Nhìn người tới, Tang Thuyết có chút không xác định.
" Uh , Nhậm Kiến cũng ở đây a!" Tiểu Phàm cười nhạt, cầm lên điện thoại giắt trước ngực hô to, " Nhậm Kiến, Nhậm Kiến, Tang Thuyết đang ở đây!"
Tang Thuyết vừa nhìn hắn cầm điện thoại lên , cũng biết tình huống không xong , vặn mạnh tay ga, xông ra ngoài. Còn chưa kịp đi , rất nhanh liền bị mấy chiếc xe máy nước khác vây vào giữa, không cách nào rời đi.
" Chị Thuyết, chị cần gì phải vậy?" Ti
