chú xấy xa này sẽ xuống tay với mẹ!
Lúc này, nhân viên bảo vệ chạy tới, Lục Mạc Hiên đặt An Hiên vào tay nhân viên bảo vệ và nháy mắt với nhân viên bảo vệ.
“ Anh muốn mang con đi đâu?” An Nhược đưa tay muốn đoạt lại An Hiên.
An Hiên có chút lo lắng, nhưng nó biết bây giờ không phải là lúc hoảng loạn, dù sao ông chú xấu xa trước mắt này có lẽ là cha của nó.
“ Cho đến khi em thừa nhận anh là chồng em, anh mới có thể dẫn em đi gặp con, vợ ơi, anh thật sự rất yêu em, không phải vì trả nợ. ba em không phản bội lại Đảng, mấy năm nay anh đã thu thập chứng cứ, rốt cuộc cũng thu thập được, ba em rất nhanh sẽ có thể sửa lại án đã xử sai.” Lục Mạc Hiên nói xong, đột nhiên đưa tay ôm An Nhược, sức lực rất lớn phảng phất như muốn vò An Nhược vào xương tủy.
“Sửa lại bản sán đã xử sai cho ba em? Lục Mạc Hiên, anh…” Lời chưa nói xong thì đã vị Lục Mạc Hiên nuốt vào.
Nhà họ an một khi sửa lại án xử sai, tất nhiên nhà họ Lục sữ bị dính líu vào, Lục Mạc Hiên sắp lên chức thượng tướng, nếu như lúc này nhà họ Lục gặp chuyện không may, đừng nói thượng tướng, ngay cả thiếu úy cũng không được.
Lục Mặc Hiên làm việc luôn nhanh như chớp, tìm kiếm vợ suốt năm năm rốt cuộc cũng tìm được, Lục Mặc Hiên lập tức đoạt lấy đứa nhỏ giao cho thuộc hạ mang tới nhà họ Lục, sau đó bất chấp tất cả khiêng An Nhược lên người đi đến bãi đậu xe sau đó nhét An Nhược vào trong xe.
Năm năm trước cô không nói tiếng nào ngay cả một lời giải thích cũng không có cứ như vậy bỏ anh mà đi, trong lòng Lục Mặc Hiên oán hận và ủy khuất xen lẫn lửa giận dồn dập ập vào lòng.
Mở cửa xe, tức tốc ngồi vào ghế lái, xe chạy thẳng đến biệt thư tư nhân của anh ở tỉnh bộ. An Nhược lấy di động ra muốn gọi điện cho Nam Cung Bân, màn hình di động mới vừa sáng lên đã bị Lục Mặc Hiên đưa tay đoạt lại, bịch một tiếng, di động bị ném trên ghế sau.
"Biên Huy đã biết anh tìm được em, An Nhược, mấy năm gần đây Biên Huy không phải là đang muốn sửa lại án xử sai cho nhà họ An sao? Những chứng cứ anh thu thập được đã giao cho Biên Huy, Bên Huy rất muốn nên đã đến lấy, bây giờ em đã là của anh, cả đời này của em đều thuộc về anh." Ánh mắt Lục Mặc Hiên bình tĩnh nhìn về phía trước, đạp mạnh chân ga. Tốc độ trực tiếp lên mấy chục, An Nhược vịn cửa xe, "Anh chạy chậm một chút."
"Anh muốn chạy nhanh, lúc trước em vô thanh vô tức rời đi có nghĩ đến cảm giác của anh không? Anh thật sự rất yêu em, không phải đồng tình cũng không phải vì thương cảm càng không phải vì trả nợ, anh Lục Mặc Hiên không có đồng tình đến độ vì đền bù lỗi lầm năm đó nhà họ Lục phạm phải mà đem hôn nhân tình yêu của mình áp đặt vào. An Nhược, ngày thường em rất thông minh sao đến lúc mấu chốt thì sự thông minh của em đi đâu rồi?" Lúc Lục Mặc Hiên nói, đầu không có quay qua, tốc độ nói cũng cực nhanh.
Lúc ấy rời khỏi Lục Mặc Hiên, quả thật An Nhược rất tức giận, tức giận vì Lục Mặc Hiên tiếp cận cô vì trả nợ, huống chi nhà họ Lục và cái chết của ba thoát không khỏi liên quan. Cô không có cách nào lập tức tiếp nhận con trai kẻ thù, cho dù cô đã sinh con với Lục Mặc Hiên.
Lúc mang thai An Hiên, An Nhược rất thất vọng và rối rắm, không nghi ngờ gì nữa cô đúng là đã yêu Lục Mặc Hiên, trước đây cũng vậy bây giờ và tương lai cũng thế. Giữa cô và Lục Mặc Hiên có một tấm lá chắn, đó chính là cái chết của ba cô, cô sống thiếu tình thương của ba, cùng mẹ trải qua cuộc sống khốn khổ, hình ảnh thời thơ ấu thoáng hiện lên trong đầu cô.
Lục Mặc Hiên biết An Nhược đang suy tư nên không cắt ngang cô, tốc độ lái xe cũng chậm dần. Dọc theo đường đi, trong lòng Lục Mặc Hiên rất rối bời, cảm xúc hỗn độn từ tức giận ủy khuất đến vui mừng rồi lại lo sợ.
Cho đến khi lái vào biệt thự ôm An Nhược vào trong ngực, chân bước nhanh về phía phòng ngủ ở lầu hai thì trong lòng Lục Mặc Hiên mới có chút ổn định.
Trong phòng, trên vách tường đều là ảnh của An Nhược, ảnh Lục Mặc Hiên mặc quần áo, ảnh ăn cơm, anh xem ti vi ăn khoai tây chiên, và còn có những bức ảnh hai mặt trợn trắng lộ ra nụ cười giảo hoạt.
Thân thể chấn động nhìn người đàn ông đang nôn nóng sốt ruột đặt cô dưới thân, cô cảm nhận được sự điên cuồng của anh.
Những nụ hôn kịch liệt nồng nhiệt xen lẫn nhớ nhung cuốn lấy An Nhược, trái tim An Nhược lúc lên lúc xuống theo động tác của Lục Mặc Hiên dần dần chìm nổi. Đôi tay ôm lấy Lục Mặc Hiên, khóe mắt ướt át. Nỗi nhớ nhung của anh, tình yêu của anh, cô cảm nhận được rất
“ An Nhược, vợ ơi, anh rất nhớ em.” Nụ hôn nồng nhiệt hạ xuống đồng thời bên tai An Nhược thì thầm lời vô cùng thân mật, xem cô như bảo bối mà nâng niu, Lục Mạc Hiên điên cuồng ở trên người An Nhược đòi lấy, mỗi một lần đề gọi tên An Nhược.
Đau cũng là hạnh phúc đã khắc họa rõ cảm xúc của An Nhược giờ phút này.
Biên Huy quả thật không có liên lạc với An Nhược, cho dù An Nhược gọi điện thoại cho Biên Huy, Biên Huy cũng không bắt máy. Nhưng lại nhận được điện thoại của Liễu Lăng, trong điện thoại Liễu Lăng chúc An Nhược có cuộc sống hôn nhân vui vẻ, còn nói Lục Mạc Hiên sẽ là một người bố tốt.
Đối với Biên Huy, An Nhược có chút không rõ, lúc đầu tự tay
