ly thủy tinh ở phía dưới.
Ly thủy tinh óng ánh trong suốt, ở dưới ánh đèn lóe ra những tia sáng
đẹp mắt. Giá của hai ly thủy tinh này không phải hạng tầm thường, chúng
được làm thủ công từ bậc thầy chế tác thủy tinh của Thụy Sĩ.
"Uống một ly nhé, hương vị của loại rượu nho này rất đặc biệt." Lục Mặc Hiên vừa nói vừa mở chai rượu nho, rót một Ly đưa cho An Nhược.
An Nhược than thở, "Em không uống rượu." Cô uống tượu gạo thôi đầu óc
đã chếnh choáng rồi, đừng nói rượu nho, nồng độ của rượu nho còn cao hơn cả rượu gạo.
"Nồng độ không cao, uống một ly không sao đâu." Sau khi Lục Mặc Hiên
nói xong cũng tự rót cho mình một ly, ly thủy tinh trong tay anh nhẹ
nhành xoay tròn.
Màu đỏ của rượu trong ly thủy tinh vô cùng mê người , An Nhược mấp máy
cánh môi uống thử một ngụm, nếu là rượu mạnh cô sẽ không uống.
Nhưng An Nhược nào biết đâu rằng, rượu này tuy nồng độ không cao, lúc
đầu uống sẽ cảm thấy ngọt ngào, uống đến cuối mơi bắt đầu thấy say.
Lục Mặc Hiên nhẹ nhàng cười, sau khi nhấp một ngụm rượu, anh bắt đầu ăn cơm.
An Nhược uống một ngụm, cảm thấy không đáng sợ như trong tưởng tượng
của cô. Lại thêm cô đang hơi khát, cho nên, An Nhược uống hết nửa ly mới bắt đầu ăn cơm.
"Lục Mặc Hiên, tay nghề của anh cũng không tệ nha. Ớt xanh xào thịt
lượng dầu không niều không ít, ở trong quân đội anh từng học qua nấu ăn
sao?" An Nhược vừa ăn một miếng liền ngẩng đầu lên hỏi Lục Mặc Hiên.
Lông mi Lục Mặc Hiên khẽ chớp chớp, "Nếu nhất định nói sư phụ, thì anh chính là sư phụ, mỹ thực 100 chiêu."
Tay An Nhược dừng lại một chút, mỹ thực 100 chiêu, một quyển sách dạy
nấu ăn. Lục Mặc Hiên nhìn vào đó làm theo, thế này chẳng phải là tự học
sao.
Bình thường An Nhược ăn không nhiều cơm, nhưng do hôm nay
cô phải bôn ba cả ngày trời mệt lử người nên rất nhanh đã ăn hết một bát cơm.
Đáy mắt Lục Mặc Hiên nổi lên gợn sóng, ời nói của Triệu Hồng Lượng hiện lên trong đầu Lục Mặc Hiên, con gái trắng trẻo mập mạp sinh con mới
tốt.
Nhưng mà, khi nào thì rượu mới có tác dụng vậy? Lục Mặc Hiên biết, lợi
dụng lúc người ta gặp khó khăn không phải là quân tử, nhưng đối với An
Nhược, anh không muốn làm quân tử.
Đương nhiên, hôm nay anh sẽ không động thủ với cô, nhưng đậu hũ trên
người cô dù sao cũng phải ăn một chút. Khó khăn lắm anh mới đưa được An
Nhược về sống ở đây, thì làm gì có chuyện anh sẽ cho cô thoát thân dễ
dàng? An Nhược buông bát đũa trong tay ra, hai mắt cô nhắm nghiền, sau đó An Nhược đưa tay lên ray ray trán.
Quả nhiên, rượu là thứ không thể uống bậy. Rượu nho nhập khẩu có hương
vị rất ngọt ngào, tác dụng chậm nhưng lại xông thẳng lên não bộ của An
Nhược.
An Nhược ngẩng đầu nhìn Lục Mặc Hiên ngồi đối diện, giờ phút này anh
đang nhẹ nhàng xoay tròn ly rượu trên tay, rượu nho lắc lư trong chiếc
ly thủy tinh trong suốt khiến màu đỏ của rượu nho càng trở nên hấp dẫn
say lòng người hơn.
An Nhược càng nhìn càng cảm thấy đầu óc choáng váng, cô khẽ chống tay
lên mặt bàn muốn đứng dậy, nhưng cả người cô ngả nghiêng chao đảo không
đứng vững, mãi đến lúc đứng vững mới nhấc chân tiến về phía trước.
An Nhược mới đi được hai ba bước, một bóng dáng màu lam bỗng nhiên đứng chắn trước mặt cô.
An Nhược không hề suy nghĩ trực tiếp đẩy thân thể đó ra, bàn tay mềm mại yếu ớt chạm vào lồng ngực kiên cố rộng lớn.
Cảm giác ấm áp mềm mại này khiến cho trái tim của Lục Mặc Hiên khẽ rung lên. bàn tay anh lập tức ôm lấy eo cô, một tay chế trụ chiếc cầm của An Nhược, nhìn cô bé ở trong lòng hai mắt nhắm nghiền, Lục Mặc Hiên cực kỳ vui vẻ khóe miệng khẽ cong lên.
Lúc này Lục Mặc Hiên không ngờ được mình tiểu nhân đến mức này.
An Nhược chép chép miệng ba cái, đôi mắt to tròn khẽ mở ra rồi lại đóng vào."Lục Mặc Hiên, anh tránh ra, em muốn đến ghế sofa nghỉ ngơi một
chút. Rượu nho đến bây giờ mới tác dụng."
Lục Mặc Hiên gật gật đầu, ừ một tiếng, bàn tay đang giữ cằm của anh
chuyển xuống lưng của cô, anh dùng lực một chút rồi bế An Nhược lên.
Động tác bất ngờ khiến An Nhược không kịp phòng ngự, mặc dù đang uống say nhưng theo bản năng cô vẫn phản ứng rất nhanh.
Tựa như An Nhược bây giờ, trong lúc Lục Mặc Hiên bất ngờ ôm lấy cô, hai tay An Nhược liền gắt gao ôm lấy cổ anh, đầu tựa vào vai phải của anh,
hô hấp nhịp nhàng.
Trên mặt Lục Mặc Hiên lộ ra ý cười quỷ dị, tay phải anh chế trụ eo nhỏ
của An Nhược, cảm xúc khi chạm vào da thịt của cô quả thực rất tuyệt, sờ lên rất mềm mại.
Tay trái anh ôm lấy eo của An Nhược, các ngón tay vỗ nhè nhẹ trên đó linh hoạt như đang đánh dương cầm vậy.
An Nhược ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi lông mày khẽ nhăn lại, miệng nhỏ
không ngừng nói chuyện, nhưng đầu óc càng ngày càng trở nên choáng váng
nên lời nói ra cũng trở nên yếu đuối vô lực.
Lúc này đầu óc An Nhược còn sót lại một chút tỉnh táo, biết Lục Mặc
Hiên đang làm gì với cô. Hai chân đá về phía đùi của Lục Mặc Hiên, nhưng vô ý lại đá phải cái thứ kia của anh.
An Nhược kinh hãi đến mức nhất thời không giám đụng đậy, Lục Mặc Hiên
dừng bước lại, cúi đầu hôn lên khuôn mặt phấn nộn của cô, chụt, tiếng
hôn vang lên bên tai