Old school Easter eggs.
Vô Diệm Vương Phi

Vô Diệm Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216461

Bình chọn: 8.00/10/1646 lượt.

ói dối.

“Phụ thân mắng chửi người ta, không phải phụ thân tốt!” Lần này phản ứng của bé rất nhanh, lập tức bưng lấy cái đầu của Đoan Tuấn Mạc Nhiên đắc ý nói.

“…” Lần này là mắng thầm trong lòng, bế tiểu Thanh Thanh đi thẳng vào phòng.

Một góc đại sảnh, một hai ba bốn, woa,

bốn cái đầu đang chụm lại một góc, một cái lớn hơn cái kia, cái dưới

cùng còn có lông xù, dáng vẻ bối bù.

“Mẫu thân, người nói xem muội muội có thể giải quyết được phụ thân không? Có lẽ người nên bảo nó đi thì hơn!” Tiểu Nghị Phong 10 tuổi cười hì hì nói, chỉ vào tam đệ sau lưng bọn họ, tên kia giống hệt như Đoan Tuấn Mạc Nhiên, cùng lắm chỉ mới 6 tuổi

nhưng dáng vẻ lại như khổ đại thù sâu, gặp ai cũng không thèm để ý.

“Bảo nó đi sao?” Lăng Tây Nhi cười nhạt, đi làm gì? Mắt to trừng mắt nhỏ, sau đó không nói lời nào bốn mắt nhìn nhau đến sáng mai sao?

“Hừ!” Người nào đó hừ lạnh một

tiếng bày tỏ vẻ bất mãn của mình, xoay người lại, nhìn qua hành động của bốn người ngây thơ kia không nhịn được mà nhướng mày cười mỉa, cánh tay nhỏ bé vắt sau lưng, nện bước chân ra khỏi sảnh.

“Nhìn đi nhìn đi, ngay cả mẫu thân

như ta đây cũng làm mặt lạnh, sớm biết như vậy khi sinh ra nó đã bóp

chết đi cho xong, một Đoan Tuấn Mạc Nhiên còn chưa đủ, lại thêm một

người, hai tên mặt lạnh này làm ta tức chết!” Tây Nhi thao thao bất

tuyệt nhưng lại không nhìn thấy ba đứa con trai sau lưng đang sợ hãi

liếc nhìn nhau, rất không có nghĩa khí chạy tán loạn.

Lưng truyền đến một cơn lạnh, Lăng Tây Nhi vẫn tiếp tục lải nhải không ngừng: “Nói cái gì mà sẽ làm một lão công tam tòng tứ đức, kết hôn 11 năm, ngay cả

một câu I love you cũng không có, ban ngày không vào cung thì cũng ra

ngoài, vất vả lắm mới về nhà một chuyến thì dáng vẻ đã hùng hùng hổ hổ

tìm người tính sổ…”

“Nương…nương…” Giọng nói non nớt, một đôi bàn tay nhỏ bé ở sau lưng giật nhẹ tóc nàng.

“Xuỵt, đứng sang một bên, thừa dịp

tên phụ thân vô trách nhiệm kia của ngươi chưa về, ta muốn…Ơ? Thanh

Thanh, sao con con lớn thế?” Đột nhiên nàng dừng lại, không cần quay đầu lại cũng biết đã xảy ra chuyện gì, sau đó hai con ngươi chột dạ

nheo thành nửa vòng tròn, hai tay chống hai bên hông mềm nhũn rũ xuống,

cái đầu nhỏ cũng nặng nề cúi xuống, khóe miệng đáng thương chu lên, dáng vẻ phục tùng đi về phía trước.

“Nương?” Tiểu Thanh ở sau lưng không ngừng gọi.

“Đừng lo cho ta, ta biết sai rồi, ta về phòng ngẫm lại quá khứ đây!” nàng đau lòng nói, lách người qua hành lang rồi lại hầm hừ nhăn mặt: “Cái tên tiểu Hán gian này, nhất định là bị nó bán đứng!” Xoa tay, hai tay nắm chặt trước mặt, hận không thể…

“Nàng nói cái gì?” Giọng nói lạnh băng nổ tung trên đỉnh đầu, hai tay đang nắm lại nhanh chóng thu lại, “Hì hì, uống một chén canh hạt sen rồi đi chơi đùa với tiểu Thanh Thanh của chúng ta đi!”

“Lăng Tây Nhi!” Giọng điệu không kiên nhẫn, sau đó hai bàn tay nắm chặt lấy cổ áo hắn.

“Lão công, trong nội viện có nhiều người như vậy, chúng ta…Á á á, chàng không chừa lại mặt mũi cho ta chút nào sao!” Kinh hãi la lên, cả người đều bị Đoan Tuấn Mạc Nhiên ôm vào trong lòng, bàn tay to lớn vươn đến cái mông nàng.

“Ta nói rồi mà, loại chuyện nguy hiểm này không được làm tiếp, hiện giờ thì tốt rồi, nàng thiêu cháy phòng

củi của vương phủ còn chưa đủ, lại còn thiêu rụi cả ngự thư phòng của

hoàng thượng!” Hắn lạnh lùng nói, bàn tay tăng thêm lực.

“Ta bị oan mà, hoàng thượng muốn xem, không phải ta, ta chỉ thỏa mãn lòng hiếu kì của hắn thôi mà…Hu hu hu,

vả lại chẳng qua là ngoài ý muốn thôi mà…hu hu!” Cái mông đau quá nha!

“Lăng Tây Nhi, nhớ kĩ lời của ta, từ nay về sau không cho nàng đùa với thuốc nổ nữa!” Hắn dán miệng vào tai của nàng lạnh lùng tàn ác nói.

“Nhưng mà hoàng thượng…”

“Hắn thích thì để hắn tự đi mà làm!”

“Nhưng mà vương triều Đoan Tuấn…”

“Nàng là vương phi, không phải hoàng thượng!”

“Nhưng mà ta chỉ vì…”

“Ta xin nhận!”

“Nhưng mà ta đã nổi tiếng giang hồ…”

“Chuyên gia thuốc nổ phải không? Nếu như không có ta, mười cái đầu của nàng cũng mất!”

“Chàng đang vũ nhục võ công của ta sao?”

“Võ công? Công phu mèo cào của nàng…”

“Đoan Tuấn Mạc Nhiên!” Mỹ nhân không phát biểu đương nhiên sẽ bị người ta khi dễ, ban tay trắng nõn chuyển hướng, xoay người một cái, “Tiềm long vật dụng hỏa đằng không, ngũ hành huyễn hóa ảnh mê tung!” Lời còn chưa dứt, dưới chân đã nổi gió, thân mình chuyển động, áo trắng bồng bềnh, chỉ dùng một chút võ công thì người đã bay xa hơn 10 met,

nàng nhìn lại Đoan Tuấn Mạc Nhiên, khuôn mặt nhỏ đắc ý cười, ánh mắt

gian xảo, hừ hừ, mười năm, cái khác thì Lăng Tây Nhi không học được chứ

chạy trối chết thì học được rất nhiều rất nhiều.

“Nàng học trộm Ngũ hành mê tung bộ của sư phụ?” Đoan Tuấn Mạc Nhiên chán nản, cái lão Bất Tử này, chỉ gây thêm phiền!

“Cái gì mà học trộm, sư phụ nói đây là thứ chuyên dùng để ta chạy trốn!” Tây Nhi càng đắc ý, chớp chớp đôi mắt hạnh to tròn ướt át, không giấu được vui vẻ.

“Nàng tới đây!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên hừ lạnh một tiếng, trầm thấp lên tiếng.

“Không!” Đứa ngốc mới ngoan ngoãn chui đầu vào lưới!

“Tới đây!” Hắn cao giọng hơn