ời nhạt, đưa tay bưng lên ly rượu Whisky ở một bên, nốc một ngụm lớn.
‘Xoảng’ một tiếng, ném ly rượu đang cầm trong tay xuống đất, miểng thủy tinh bắn tung tóe khắp nơi, trong phút chốc ánh mắt của Lăng Ngạo trở nên cực kỳ thâm trầm.
Người hiểu rõ Lam Duê như anh, dĩ nhiên biết không phải cô đang sợ hãi, mà là đang tức giận vì chuyện của Lam Triệt.
Ba năm trời nằm trong lồng kiếng, hoàn toàn mất đi ý thức, bị người ta cướp đi trí nhớ, chuyện như vậy khó tin cỡ nào.
Lam Duê lạnh lùng đứng lên, nhanh chóng đi ra khỏi gian phòng VIP. Lăng Ngạo thấy thế, đầu lông mày có hơi nhăn lại, vội vàng theo sau. Lúc này Lam Duê giống như một con báo nhỏ bị chọc giận, chỉ sợ sơ ý một chút, sẽ dẫn đến hậu quả khó lường.
Lần đầu tiên Vân Trạch và Johan nhìn thấy vẻ mặt như vậy của Lam Duê, đáy mắt mơ hồ ẩn chứa huyết sắc, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Không thể nghi ngờ, Lam Duê đang tức giận thật sự, đã đi theo bên người Lam Duê nhiều năm như vậy, tình huống này vẫn là lần đầu tiên.
Johan thì không nói, đi theo bên cạnh Lam Duê cũng được ba, bốn năm, cho tới bây giờ cũng chưa từng nhìn thấy Lam Duê đáng sợ như thế này. Mà Vân Trạch lại càng rõ ràng hơn, ngay cả nhịp tim cũng rơi ra ngoài tầm kiểm soát, nhảy loạn xạ. Qua nhiều năm như vậy, cho dù là chuyện Lăng Ngạo gặp nạn trên biển, Lam Duê cũng chỉ giận dữ qua mặt, nhưng dáng vẻ như hiện tại, sau hơn hai mươi năm đồng hành với cô, đây là lần đầu tiên Vân Trạch nhìn thấy, chính xác là lần đầu tiên.
Chung quy Liliane đã nói những gì, làm sao lại khiến cô trở nên đáng sợ như vậy?
Vân Trạch phát hiện, ngay cả sắc mặt của Lăng Ngạo cũng rất khó coi, vẻ nặng nề phủ kín giữa đôi hàng chân mày, càng làm người ta thêm lo lắng.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Vân Trạch!" Âm thanh lạnh lẽo chợt vang lên, Lam Duê vẫn không ngừng đi về phía trước, bất chợt xoay người. Không biết đã lấy lại sự bình tĩnh từ bao giờ, nhưng bên trong tròng mắt đen lại toát lên nét oán hận khiến người ta kinh hãi.
"Dạ!" Hít một hơi thật sâu, Vân Trạch rũ mắt đáp.
Lam Duê xoay người nhìn về phía bầu trời xa xăm: "Điều tra toàn bộ nhân viên, cho dù có lật tung cả nước Mỹ, cũng phải tìm ra Lam Triệt cho tôi. Nếu như ở Mỹ không có……vậy thì đi Australia!"
Tìm kiếm Triệt thiếu gia? Làm sao lại bất thình lình như vậy?
"Lam Duê!" Lăng Ngạo lạnh lùng quát: "Nếu như bọn họ không có ở Mỹ, vậy thì đến Australia là thế nào? Em cho rằng mình biết rõ ràng lắm sao, bây giờ đi đến nơi đó làm gì? Em muốn chết hả?”
Lăng Ngạo phát hiện, hình như chỉ cần là chuyện có liên quan đến Lam Triệt, cả người Lam Duê liền thay đổi một cách chóng mặt, cực kỳ xốc nổi. Bảo cô tỉnh táo vào lúc này là điều không thể, làm anh không tài nào yên tâm cho được.
Bất luận như thế nào, anh tuyệt đối không cho phép cô đi mạo hiểm.
Rõ ràng mục tiêu của Fiennes chính là cô, chẳng lẽ cô không biết phòng tránh nguy hiểm sao?
Nếu như là những chuyện khác, chuyện của nhà họ Lam, anh sẽ không nhúng tay vào. Dù là vợ chồng, nhưng một số chuyện phía trên, hai bên vẫn có tự do riêng. Nhưng chuyện này đã không còn là chuyện của nhà họ Lam nữa, nó đã trở thành chuyện của nhà họ Lăng, anh nhất định không cho phép cô dấn thân vào nguy hiểm.
"Lăng Ngạo, chuyện gì anh cũng có thể trông nom, duy chỉ có chuyện này, anh không thể nhúng tay vào."
Lam Duê cũng không nhún nhường chút nào, nhìn anh, tròng mắt đen sâu không thấy đáy khiến Lăng Ngạo ngẩn người.
Vân Trạch nhíu chặt đôi chân mày hình ngọn núi, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với Triệt thiếu gia? Cuộc đối thoại giữa bọn họ đậm mùi quỷ dị, Lam chủ và Lăng thủ lĩnh, suy cho cùng là thế nào?
"Vân Trạch, trước tiên anh cứ làm theo những gì Lam Duê đã nói, tìm kiếm tin tức của Lam Triệt ở khắp mọi ngóc ngách của nước Mỹ. Nếu như không có, tạm thời để xuống."
". . . . . . Dạ!"
Vân Trạch và Johan ôm bụng hoài nghi, hơi chần chừ một chút, thấy Lam Duê cũng không nói gì, lúc bấy giờ mới gật đầu, vội vàng rời đi.
Khi tại chỗ chỉ còn lại mỗi mình Lam Duê và Lăng Ngạo, gương mặt anh tuấn có dấu hiệu bị mềm hóa, bất đắc dĩ.
"Lam Duê, em nên biết, em không chỉ là chủ nhân của nhà họ Lam, mà còn là vợ của anh, là mẹ của ba đứa nhỏ. Trước khi em đưa ra quyết định mạo hiểm, có phải nên suy nghĩ một chút đến tâm tình của người làm chồng như anh, đến cảm giác của các con không?”
". . . . . ."
"Anh biết, ở nhà họ Lam, tình cảm giữa em và Lam Triệt là sâu đậm nhất, anh ấy xảy ra chuyện, dĩ nhiên em chẳng dễ chịu gì. Nhưng em có nghĩ tới hay chưa, nếu như anh ấy biết em gặp nạn vì anh ấy, anh ấy có thể cảm thấy thoải mái hơn không? Anh ấy sẽ đồng ý gặp em ở ngoài sáng, trong khi biết rõ là em đang gặp nguy hiểm sao? Lam Duê, em nói đi!”
Đây có lẽ là câu nói dài nhất mà Lăng Ngạo nói ra sau nhiều năm như vậy, cũng chỉ có Lam Duê mới có thể làm cho anh không còn cách nào, và cũng chỉ có cô mới có thể khiến anh thỏa hiệp.
Nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, bàn tay hơi run vụng về vỗ trên lưng cô.
Lam Duê không nói gì, Lăng Ngạo cũng không vội, chỉ lẳng lặng chờ đợi.
Anh có lòng tin, nhất định cô sẽ nghĩ t
