gia gây nhiễu tất cả các thiết bị có thể truy tìm, cho nên vấn đề tương đối khó giải quyết.”
Nói đến vấn đề này, Âu Liêm có hơi oán trách Vân Thanh. Đến lúc nào rồi mà còn giữ lấy cái quy tắc bảo thủ như vậy, cũng không biết tiết lộ một chút tin tức nào hết. Chẳng lẽ cô ấy không sợ thủ lĩnh của bọn họ sẽ lo lắng ư? Thật là, hết chủ nhân rồi đến thuộc hạ, tính tình giống nhau như đúc khiến người ta nhức cả đầu.
Lăng Ngạo nghe thấy đáp án như thế, mặc dù không hài lòng, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Một lát sau, điện thoại đột nhiên reo lên, phá vỡ bầu không khí yên lặng.
"Tôi là Âu Liêm."
Tiếng nói phát ra từ đầu dây bên kia, khiến Âu Liêm vốn đang nhìn chăm chú vào màn ảnh chợt ngẩn ra, vội đứng lên, đưa điện thoại cho Lăng Ngạo ngồi phía sau.
"Thủ lĩnh, là Andrew tiên sinh, anh ta bảo biết tin tức của Lam đương gia.”
Lăng Ngạo nhận lấy điện thoại, giữa tròng mắt đen lạnh lẽo lóe lên một tia sáng tỏ.die»ndٿanl«equ»yd«on
Anh sớm nên nghĩ đến, ban đầu Andrew tới tìm bọn họ nói chuyện hợp tác, nhưng lúc ấy bởi vì chút vấn đề mà không thể bàn bạc sâu hơn, rồi sau đó Lam Duê cũng không nhắc đến nó nữa. Anh còn tưởng rằng Andrew đã hủy bỏ kế hoạch hợp tác với bọn họ rồi. Đúng là hủy bỏ thật, hủy bỏ việc hợp tác với anh, mà chỉ tìm đến một mình Lam Duê.
"Lăng Ngạo, nhất định bây giờ trong lòng anh cảm thấy vô cùng bất mãn. Chắc chắn anh đang nghĩ, tại sao Lam Duê lại chủ động đến tìm tôi, mà không phải là anh? Tôi đoán, có lẽ bây giờ anh đã sắp sửa đến Australia rồi, và đang không biết là rốt cuộc Lam Duê đang ở nơi nào, vẫn còn đang điều tra vị trí của cô ấy chứ?”
Không nói một câu, sắc mặt của Lăng Ngạo dần dần trở nên u ám, lời cuối cùng vừa dứt, sắc mặt của anh đã vô cùng thâm trầm đáng sợ, tiếc rằng đối phương không nhìn thấy cảnh tượng như thế này. Mà cho dù Andrew có biết, e rằng cũng sẽ làm như không có chuyện gì, vì vốn dĩ hắn ta không bao giờ chịu lép vế Lăng Ngạo.
Trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Lăng Ngạo cũng mở miệng, giọng nói lạnh lẽo tựa như đang ở trong hầm băng: “Andrew, anh gọi điện thoại tới là muốn khoe khoang với tôi mình biết vị trí của Lam Duê sao? Anh đừng quên, dù có như thế nào đi nữa, cô ấy cũng là vợ của tôi. Cô ấy không phải là người anh có thể rình rập, tốt nhất anh nên từ bỏ ý định bẩn thỉu kia đi Andrew.”
"Ấy chà chà, ý định bẩn thỉu? Ai mà chẳng biết? Không cần Lăng Ngạo nhà anh phải nhắc nhở, nói cho cùng, cũng chỉ là anh ra tay nhanh hơn một chút mà thôi.” Andrew cười trầm thấp, dường như đang cười nhạo lời nói của Lăng Ngạo. Cũng biết rằng mỗi một câu nói hiện giờ của mình đều đang khiêu chiến đến ranh giới cuối cùng của Lăng Ngạo.
Andrew vốn là người hiểu lý lẽ, vừa dứt lời, dừng một chút, nói thẳng vào vấn đề chính: “Lúc chạng vạng nhóm người Lam Duê đang ở sa mạc Victoria, mà bây giờ theo tin tức mới vừa nhận được, Lam Duê đang trên đường đến bến cảng Lincoln. Nếu kịp, có lẽ các người có thể chạm mặt nhau ở đó.”
"Anh ở đâu? Không phải hai người hợp tác ư?"
Vậy là Andrew không ở bên cạnh cô ấy, bàn tay cầm điện thoại di động của Lăng Ngạo đột nhiên siết chặt.
"Lăng Ngạo, mặc dù cô ấy là vợ của anh, nhưng hình như anh đã quên mất thân phận thật sự của cô ấy là gì. Cô ấy kết hôn với anh không phải để tìm kiếm người bảo vệ mình, coi như cô ấy là vợ của anh, cũng không thể thay đổi được thân phận chủ nhân nhà họ Lam.
Người phụ nữ đã từng một tay đưa nhà họ Lam lên đỉnh thế giới. Bất luận là hoàn cảnh nào anh cũng phải có lòng tin vào cô ấy, nếu như trói buộc quá mức, đổi lại là anh thì anh nghĩ sao? Cô ấy….chỉ thích hợp đứng sóng vai cùng anh, mà không phải bị giam vào lồng son hoa lệ…”
Nói xong những lời này, Andrew cũng không chút nào khách khí cúp điện thoại.
Hô!
Thở phào nhẹ nhõm, Andrew cười khẩy trong lòng, hắn trở nên tốt bụng như vậy từ bao giờ? Lại đi trợ giúp cho tình địch.
Hừ, thật là làm cho người ta rất không thoải mái.
"Pitt Lin, nhanh chóng xử lý, chỉ là mấy tên tép riêu mà thôi, nếu còn kéo dài thời gian, Lăng Ngạo kia đã nắm được nhược điểm của tôi rồi, nói thế nào bây giờ tôi vẫn đang hợp tác với Lam Duê.”
"Dạ!"
Chỉ có mấy tên râu ria, lại muốn hắn đích thân đến nơi này lao động chân tay, đúng là chuyện bé xé ra to. Nhưng ai bảo hắn đã đồng ý với Lam Duê cơ chứ, bây giờ dù có bất mãn thế nào đi nữa, vẫn phải dẫn người về đàng hoàng.
Lăng Ngạo nắm chặt điện thoại di động, thật lâu sau mới quay đầu nói: "Bến cảng Lincoln."
Đứng lên từ chỗ ngồi, đi đến cửa sổ máy bay, hướng ra phía bên ngoài, ánh mắt thâm trầm nhìn một mảng đen kịt.
Đương nhiên anh hiểu rõ những lời Andrew đã nói, vì hiểu, cho nên mới càng thêm không yên lòng. Nếu như đổi lại là trước kia, lúc anh không có tình cảm với cô, chuyện cô sống hay chết đương nhiên không liên quan đến anh. Nhưng mà, bây giờ anh đã yêu cô, chính bởi vì yêu, cho nên mới không thể để cô xông pha vào nguy hiểm.
Không phải Lam Duê cũng vậy ư?
Nếu không phải như vậy, cô sẽ lợi dụng tất cả những gì mình có thể, mà không cần đi che giấu toàn bộ tung tích của mình.
"Tốt nhất là, trước khi anh đ
