ỏi đây, mau lên!”
“Anh, anh làm sao vậy?Sao bọn họ lại bắt anh đến đây?” Lâm Thi Ngữ mịt mù
muốn đi về phía trước nhưng lại bị Trác Minh Liệt gắt gao kéo lại. . .
“Em không thể đi đến đó!”
“Em không thể bỏ mặc anh trai của em.” Lâm Thi Ngữ quật cường nói.
“Nhưng em đi đến đò rồi thì sao ? Em có thể cứu được anh ta sao?” Trác Minh Liệt hỏi.
“Chỉ cần cô đến đây, tôi sẽ lập tức thả Lâm Thi An!” Bạch Diệu “ Thứ tôi muốn, có ở trên người cô.”
“Ông muốn gì ở trên người tôi.” Lâm Thi Ngữ không hiểu hỏi.
“Xương!”
Cả người Lâm Thi Ngữ run lên lui về sau một bước.
“Thế nào? Sợ?” Cảm giác được Bạch Diệu đang đến gần Lâm Thi Ngữ tiếp tục lui về phía sau. . . “Tôi thật sự cho rằng tình cảm anh em của các người
sâu nặng hơn. Không phải nhà họ Lâm còn một người con trai nữa sao? Sao
hôm nay lại không đến?”
Một câu nói của Bạch Diệu nhắc nhở cho mọi người nhớ đến Phùng Thiếu Diễm hình như hai ngày qua người này chưa từng xuất hiện.
“Thi Ngữ mau đi đi!” Lâm Thi An mở ra cố gắng hết sức kêu to “Đi mau, vĩnh viễn đừng quay về nữa.”
“Anh!” Lâm Thi Ngữ đau lòng, cô dừng lại một chút, nghiêm nghị nói: “ Được tôi sẽ qua đó ông nhất định phải thả anh tôi ra.”
“Thi Ngữ! !” Trác Minh Liệt thất thanh kêu lên “ Em không thể đến đó.”
Lâm Thi Ngữ bất đắc dĩ xoay người nhỏ giọng nói một câu: “Thật xin
lỗi!” Rồi xoay người về phía trước tới. Trác Minh Liệt đi theo muốn kéo cô lại nhưng Bạch Diệu lại bật chợt nổ súng. Ông Trác và ông cụ đã lập
tức chuẩn bị tinh thần chiến đấu nhanh chóng ẩn mình. Cả đại sảnh chỉ
còn sót lại Trác Minh Liệt, Lâm Thi Ngữ và Lâm Thi An bị treo ở trên
không.
“Tôi đếm đến ba nếu cô không đến đây tôi buộc phải cắt sợi dây này! Bạch Diệu giơ súng lên chân phải Lâm Thi Ngữ di chuyển ! Kèm
theo tiếng hét của Trác Minh Liệt đạn của Bạch Diệu cũng nhắm vào anh mà bắn.
Nhìn Lâm Thi Ngữ đã đi về phía trước Trác Minh Liệt hoảng
loạn vô cùng nhưng cứ khi nào anh thò đầu ra là súng của Bạch Diệu lại
điên cuồng bắn.
Hai mắt nhìn thấy Lâm Thi Ngữ đi đến bên kia Trác Minh Liệt không quản đến bản thân vội vàng vùng dậy. Bạch Diệu và quản
gia Bạch bắn sungd liên hồi, trong hỗn loạn Lâm Thi Ngữ bỗng nhiên trở
thành cái bia ngăn giữa hai bên. Đối với Bạch Diệu mà nói sống chết của
Lâm Thi Ngữ chẳng có quan hệ gì với ông vì vậy mà ông ta cứ thỏa phanh
mà bắn trả. Nhưng với Trác Minh Liệt thì không phải vậy anh muốn Lâm Thi Ngữ an toàn.
“ Minh Liệt! Thi An” Vì không nhìn thấy Lâm Thi Ngữ chỉ có thể vô dụng ôm đầu mặc cho cơn mưa đạn gào thét.
“Thi Ngữ ngồi xổm xuống!” Trác Minh Liệt hô to. Giây phút này dù có
bản lĩnh lớn bằng trời cũng không thể ngăn cản viên đạn giết người kia.
Trác Minh Liệt tuyệt vọng khổ sở nhắm mắt lại.
"Đoàng" Một tiếng súng vang lên, Trác Minh Liệt muốn chết theo anh không thể nhẫn tâm nhìn mọi thứ!
"Tiểu Thi" Giọng nói quen thuộc vô lực kêu tên của cô, Lâm Thi Ngữ run rẩy sờ một cái, gần như là oa khóc nói nên một cái tên: " Triết Vũ, anh là
Triết Vũ!"
"Lý Triết Vũ?" Trác Minh Liệt mở mắt nhìn thấy Lý
Triết Vũ nằm trong vũng máu thì ra vừa rồi anh ta chắn ngang người Lâm
Thi Ngữ đỡ lấy viên đạn kia.
"Tiểu Thi em còn sống thật là quá tốt" Viên đạn bắn xuyên lồng ngực của anh
Tiểu Thi sờ soạng hai tay đều dính đầy chất lỏng sềnh sệch cô biết anh bị thương rất nặng.
"Triết Vũ" Nước mắt Lâm Thi Ngữ không ngừng rơi xuống "Vết thương của anh đến rất nặng, anh hãy cố gắng đợi em đi gọi bác sĩ!"
Nhưng anh lại vội nắm chặt lấy cánh tay của cô "Anh không muốn đi đâu cả, hay ở bên cạnh anh một lát, cơ hội này nếu em không cho anh sợ ạnh không
còn có thể có được"
"Xin lỗi, thật xin lỗi anh …." Lâm Thi Ngữ khóc lên nói không lên lời "Tất cả đều là lỗi của em!"
"Đứa ngốc, tất cả chuyện này đều không phải là lỗi của em mà phải là của
anh. . . Vết thương này vốn dĩ đã là của anh! Ngay từ đầu chính em là
người vô tội nhất!" Trong miệng Lý Triết Vũ ứa máu, hô hấp cũng càng
ngày càng nặng nề.
"Triết Vũ anh đừng nói nữa"
"Anh phải
nói vì anh sợ sau này anh không còn cơ hội!" Lý Triết Vũ nâng bàn tay
dính đầy máu tươi lên vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Lâm Thi
Ngữ.
" Thi Ngữ , em thật sự không nhớ anh sao?" Anh mỉm cười đột
ngột hỏi mộ câu, câu hỏi này làm cho Lâm Thi Ngữ cực kỳ kinh ngạc." Sao
em lại không biết anh, anh là Triết Vũ- Lý Triết Vũ."
"Không anh
không phải là Lý Triết Vũ, tên anh là A Hào, là người đã từng là hàng
xóm của em chưa đến một tháng, là cậu con trai đeo gọng kính màu đen,
đần độn, ít ấn tượng"
Quá khứ có đôi lúc chỉ thuộc về một người,
có lẽ em chưa từng biết đên tôi nhưng tôi đã biết đến em từ lâu, ngắm
nhìn em cười, em hạnh phúc. Trên thế gian có nhiều thứ không thể ngờ có
lẽ từ rất lâu chúng ta đã từng gặp nhau.
"Anh là anh A Hào học lớp mười hai là người có dáng người cao to sao?"
Quá khứ từ rất lâu rất lâu như hiện ra trước mặt họ. . . Khi đó Lâm Thi Ngữ mới học xong tiểu học. Khi đó mẹ còn chưa có gặp chuyện không may, anh
trai còn là một học sinh xuất sắc, ba thường tự mình lái xe đưa anh đi
học. Lúc đó Lâm Thi Ngữ