Ring ring
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327593

Bình chọn: 8.00/10/759 lượt.

i mẹ con là mẹ của cậu ta. Cô giáo, mẹ có phải không cần con nữa hay không?” Cầu Cầu nói xong, đôi mắt lại đỏ lên, Thẩm Tử Quân phát hiện tên tiểu tử này đặc biệt không có cảm giác an toàn.

Ngược lại, Mộc Mộc lúc đó dáng vẻ lại rất giống ba của nó Trác Minh Liệt chỉ hung hăng đứng nhìn. Chính vì nguyên nhân nay mà Thẩm Tử Quân không thích việc giao tiếp với Mộc Mộc. Cô gọi người tới dàn xếp Mộc Mộc cho tốt còn mình dắt Cầu Cầu tới phòng làm việc.

Nhìn Thẩm Tử Quân mang Cầu Cầu đi, Mộc Mộc cúi đầu nhỏ xuống. Tay nhỏ bé cấm túi xách lên, lấy ra từ trong đó một cái Transformers nho nhỏ, đó là món quà ba đưa cho nó nói đây là bản số lượng có hạn, vôn nó định hôm nay sẽ mang tới đưa cho Cầu Cầu nhưng…..! .(Ô ô thương bé Mộc của ta hu hu hu hu)

“Tới uống chút đồ!” Thẩm Tử Quân cho Cầu Cầu một ly sữa. Nhìn tiểu tử kháu khỉnh này làm cho người ta cảm nhận được tình thương của mẹ tràn lan

“Cầu Cầu, gần đây mẹ con có phải là có chuyện gì hay không? Tại sao lâu như vậy Cầu Cầu không tới nhà trẻ?” Thẩm Tử Quân vuốt đầu nó hỏi.

“Không thấy chú Triết Vũ đâu, mẹ con đi tìm chú ấy không tìm được nên mẹ rất đau lòng” Cầu Cầu nói một mạch cho xong, Thẩm Tử Quân nghe cảm giác như bị rơi vào trong biển sương mù, nhưng cô biết Tiểu Thi là gặp phải chuyện không hài lòng.

“Mẹ luôn khóc lại còn nhức đầu, Cầu Cầu thật là sợ” Cầu Cầu vừa nói trong đáy mắt của nó quả thật vẫn còn cất dấu, ẩn nhẫn sự sợ hãi, Thẩm Tử Quân đau lòng đứng lên đứa nhỏ này tại sao lại có thể trưởng thành sớm như vậy! Nó và Mộc Mộc thật đúng là một đôi quái thai!

“Cầu Cầu ngoan không phải sợ! Có cô giáo ở đây Cầu Cầu có thể nói với cô giáo về chú Triết Vũ là ai được hay không?”

“Chú Triết Vũ…” Cầu Cầu nắm đầu “Chú Minh Liệt cũng đã hỏi như vậy nhưng chú Triết Vũ chính là chú Triết Vũ” Nó làm sao biết chú ấy là ai chứ!

“Chú ấy là bạn trai của mẹ sao?”

Cầu Cầu không biết trả lời làm sao nhưng nó hiểu chú ấy không là bạn trai của mẹ ! Vì vậy nó nhìn Thẩm Tử Quân rồi nhẹ nhàng lắc đầu! Thẩm Tử Quân thở dài cuối cùng hiểu một chút!

Thẩm Tử Quân an ủi Cầu Cầu một lúc thì đã đến thời gian tan học. Tới giờ Tiểu Thi tới đón Cầu Cầu tan học rồi.

“Thẩm tiểu thư, Cầu Cầu lại gây phiền toái cho cô rồi !” Tiểu Thi nhìn thấy Cầu Cầu đang ở cùng Thẩm Tử Quân cho là nó vừa làm sai điều gì đó.

“Tiểu Thi chân của cô sao thế?” Thẩm Tử Quân nhìn thấy chân Tiểu Thi có chút không bình thường.

“Không có việc gì chỉ là bị thương nhẹ thôi” Tiểu Thi cảm kích nói “Cám ơn cô đã quan tâm”

“ Tiểu Thi cô có thể gọi tôi là Tử Quân đừng gọi là Thẩm tiểu thư nghe thật là xa lạ!” Thẩm Tử Quân cười nói.

“Có thật không? Tôi có thể gọi cô là Tử Quân?” Tiểu Thi vui vẻ hỏi.

“Dĩ nhiên nếu như cô không phải ghét bỏ, chúng ta còn có thể làm bạn tốt nha !”

“Tất nhiên là không rồi!” Ở chỗ này Tiểu Thi không có bạn bè có thể cùng Thẩm Tử Quân làm bạn cô dĩ nhiên rất nguyện ý! Huống chi đối với Thẩm Tử Quân cô luôn có cảm giác giống như cô và cô ấy đã làm bạn lâu lắm rồi !

“Tôi nghe Cầu Cầu nói gần đây cô gặp phải chuyện không vui, nếu như cần tôi có thể giúp một tay, nhất định không nên khách khí!” Thẩm Tử Quân chân thành nói.

Tiểu Thi sờ tóc theo thói quen cười cười “Cám ơn cô Tử Quân! Nếu như cần tôi nhất định sẽ tìm cô!”

“Tiểu Thi!” Thẩm Tử Quân quả thật cảm thấy giống như là mê muội. mỗi lần cô nhìn thấy Tiểu Thi đều sẽ nghĩ đến Lâm Thi Ngữ. “Nhà của cô ở đâu?”

“Đường Hạnh phúc!”

“Không tôi là nói cha mẹ cô cơ!”

Tiểu Thi khốn hoặc nhìn Thẩm Tử Quân “ Có phải cô vẫn cảm thấy tôi giống Lâm Thi Ngữ ? Cha mẹ tôi là người gốc Hoa, tôi lớn lên tại Vancauver -Canada !”

“Làm sao cô lại biết chứ?” Ở trong lòng Thẩm Tử Quân giống như kêu to trên thế giới, tại sao có thể có hai người cho cô cảm giác giống nhau như thế chứ!

“Đúng rồi, Tử Quân tôi có việc mong cô có thể giúp đỡ!” Tiểu Thi nói “Ngày mai tôi phải đi đến Trác thị để giúp họ bố trí hội trường, cô có thể giúp tôi chăm sóc Cầu Cầu được hay không?”

“Đương nhiên là có thể!” Thẩm Tử Quân dắt tay của Cầu Cầu “Con trai của cô thật rất đáng yêu, ba nó…”

“ Thẩm Tử Quân không còn sớm, tôi nên trở về làm cơm tối, có thời gian chúng ta tán gẫu tiếp!” Tiểu Thi thay đổi đề tài. Thẩm Tử Quân cũng cảm thấy mình có phần đường đột vì vậy ngượng ngùng cười.

Tiểu Thi dẫn Cầu Cầu đi qua phòng học, lúc đó Mộc Mộc vẫn còn đang chờ phụ tá của Trác Minh Liệt tới đón. Nó cầm nguyên cái Transformers, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng dán vào cửa thủy tinh, đôi mắt đen nhánh theo sát bóng dáng của Tiểu Thi, cả khuôn mặt tràn đầy mất mác. Bóng dáng nho nhỏ ấy phản lại vào lúc mặt trời lặn tạo cho người ta cảm giác ưu thương khác thường.

“Tiểu Thiếu gia, chúng ta về nhà thôi!” Từ bên ngoài phụ tá đi vào cầm túi sách nhỏ của nó lên. Bất chợt Mộc Mộc lại chạy vù ra bên ngoài.

“Tiểu Thiếu gia!” Phụ tá ở phía sau, kêu to.

Mộc Mộc đuổi ra cửa chính, bình tĩnh nhìn bóng dáng của Tiểu Thi và Cầu Cầu đang từ từ biến mất ở khúc quanh.

“Cầu Cầu, sao hôm nay con lại ở cùng với cô giáo Tử Quân ?” Tiểu Thi hỏi con trai.

“Bởi vì Mộc Mộc”

“ Mộc Mộc?” Tiểu Thi chợt