Pair of Vintage Old School Fru
Vợ Trước Của Tổng Tài Lãnh Khốc

Vợ Trước Của Tổng Tài Lãnh Khốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329102

Bình chọn: 9.5.00/10/910 lượt.

a của nó, anh tìm nó có chuyện gì?”

“Xin hỏi ngài ấy có ở đây không?”

“Nó đang ở trong phòng phẫu thuật !”

“Chuyện là như vậy, đây là tại liệu mà tiên sinh Quynh Tư muốn tôi giao cho ngài ấy!” Người tới cầm tài liệu trong túi lên.

“Đưa cho tôi đi!” Ông Trác đưa tay định lấy nhưng người kia lại không cho.

“Thật xin lỗi tiên sinh, tiên sinh Quynh Tư nói đấy là tư liệu rất quan trọng, nhất định phải đưa tận tay cho ngài ấy!”

Ông Trác trầm ngâm trong chốc lát, sau đó cũng không lên tiếng, đạo nghĩa giang hồ ông cũng hiểu.

Người đưa tin kia cùng đợi cho cuộc phẫu thuật kết thúc, Trác Minh Liệt được đưa ra ngoài. Nhưng bởi vì tác dụng của thuốc tê nên lúc này anh ngủ mê man, người đưa tin kia lại phải bất đắc dĩ tiếp tục chờ.

“Bác sĩ phẫu thuật ra sao?” Bà Trác ân cần hỏi.

“Phẫu thuật vô cùng thành công, tiểu tử kia đã lấy được cả một cái mạng! Nhưng nó vẫn nên ở trong bệnh viên một thời gian nữa, chúng tôi muốn quan sát thêm!”

“Cám ơn bác sĩ”

“Được rồi, phẫu thuật cũng đã xong, chúng ta nên về thôi?” Ông Trác thúc giục vợ. Bà Trác bất mãn nhìn chồng dịu dàng vuốt tóc của con trai, lưu luyến rời đi.

Tiểu Thi vẫn trốn ở bên ngoài bệnh viện cho đến khi nhìn thấy ông bà Trác rời đi cô mới dám đi vào. Cô gặp được một bác sĩ nhanh chóng hỏi về ca phẫu thuật khi biết phẫu thuật vô cùng thành công, cô lập tức cùng Cầu Cầu đập tay chúc mừng, sau đó lại chạy đi thăm Trác Minh Liệt và Mộc Mộc. Mộc Mộc ở trong phòng bệnh chống khuẩnvẫn còn đang ngủ mê man. Trác Minh Liệt đang ở phòng bệnh bình thường, có một người xa lạ đang ngồi bên cạnh.

Trong lòng Tiểu Thi kinh ngạc người này nhìn thật lạ không giống bất cứ trợ lý nào của Trác Minh Liệt, một người xa lạ lại thăm một bệnh nhân thật là quá kỳ lạ. Ngộ nhỡ anh ta định làm hại Trác Minh Liệt chẳng phải là nguy rồi. Nghĩ đến đo Tiểu Thi dẫn Cầu Cầu đi vào phòng bệnh Trác Minh Liệt.

“Anh là ai? Sao lại ở chỗ này?” Tiểu Thi hung dữ hỏi.

“Tôi là trợ lý của bác sĩ Quynh Tư tìm Trác tiên sinh có việc vô cùng quan trọng!” Người kia nói.

Tiểu Thi nhìn tài liệu trong tay anh ta, không biết bên trong sẽ là cái gì. Bọn họ cứ im lặng như vậy, bỗng nhiên Trác Minh Liệt tỉnh lại.

“Tiểu Thi, Mộc Mộc phẫu thuật thành công?” Anh nắm lấy tay Tiểu Thi hỏi.

Tiểu Thi rất cảm động gật đầu liên tục “Rất thành công! Anh đã cực khổ” nói xong cô rất tự nhiên mà xoa xoa đầu của anh. Trác Minh Liệt nắm lấy tay của cô nhưng vì thuốc vẫn chưa hết tác dụng nên anh vẫn chưa tinh hẳn, cả người có chút mệt mỏi.

Người kia thấy anh tỉnh lại vội vàng đưa tập tài liệu lên “Trác tiên sinh, tiên sinh Quynh Tư gửi cho anh!”

Vừa nghe đến Quynh Tư, tim Trác Minh Liệt lập tức rộn lên. Anh có chút run rẩy nhận lấy tài liệu từ từ mở ra. . . Đây là báo cáo kết quả giám định DNA “Không có quan hệ cha con” . Mộc Mộc không phải con trai của anh?

Anh chán nản buông báo cáo xuống, đem cả người mệt lả tựa vào người Tiểu Thi.

“Thế nào?” Tiểu Thi hỏi.

“Mộc Mộc không phải là con trai của anh!” Trác Minh Liệt có chút thất vọng nói.

“Anh đi làm xét nghiệm DNA rồi hả ?” Tiểu Thi hỏi “Không phải thì sao chứ? Bé yêu anh mà anh cũng yêu bé như vậy còn chưa đủ sao?” Cô an ủi.

Anh chợt ôm lấy cô, đôi tay ôm chặt hông của cô, vùi đầu ở trên bụng của cô. Như một đứa bé đang làm nũng .

“Chú Minh Liệt mà cũng làm nũng” Cầu Cầu ngồi trên ghế làm mặt quỷ cười nhạo Trác Minh Liệt, Trác Minh Liệt dùng một tay kéo Cầu Cầu lại, làm nó vừa sợ, vừa cười to vừa thét chói tai. Anh cũng tùy ý mà cười, có lẽ cứ như vậy mới làm vơi đi mất mát trong lòng anh! Có lẽ Tiểu Thi nói đúng, Mộc Mộc không phải là con trai anh thì sao chứ? Mà anh đã nhận nuôi nó dù thế nào đi chăng nữa anh cũng hết sức yêu thương nó!

Sắc trời đã tối, vì vẫn còn mệt mỏi nên Trác Minh Liệt vẫn ở trong bệnh viện mà Mộc Mộc vẫn còn chưa tỉnh lại. . . Bác sĩ nói, đứa bé còn quá nhỏ nên ảnh hưởng của thuốc mê tương đối lớn cần nghỉ ngơi nhiều hơn. Tiểu Thi và Cầu Cầu vẫn ở trong phòng bệnh của Trác Minh Liệt chờ Mộc Mộc tỉnh lại.

“Có đau hay không ?” Tiểu Thi hỏi Trác Minh Liệt.

“Dù có đau nhưng vì cứu con trai, anh vẫn có thể chịu được!” Trác Minh Liệt chân thành nói. Nhưng do tác dụng phụ cuae thuốc tê làm tinh thần của anh uể oải, Tiểu Thi muốn đi ra ngoài để cho anh nghỉ ngơi nhưng anh vẫn nắm chặt tay cô không chịu thả.

“Mau ngủ đi, ngày mai tôi lại đến thăm anh!” Tiểu Thi như dỗ một đứa bé, nghe thấy vậy anh mới ngoan ngoãn gật đầu một cái, mí mắt từ từ khép lại, lông mi dày ở phía trên khẽ dãn ra. Tiểu Thi lắc đầu một cái, dẫn Cầu Cầu ra khỏi phòng bệnh.

“Mẹ, chúng ta không đợi Mộc Mộc tỉnh lại sao?” Cầu Cầu hỏi.

“Không đợi, sáng sớm ngày mai chúng ta lại tới đây có được hay không?” Tiểu Thi hỏi Cầu Cầu.

“Được ạ” Cầu Cầu nắm lấy tay mẹ vừa nhảy vừa đi “Mẹ, đã rất lâu rồi con chưa đi nhà trẻ !”

“Chờ Mộc Mộc khỏe lại các con cùng đi được không?”

“Vâng ạ” hai mẹ con cũng nhau đối thoại, thật vui vẻ mà đi . Chợt Cầu Cầu nhìn thấy phía trước có một chú chó con rất xinh đẹp nó lập tức buông lỏng tay Tiểu Thi ra vội đuổi theo.

“Cầu Cầu! Con chạy đi