ràn đầy tràn nước mắt, đó là sự khao khát đến mức nào!
Tiểu Thi đau lòng kéo nó vào trong ngực, ba Cầu Cầu là ai ? Cô cũng không biết, Cầu Cầu là do Triết Vũ nhận nuôi, chỉ có Triết Vũ mới biết thân thế của nó nhưng bây giờ Triết Vũ lại mất tích!
“Con muốn một người ba như chú Minh Liệt ” Cầu Cầu ôm Tiểu Thi, đứt quãng nói.
“Cầu Cầu ngoan, mẹ sẽ cố gắng giúp con tìm được ba có được hay không? Bây giờ con đừng khóc, Cầu Cầu nên vui mừng Mộc Mộc đã được cứu rồi, giờ đây con đã có bạn cùng chơi !”
Mặc dù Mộc Mộc muốn chia sẽ mẹ với Cầu Cầu nhưng cậu ấy có thể tỉnh lại Cầu Cầu cũng rất vui vẻ” Cầu Cầu cúi đầu, dụi mắt. Tiểu Thi nhìn con trai nước mắt không nhịn được mà rơi xuống, xem ra chuyện ngày hôm nay đã ảnh hưởng rất lớn đối với nó!
“Con trai ngoan, không khóc! Con khóc mẹ cũng rất đau lòng” Tiểu Thi vừa đưa tay lau nước mắt cho nó, vừa chỉnh lại quần áo cho nó, rồi bỗng nhiên cô chợt phát hiện trong túi của Cầu Cầu có một món đồ! Cô cố gắng nhìn kĩ xem là gì, rồi bỗng ngạc nhiên kinh sợ đó là một hộp điều kiển từ xa giống như quả bom ở trên người chó con!
“Cầu Cầu, thứ này ai đưa cho con?”Tiểu Thi sợ hai muốn phát khóc, cô thì không sao nhưng sao lại đưa thứ đó cho con cô, nhỡ hộ bấm nổ thì sao…
“Không biết”
Tiểu Thi cầm lấy quả bom ném đi thật xa, giống như một củ khoai quá nóng không cầm lên được, sau đó ôm lấy Cầu Cầu giống như chạy trốn mà rời đi.
Trong cơn ngủ mê man Trác Minh Liệt luôn miệng mê sảng: ” Lâm Thi Ngữ, Lâm Thi Ngữ thật xin lỗi, Mộc Mộc, Tiểu Thi đừng đi” Hàn Ti Nhã nghe thất mấy lời đó, đầu óc bỗng chốc choáng váng, mấy người này sao lại có quan hệ với nhau? Lâm Thi Ngữ? Đó không phải là vợ trước của Trác Minh Liệt là bị tai nạn xe chết từ năm năm trước sao? Còn Tiểu Thi bây giờ ? Hàn Ti Nhã không nghĩ ra! Trong mộng Trác Minh Liệt thấy bóng dáng của Lâm Thi Ngữ và Tiểu Thi cứ luôn đan xen, anh không thể nhìn ra họ rốt cuộc ai là ai, cuối cùng do giật mình mà anh tỉnh lại!
Khi Trác Minh Liệt tỉnh dậy phát hiện người bên cạnh i là Hàn Ti Nhã thì cảm thấy không vui.
“Sao cô lại ở nơi này? Tiểu Thi đâu?”
“Minh Liệt em mới là vị hôn thê của anh! Sao anh vẫn có thể cùng cô Tiểu Thi kia dây dưa không rõ, cái ả phụ nữ nhà quê đó một chút kiến thức cơ bản cũng, không có không sớm thì muộn cũng sẽ hại chết Mộc Mộc!” Hàn Ti Nhã vô cùng đau đớn.
” Ti Nhã, hình như hôn ước của chúng ta đã kết thúc vào năm năm trước rồi chứ?” Trác Minh Liệt lãnh khốc nói.
“Chỉ có mình anh nói thể, em chưa hề đồng ý! Bác trai và ba em đã giúp chúng ta chuẩn bị hôn lễ thật tốt, chuyện này chẳng lẽ anh lại không biết”
“Cô nói đùa sao, tôi cũng không phải là một đứa trẻ ba tuổi? Muốn tôi làm cái gì tôi sẽ phải làm cái đó sao? Cô cho rằng bây giờ tôi vẫn còn là tôi của năm năm trước sao? Cút!” Trác Minh Liệt gầm thét.
“Được rồi, em đi! Trác Minh Liệt, anh sẽ phải hối hận! Người đàn bà kia đến gần anh tuyệt đối là có mục đích! Chính tai em nghe thấy hôm đó, bác sĩ nói cô ta đang bị cảm nhưng vẫn kiên quyết vào thăm Mộc Mộc, lại còn len lút đưa cho y tá một chiếc nhẫn! Kết quả đêm đó Mộc Mộc lập tực bị phát bệnh, không phải sao?”
“Sao cô lại có thể biết rõ mọi chuyện thế?” Ánh mắt của Trác Minh Liệt lành lạnh nhìn Hàn Ti Nhã lập tức cảm nhận được sự nghi ngờ trong đó, ấp úng nói: ” Vị y tá đó là bạn của em!”
“Theo ý cô thì cô mới là người có khả năng cao không cần kiểm trả là có thể vào thăm Mộc Mộc!” Trác Minh Liệt nhìn chằm chằm cô ta giống như có thể nhìn thấu . . .”Bây giờ em nói cái gì anh cũng không tin, anh hãy đợi bác sĩ xác nhận xem!” Hàn Ti Nhã tức giận đùng đùng đi ra.
“Ba ạ!” Hàn Ti Nhã vừa ra khỏi bệnh viện thì lập tức gọi điện thoại cho ba mình”Ba hãy tra lai lịch của người có tên là Tiểu Thi giúp con! Trác Minh Liệtbị cái con hồ ly tinh mê hoặc rồi!”
“Con gái, cuộc hôn nhân với Trác gia hay là dừng lại tôi. Tuýt người đàn ông như anh ta tìm đâu phải khó với lại năm năm trước nếu muốn anh ta đã cưới con!”
“Cha! Chính vì vậy mà con càng phải đoạn được thứ vốn là của con! Được rồi, con đang vội, ba hãy giúp con, ngay mai con muốn có được kết quả!” Hàn Ti Nhã rkhông them đợi ba nói tiếp, trực tiếp cúp điện thoại.
Sau khi Hàn Ti Nhã đi Trác Minh Liệt không khỏi âm thầm thở dài cô nói về chuyện năm năm trước làm anh lại nhớ về chuyện đó. Năm năm trước ba bắt anh phải tử bỏ Hàn Tư Nhã là bởi vì khi đó địa vị của nhà họ Hàn kém hơn so với nhà họ Lâm nhưng là bây giờ đã khác Hàn gia bây giờ đã là một trong những đại phú hào, muốn giải quyết chuyện này sợ là hơi khó. . . Đến lúc đó cũng chỉ có thể lưới rách cá chết!
Anh không yên tâm về Mộc Mộc nên lấy gậy tự mình đi đến phòng bệnh của Mộc Mộc, để phòng ngừa mọi vấn đề anh đã đề cử thếm nhiều bác sĩ cũng như y tá cho phòng bệnh, bây giờ bất kể ai cũng không thể vào đó nữa rồi. Trác Minh Liệt chỉ có thể đứng ở bên ngoài tham lam nhìn con trai của mình, thông qua Mộc Mộc anh càng chắc chắn về tình cảm của mình đối với Tiểu Thi! Bất kể sự thật có là cái gì anh cũng sẽ để cho cô trở thành mẹ của Mộc Mộc!
Vừa mới bước sang một ngày mới bác sĩ đã