y vào mắt …”
Hạ Tuyết lại cắn cắn môi dưới của mình …
“Không được lúc nào cũng cắn môi dưới, đây là thói quen xấu … da môi cũng đã rách … vẫn còn chảy máu…”, Hàn Văn Kiệt lấy từ trong túi quần của mình ra một chiếc khăn tay trắng, đưa cho Hạ Tuyết “Lau đi…”
“Không cần!”, Hạ Tuyết vội vàng cười nói.
Hàn Văn Kiệt không để ý đến lời cô nói, đặt chiếc khăn vào lòng bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, sau đó khẽ đẩy đẩy mắt kính của mình, hỏi cô “Mua thuốc chưa?”
Hạ Tuyết chớp mắt, cô chần chừ suy nghĩ, trả lời “Rồi …”
“Ừ …, tạm biệt”, Hàn Văn Kiệt nói xong, khẽ gật đầu, rời đi.
Hạ Tuyết ngơ ngác nhìn theo tấm lưng của anh, thật không biết nói lời gì để diễn tả anh là một người rất tốt … nhưng mà những người như thế này, hình như không thích người khác đến gần mình, luôn nhàn nhạt, giữ vững một khoảng cách nhất định … cô ngiêng người, dõi mắt theo nhìn anh, thấy một bà cụ đang cố hết sức đẩy chiếc xe lăn, anh lập tức đi đến phía sau, nhẹ nhàng đẩy chiếc xe lăn đi về phía trước, điềm đạm, quan tâm hỏi “Hộ lý đâu, sao không có người nào đến giúp bà?”
Hạ Tuyết đột nhiên bật cười, dù sao đi nữa, anh là một bác sĩ rất tốt … cô cúi đầu, nhìn chiếc khăn màu trắng khói trong tay mình, chất liệu rất mềm và nhẹ, tựa như đôi tay anh … thật mềm mại và dịu dàng … cô mỉm cười, cầm chiếc khăn lên lau vết máu trên môi mình … trong lòng trào dâng cảm động, vui vẻ…
***
“Hồ Điệp tới …”, tất cả các ký giả đều tập trung ở cổng chính của đài truyền hình, vừa nhìn thấy xe của Hồ Điệp đến trước cửa, liền lập tức trào ra, chắn chiếc xe Benz sang trọng dừng lại ở cửa, dồn dập hỏi ý kiến của cô về mối quan hệ mới của Hàn Văn Hạo …
Hồ Điệp ngồi ở phía sau xe mỉm cười, cô nhìn các ký giả, nói ngọt ngào“Các anh chị nên cẩn thận một chút, không nên chen lấn … làm bị thương mình, không tốt … Tôi đã nói rồi, tôi không có ý kiến gì về chuyện nụ hôn đắm đuối, nóng bỏng của Tổng giám đốc Hàn sáng nay với cô gái kia … cám ơn …”
“Theo như lời cô nói, cô không có bất kì ý kiến gì, có phải hay không đã chấp nhận việc Tổng giám đốc Hàn có tình yêu mới, cô tính chúc phúc cho họ sao?”, các ký giả chen đẩy nhau, xông lên hỏi.
Hồ Điệp mỉm cười dịu dàng, trả lời “Tôi không có bất kì thỏa thuận ngầm nào … đây là chuyện riêng của Tổng giám đốc Hàn … tạm biệt!”, nói xong liền nhẹ nhàng quay cửa xe lên … Sắc mặt Hồ Điệp lạnh lẽo, vặn chặt chiếc túi Gucci trong tay mình, khuôn mặt trở nên trắng bệch vì tức giận, “Rốt cục ả đó là người nào, Mick, lập tức điều tra cho tôi, nhất định phải bắt được ả!”
Edit: Moon
Một giờ sau … Dạ Thiên Thiên xuất hiện ở đài truyền hình!
Tất cả các kí giả vừa nghe nói Dạ Thiên Thiên tới, liền cầm máy chụp hình, điên cuồng chụp, chen đẩy nhau về phía xe của cô, dùng sức gõ mạnh vào cửa kính, họ muốn phỏng vấn cô về chuyện tình cảm của Hàn Văn Hạo và Hồ Điệp rốt cục là thật hay giả?!
Dạ Thiên Thiên mặc bộ váy màu đen, ôm sát người, khoát chiếc áo bằng da beo bên ngoài, mang giày da màu đen, đeo kính râm, khuôn mặt trang điểm hồng hào nhưng không giấu được vẻ lạnh lùng mà sang trọng, cô không chút nào chú ý đến các ký giả đang chen đẩy nhau ở bên ngoài, phụ tá Tiểu Mễ khẩn trương nhìn về phía Dạ Thiên Thiên nói “Thiên Thiên, có muốn mở cửa kính, trả lời một vài câu phỏng vấn hay không, nếu cô không lên tiếng, họ sẽ nói cô bất mãn với scandal kia, tránh để giới truyền thông tung tin nhảm …”
Dạ Thiên Thiên lạnh lùng mỉm cười, cầm một cây son môi màu đỏ, nhẹ nhàng vẽ loạn lên kính xe …
Tiểu Mễ nhìn Dạ Thiên Thiên nói “Tổng giám đốc … tối hôm qua rõ ràng hẹn cô … trâm Ngọc Hồ Điệp cũng đã chuẩn bị xong.”
Dạ Thiên Thiên chớp mắt, im lặng, bỏ cây son vào lại trong giỏ của mình…
Tiểu Mễ không dám nói nữa …
Xe dừng lại …
Tiểu Mễ bước xuống xe, sau đó mở cửa xe ra, Dạ Thiên Thiên vô hấp dẫn quyến rũ bước xuống, đúng lúc nhìn thấy Hồ Điệp và các phụ tá đi cùng nhau, chuẩn bị rời khỏi đài truyền hình …
“Chào”, Hồ Điệp mĩm cười nhã nhặn, hỏi “Tới rồi sao?”
Dạ Thiên Thiên lạnh lùng gỡ mắt kính mình xuống, mái tóc hơi xoăn nhấp nhô như những con sóng nhỏ dài đến tận thắt lưng, đắc ý nhạo báng “Chào, Ảnh hậu tới rồi sao, hôm nay cô làm thế nào thoát khỏi sự đuổi bám của các ký giả, đến phiên cô chụp hình rồi sao?”
Khuôn mặt của Hồ Điệp có chút méo mó, nói “Còn không phải là do ai đó ban tặng sao, sợ mình bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, nên đem tôi ra làm bia đỡ đạn …”
Dạ Thiên Thiên không lên tiếng, cảm thấy phát lạnh vì con người này, cô bước vào trong …
Hồ Điệp đứng ở phía sau, nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của Dạ Thiên Thiên, tức giận vô cùng, nói trống không “Đừng cho là tôi không biết quá khứ của cô, cô không có tư cách ở bên cạnh Hàn Văn Hạo … tương lai, không biết ai sẽ nổi tiếng hơn ai…”
Dạ Thiên Thiên nghe được những lời này, xoay người lại,nhìn Hồ Điệp với ánh mắt sắc lạnh, tựa như con mèo đang giơ cao móng vuốt “Tương lai như thế nào tôi cũng không biết … Tôi chỉ biết, bây giờ cô rất nổi tiếng … hãy vui vẻ mà hưởng thụ cái cảm giác này … Tôi thật không muốn xin lỗi những người ái mộ cô … cô nên đánh phấn cho dày một c