lòng, khi anh nói cô nên đáp lại cái gì, như bây giờ anh nói nên đáp lại cái gì.
Cô sẽ không phản đối anh làm ba ba đứa nhỏ, nhưng là cũng sẽ bảo vệ quyền lợi chính mình.
"Hữu Huyên, lúc bác sĩ nói với anh em mang thai, anh rất kinh ngạc."
Di di di, lời dạo đầu này không giống với suy nghĩ của cô, cô nghĩ tới vài loại khả năng, thế mà sót cái này, anh nói anh rất kinh ngạc,kia cô nên nói cái gì?
Uông Hữu Huyên ngẩng đầu, vẻ mặt thành thật. "Nói thực ra, anh kinh ngạc cũng sẽ không làm em kinh ngạc."
Ba nhãn hiệu nghiệm thai xếp thành một hàng, kết quả đều là dương tính, dương tính, dương tính, loại rung động này không phải là người bình thường có thể nhận thức.
"Anh cũng nghĩ thế, " người đàn ông sờ lên đầu của cô. "Vất vả cho em rồi."
Cô ngăn cách tay của anh, "Hạ Thượng Thần anh không cần phải như vậy, anh nghĩ nói cái gì liền trực tiếp nói, quanh co lòng vòng em không quen."
Nếu như cô đối với anh đã hoàn toàn không có cảm giác ngược lại có thể thản nhiên tiếp nhận hết thảy, cô có đứa nhỏ, anh chiếu cố cô, đương nhiên, mua bán không thành nhân nghĩa tại, vợ chồng không thành hữu nghị ——nhưng hết lần này tới lần khác cô đối với anh cũng không phải hoàn toàn không cảm giác, cô sợ tự mình nghĩ quá nhiều, cho rằng anh xuất phát là yêu, nghĩ nửa ngày kết quả anh nói chỉ là nghĩa vụ cùng trách nhiệm...... Như vậy đả kích quá lớn, cô không có khả năng nào tiếp nhận.
Cho nên, không cần phải nghĩ đẹp như vậy, lên tiếng hỏi rồi nói sau.
"Không cần phải thừa nước đục thả câu, muốn hỏi cái gì nói thẳng đi."
"Anh muốn biết rõ em vì cái gì không nói cho anh chuyện mang thai, anh là ba đứa nhỏ không phải sao? Anh có quyền lợi biết rõ."
Uông Hữu Huyên suy nghĩ một chút, "Sau đó?"
"Em vẫn chưa trả lời anh."
"Ý của em là, anh nhất định không chỉ có vấn đề này, hỏi xong một lần, em sẽ trả lời một hơi, em không thích loại cảm giác hỏi một đáp một, giống như em nợ anh cái gì vậy."
"Em là thiếu nợ anh một câu trả lời rõ ràng."
Ừ? Không khí không thân thiện xuất hiện.
Người đàn ông làm bộ không nhìn tới lông mày giương cao của cô, nói tiếp: "Ly hôn là em nói, cả quá trình anh không có làm khó dễ em, thậm chí mấy chuyện khó xử nhất đều giúp em giảm đi, dùng lập trường chồng trước, anh tự nhận mình không tệ, việc có con là chuyện lớn, anh như thế nào cũng không hiểu em sẽ chọn giữ bí mật." (Tranhquy: anh muốn chọc chị điên à =.=!!)
Uông Hữu Huyên biết rõ anh rất khó chịu.
Anh khó chịu...... cô cũng không vui sướng!
"Ly hôn là thời điểm em đã mang thai, nhưng rõ ràng không có nói cho anh biết......"
Cô rốt cục không nhịn nổi nữa cắt lời anh, "Khi đó em căn bản không biết, hơn nữa anh bây giờ rốt cuộc là đang theo đuổi cái gì, em thật sự có điểm không rõ, phải, em không có nói, làm cho thần bí, che giấu chuyện lớn như vậy, nhưng là, anh rốt cuộc là tức giận, thương tâm, khổ sở, hay là đơn thuần muốn nghe em nhận sai? A thực xin lỗi, em hẳn là trước tiên chạy như bay đến dưới lầu Hạ thị chính miệng nói cho anh biết, anh là muốn nghe cái này sao?"
Người đàn ông thanh âm rất ôn hòa, "Hữu Huyên, bình tĩnh một chút, anh không phải muốn cãi nhau với em."
Uông Hữu Huyên nhỏ bé rốt cục bạo phát. (*nhỏ, bé)
Cô nắm cổ áo sơ mi Hạ Thượng Thần lên, một chuỗi dài liên hồi thốt ra:
"Em vốn cũng là muốn nói với anh, chính là ai biết điện thoại là người phụ nữ khác tiếp, anh biết khi đó mấy giờ không? Buổi tối mười một giờ, không thể nghe, ngoại trừ đã ngủ hoặc tắm rửa ra, em nghĩ không ra bất luận cái lý do gì, trong sạch gì? Tăng ca? Bởi vì anh đi phòng giải khát, em gái của anh vừa vặn nằm trên ghế sa lon nghỉ ngơi, sợ đánh thức Phùng Nhã Trung? Anh cho em là đứa con nít ba tuổi à, em mới không cần gọi điện thoại cho bảo vệ để chứng thực, chuyện này tạm thời chấp nhận, kỳ thật em ghét nhất là anh lừa gạt em, một bên đáp ứng em không cần lý do gì, từ nay về sau tuyệt không cùng Phùng Nhã Trung cùng phòng, một bên lại vẫn chọn phòng hai người ngủ chung."
Không có lừa em?
Làm trò a, anh không phải đã đáp ứng từ nay về sau sẽ chú ý cảm nhận của em, tuyệt đối sẽ không vì bất cứ lý do gì ở cùng người phụ nữ khác một phòng? Chính là tháng mười hai năm trước anh cùng Phùng Nhã Trung đi Tokyo công tác, đáp ứng của anh ở nơi nào?
Không nghĩ tới em đây thông minh còn biết lên mạng kiểm tra giá phòng sao. Tiền phòng hai người cộng thêm một chai rượu, phụ nữ thích nhất là đồ uống dưỡng nhan, nên chai rượu hẳn là anh uống. Nhưng anh không cần phải nói cho em biết chai rượu như thế chỉ mình anh uống, huống chi chúng ta nói chuyện điện thoại thì em phát hiện thanh âm TV là kênh âm nhạc, em ở cùng anh nhiều năm như vậy, chưa từng thấy anh xem kênh âm nhạc.
Không ngủ chung một phòng?
Các ngươi lừa gạt tất cả, bởi vì anh muốn nhìn cảnh đêm cho nên mới thuê phòng hai người xem? Phùng Nhã Trung chỉ là tới thảo luận một chút ngày mai họp muốn dùng tư liệu nào mà thôi?
Em hiểu lầm anh, có thể mời Phùng Nhã Trung đưa thẻ của cô ấy cho em xem?
Cho dù anh nói sự thật, vậy cũng chỉ có thể trách anh xưa nay làm chuyện bất lương, nghe qua c
