cóc, nhưng cô không biết lý do tại sao mình bị bắt cóc.
Cô chưa từng đắc tội với ai, cô không biết rốt cuộc đối phương vì lí do gì mà bắt cô?
"Vũ, mau giúp tôi truy lùng số XXX này, cậu xem nó ở đâu, tốc độ càng nhanh càng tốt."
"Đã xảy ra chuyện gì?" Hạ Vũ chưa bao giờ thấy Mạnh Tử Long nóng lòng như lúc này.
"Điềm Điềm bị bắt cóc rồi, cậu nhanh lên một chút ——" anh cầm điện thoại kê vào miệng mà rống giận.
Điềm Điềm, em vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, anh cứ liên tục lập đi lập lại câu nói này.
Anh không dám tưởng tượng nếu cô xảy ra chuyện gì, anh sống trên đời này còn ý nghĩa gì nữa.
"Ách. . . . . . !" Điềm Điềm bị ném xuống đất, theo bản năng cô đưa hai tay ra chống đở cơ thể, trên tay của cô bị cát đá mài rách.
"Các ngươi là ai? Rốt cuộc các ngươi muốn như thế nào?".
Hiện tại cô phải bình tĩnh, chuyện xảy ra đến trình độ này, cô phải tĩnh táo mà quan sát khắp mọi nơi.
Cô nhìn thấy một cô gái mặc áo đen đi tới, phía sau của cô ấy là người lái xe và hai người đàn ông vừa đưa cô xuống xe.
Cô mở lớn hai mắt ra, vì cô cảm giác được cô gái này rất quen thuộc.
Cô lẳng lặng nhìn cô ấy, chờ cô ấy đi tới, cô nhìn rõ được diện mạo của cô ấy, thân thể cô liền ngã xuống đất.
"Tại sao là cô?" Điềm Điềm không dám tin tại sao người bắt cóc mình lại là em gái của thư kí hạ, Hạ Như Vân.
"Chính là tôi." Hạ Như Vân kêu ba người đàn ông lui về phía sau, cô đi lên ngồi xuống trước mặt Điềm Điềm.
Phản xạ tự nhiên cô xê dịch thân thể về phía sau, nhưng cánh tay của cô bị người gắt gao nắm lấy, không cho cô động đậy.
"Cô nghĩ như thế nào?" Lui không xong, cô chỉ có thể để mặt cho cô ấy nắm.
"Tôi muốn như thế nào? Lời này tôi nên hỏi cô mới đúng, cô muốn như thế nào?" Hạ Như Vân đến gần Điềm Điềm, cô ấy buông cánh tay ra, tát vào mặt Điềm Điềm một cái, khéo môi Điềm Điềm chảy máu.
Điềm Điềm cảm giác được trên mặt đau rát, cô che miệng lại nhìn Hạ Như Vân.
Cô biết Hạ Như Vân thích Mạnh Tử Long, nhưng cô không nghĩ tới cô ấy lại bắt cóc cô.
"Con đàn bà đê tiện này!" Lại một cái bạt tai rơi xuống, Điềm Điềm chưa kịp phản ứng, thì cô đả bị một cái tát nữa rồi.
"Rốt cuộc cô muốn như thế nào? ?" Điềm Điềm không để ý mặt và miệng đang đau đớn, cô giằng co muốn đứng lên.
Chỉ là cô còn chưa có đứng vững, Hạ Như Vân đã đẩy cô xuống đất rồi.
Đầu gối của cô bị rách, vết máu thấm ra quần ngoài, làm cho cô càng thêm đau.
Hạ Như Vân tiến lên nắm lấy cổ áo của cô, "Đồ đê tiện, cô không xứng với anh Mạnh."
"Cô nhìn lại mình đi, nói —— cô rốt cuộc dùng cái gì để mê hoặc anh Mạnh?"
Hai tay của cô siết chặt càng cổ của Điềm Điềm, "Khụ khụ ——" Điềm Điềm ho khan, cô cảm giác cổ họng mình hít thở không thông.
"Nói, cô hãy nói đi." Hạ Như Vân liều mạng bốp cổ của cô, hận không được đem cổ của cô bẻ gảy.
"Tôi. . . . . . Tôi không có."
"Còn nói không có ——"Hạ Như Vân buông cổ cô ra, hai tay liền tát lên mặt của cô, so với hai lần trước còn mạnh bạo hơn, cơ hồ sử dụng hết sức lực.
Da của cô vốn rất mềm, làm sao có thể bị tàn phá như vậy, chỉ chốc lát sau liền sưng lên.
Hạ Như Vân nhìn cô, "Tôi muốn nhìn xem, cô bị người khác dẫm đạp qua, anh ta có còn muốn hay không, ha ha —— ha ha ha ——"
"Rốt cuộc cô muốn như thế nào?" Điềm Điềm bắt đầu lui về phía sau.
Đối mặt với câu hỏi của cô, Hạ Như Vân không có trả lời mà xoay người rời đi.
Cô ấy mở miệng, trong giọng nói mang theo ý cười, "Cô ấy cho các ngươi tận tình hưởng thụ."
Hai người đàn ông tiến lên, cô liền thối lui về phía sau đứng chung với người tài xế.
Điềm Điềm sợ hãi nhìn hai người đàn ông đi tới, cô đột nhiên chấn động, cả bầu trời dường như muốn sập xuống.
Anh từng nói với cô, cô gặp bất kì nguy hiểm nào anh cũng bảo vệ cô, nhưng bây giờ anh đang nơi nào?
Điềm Điềm bắt đầu hối hận, nếu như cô không có cố chấp muốn đi học, nếu như cô chịu cho anh đón, thì sự việc sẽ không giống như bây giờ.
Long, nếu như em xãy ra chuyện như thế này, anh có phải hay không sẽ không tha thứ cho em!
Điềm Điềm ôm chặt đầu gối lui về phía sau, nhưng cô chỉ lui một bước, cô liền bị bọn họ kéo lại.
"Không cần xấu hổ, hai huynh đệ chúng ta nhất định sẽ yêu cô cho đến khi cô sung sướng mới thôi ." Người có vết đao trên mặt mở miệng trước tiên, tay của hắn sờ lên gò má của cô, "Chậc chậc —— da thật mềm, người anh em —— cậu cũng tới sờ đi.".
"Đừng đụng vào tôi." Điềm Điềm cảm thấy mỗi một nơi bị người đàn ông này chạm qua đều thật là bẩn, cô quay đầu muốn tránh bàn tay của bọn họ, nhưng cô không nhúc nhích được, cô không có khả năng chống cự.
Cô chỉ có thể la hét ở trong lòng, ‘ Long, bây giờ anh ở nơi nào, anh mau tới đây cứu em có được không’.
Tay của hai người bọn họ bắt đầu di chuyển từ má xuống cằm, cả người cô cứng đơ ra!
"Buông tôi ra —— các ngươi buông tôi ra ——" nội tâm của cô rốt cuộc cũng bộc phát, cô nghĩ có lẽ Mạnh Tử Long cách đây không xa, có lẽ anh cũng đang chạy tới cứu cô, chỉ cần giọng nói của cô đủ lớn, nhất định anh sẽ nghe được.
"Xoạt ——" nghe được âm thanh “xoạt”, quần áo trên người cô bị xé rách, da thịt tuyết trắng của cô bị lộ trong không khí.
"Chậc c