ong đó hay sao?” Lục Phạm
cảm thấy bọn họ đơn thương độc mã đi qua đó có phần nguy hiểm, dù sao
nơi đó cũng đang vây hảm cậu anh.
“Ừ, nhiều người bại lộ.”
“Cũng đúng.”
“Lục Phạm, tôi biết cậu đang lo lắng cái gì, tôi nói cho cậu, hiện tại Cảnh
Tô cũng nằm trong tay bọn hắn.” Tư Mộ Thần không dám mạo hiểm.
“Đại tẩu? Làm sao có thể?” Lục Phạm kinh ngạc, không phải là đại tẩu được
bảo vệ cực kỳ tốt hay sao? Vẫn còn có người tóm được đại tẩu?
“Lão đại, A Tuấn nói là ở trong này?”
“A Phạm, chờ trời tối thì ra tay.” Hiện tại cách buổi tối còn không xa,
anh đang cầu nguyện Cảnh Tô nhất định phải chịu đựng, anh sợ nha đầu của anh xảy ra chuyện gì.
“A Phạm, hành động, nửa tiếng sau nếu
không thành công, tuyên bố nhiệm vụ thất bại, nhất định phải ra ngoài.”
Tư Mộ Thần nghiêm túc phân phó, anh không thể để cho người thứ ba rơi
vào trong tay bọn hắn.
“Được” Lục Phạm cũng biết ý tứ của Tư Mộ Thần, cho nên anh nhanh chóng gật đầu.
Tư Mộ Thần đi vào liền thấy Cảnh Tô bên trong một cái lồng thủy tinh trong suốt, cô đang chảy máu đầm đìa, bộ dáng của cô triệt để chọc giận Tư Mộ Thần. Anh không tiếng động rút ra súng lục, dồn sức bắn vào lồng thủy
tinh.
“Nhưng mà đợi đến thời điểm lý trí trở về, anh lập tức nghĩ nếu thủy tinh văng trúng vào trên người nha đầu thì làm sao bây giờ?
“Tô Tô, nha đầu, em tỉnh lại đi.” Tư Mộ Thần không tiếng động nói, anh hy
vọng Cảnh Tô có thể nghe được giọng nói trong lòng anh, sau đó sẽ tỉnh
lại nhìn anh.
Anh không dám tùy tiện hành động, bên này khẳng định là có hệ thống giám thị.
“A Tuấn, cậu nhanh chóng cắt đứt nguồn điện, khoảng phút, mau.” Tư Mộ
Thần cảm thấy bản thân nhìn Cản Tô nằm như vậy, trong lòng một trận băng lãnh.
Nhưng mà ngay lúc Tư Mộ Thần ra lệnh, Cảnh Tô liền nhìn Tư Mộ Thần, ánh mắt nháy một cái cũng không nháy, cô nhìn Tư Mộ Thần, nước mắt trong khóe mắt tràn ra.
Cô rôt cuộc đợi được anh, anh làm
một cái thủ thế, quả nhiên tâm linh tương thông, Cảnh Tô nhanh chóng
tránh lui, sau đó nhìn hành động tiếp theo của Tư Mộ Thần.
“Nha
đầu, không có việc gì, anh đến rồi, anh đã tới chậm.” Cảnh Tô không biết anh vào bằng cách nào, nhưng lúc này nhiệt độ ấm áp cơ thể anh vây
quanh bên người cô.
“Tay bị thương?” Tư Mộ Thần hỏi, anh muốn biết tay cô bị người nào tổn thương, anh muốn giết kẻ đó.
“Người nào làm?”
“Bản thân em tự cắt.”
“Nha đầu ngốc em....”
“Diêu Mộng Lan bảo em cắt.” Cảnh Tô nghĩ một chút, vẫn là để cho người đàn
ông của mình báo thù cho mình. Nếu là chính cô động tay, vẫn là cái dạng tốt đẹp này.
“Cô ta kêu em cắt, em liền cắt?”
“Ừ”
“Mặt là bị ai làm?” Tư Mộ Thần hỏi tiếp, anh cố gắng phân tán lực hcú ý của
Cảnh Tô. Hiện tại bọn họ đang ở trên không trung, nếu Cảnh Tô biết được, không biết cô sẽ bị dọa đến như thế nào.
Thật ra Tư Mộ Thần cảm
thấy sự tình tiến triển quá tốt đẹp, nhưng Lục Phạm không có may mắn như vậy, anh vừa mới đi vào liền bị 5 người đàn ông lực lưỡng chặn ở cửa,
bọn họ đánh nhau mãnh liệt.
15 phút sau, Lục Phạm miễn cưỡng chạy trôn, trên thân anh có rất nhiều máu, nơi nơi đều là vết dao.
“Lão đại, nhanh chóng rời khỏi, bọn hắn đang đuổi tới.” Lục Phạm vừa lên xe lập tức khởi động xe.
“A Phạm, nhìn thấy Giang Phỉ Thiên không?”
Lục Phạm lắc đầu, tràn đầy thất vọng.
“Giang đại ca không phải ở trong này.” Cảnh Tô đột nhiên mở miệng, cô bị nhốt ở đó, gần như là bất cứ lúc này cũng nhìn cái chỗ kia, cho nên không ai hiểu biết địa phương kia giống như cô. Bởi vì trước đây cô đều ở nơi đó chơi đùa, gần như là mỗi góc đều có dấu vết của cô, cho nên cô mới chắc chắn như thế.
“Đại tẩu, cô biết?” Lục Phạm như là nhìn cứu tinh nhìn Cảnh Tô.
“Ừ, A Phạm, tôi nói cho mọi người nghe.”
“Trở về rồi nói.” Tư Mộ Thần âm trầm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắt lời hai
người đang nói chuyện, xe bọn họ bị súng bắn tỉa theo dõi, trên cửa xe
thủy tinh có điểm ánh sáng màu đỏ.
“Đầu nằm sấp xuống.” Tư Mộ Thần nằm sấp thân thể xuống, dùng một tay lái xe, mò mẫn trong đêm tối không ranh giới.
“Lão đại, đi phía bên trái, quẹo vòng, lái thẳng.” Lục Phạm mở cửa xe, ở bên ngoài dẫn đường. Trước kia lúc bọn họ làm nhiệm vụ cũng là cái dạng
này, dù bị súng bắn tỉa nhắm, nhưng mà ban đêm đi trước trong xe, bọn họ không thể nhắm mấy quân nhân mà bắn. Bọn họ đã cất kỹ người nộm, một
khi bọn kia đả kích, cũng sẽ có máu tươi chảy ra, nhưng mà người nộm
cũng chỉ có thể mê hoặc bọn kia một lúc mà thôi.
“Lão đại, thoát khỏi một đoạn đường rồi.” Tư Mộ Thần nghe Lục Phạm quan sát, đột nhiên ngồi dậy.
“Nha đầu, chăm sóc tốt bản thân.” Khi nói chuyện xe giống như là một mũi tên xông ra ngoài, Cảnh Tô cảm thấy trái tim giống như bị ném về sau, sau
đó lại chậm chạp theo đi lên. Nhưng mà trong lúc hồn vía Cảnh Tô còn
chưa có ổn định, thì bị một màn trước măt dọa sợ.
“Lão đại, cẩn thận.” Lục Phạm hét lớn. Tư Mộ Thần nhìn về phía trước, đột nhiên đâm vào trong nước, trước đó bọn họ đều không ngờ tới.
“Bảo vệ tốt Cảnh Tô.” Tư Mộ Thần hét lớn một tiếng, anh biết xe rơi vào
trong nước liền bắt đầu chìm, vội vàng mở cửa xe ra, Lục Phạm vốn là tài