con biết xem mắt không thành vấn đề, nhưng cho dù tụi con xem mắt thấy ưng ý, với người đang đi làm ở Giang Thành như con, sao mà phát triển với người ta được?”
“Có vấn đề gì đâu, công việc của con dù làm cũng là đi làm công cho người ta, làm ở đâu mà chả được, nếu thật sự có thể thành, nhà họ sẽ phụ trách tìm việc làm tốt cho con ở đây, đúng lúc con có thể dọn về nhà, ở cạnh ba mẹ.”
Dù sao cũng là con một, La Phi biết ba mẹ cô vẫn luôn mong muốn cô có thể làm việc ở gần nhà, nhưng dù sao Vân Nam cũng chỉ là thành phố loại ba, cô có thể vào một công ty, làm một số việt vặt cho qua ngày. Cho nên, cô vẫn không định về quê, cho đến khi xảy ra chuyện của Trịnh Thiên Dã, cô mới định chạy khỏi Giang Thành, mới nảy ra suy nghĩ này trong đầu.
Nếu không có Trịnh Thiên Dã xen ngang vào cuộc sống của cô, thì đề nghị của mẹ quả thật nghe qua cũng không tồi. Tìm một người đàn ông cùng quê, công việc ổn định, gia cảnh tốt, kết hôn sinh con sống cả đời, hẳn là một lựa chọn rất không tồi.
Đáng tiếc, bây giờ còn chưa được, nhưng không thể thẳng thừng từ chối ba mẹ, cô liền nói quanh co: “Mẹ, con vừa về nhà, ngồi tàu mấy giờ liền, có hơi mệt, mẹ để con tự suy nghĩ cân nhắc nha.”
“Ừm, thì con suy nghĩ đi. Ba mẹ cũng không vội.” Mẹ cô nói.
Nhưng đi qua đi lại cả buổi tối, La Phi cũng có hơi mệt, nói chuyện mấy câu với ba mẹ xong, liền tắm rửa đi ngủ.
La Phi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Đã hai giờ khuya, cô ngủ rất sâu, mơ mơ màng màng lấy điện thoại đổ chuông đã lâu ra nhìn, thấy số lạ, theo bản năng liền cúp máy. Nhưng vừa mới cúp máy, số điện thoại lạ kia lại gọi vào, có vẻ như bám riết không tha, khiến cơn buồn ngủ của cô tan đi mấy phần, liền khó chịu nhấn nút nghe máy.
Bên kia lập tức truyền đến giọng nữ gấp gáp: “Cho hỏi phải cô La không? Tôi ở khách sạn Lệ Cảnh.”
Những lời này vừa nói xong, La Phi liền giật mình bừng tỉnh, căng thẳng hỏi: “Có phải anh Trịnh đã xảy ra chuyện gì hay không?”
Giọng bên kia vội luống cuống không biết thế nào: “Một tiếng đồng hồ trước, anh Trịnh gọi điện thoại xuống lễ tân nói có người đột nhập vào phòng anh ấy, chúng tôi lập tức đi xem xét, nhưng hoàn toàn không phát hiện có bất cứ người nào từng vào phòng. Nhưng anh Trịnh cứ khẳng định là có, nên chúng tôi lại đến kiểm tra lần nữa, cũng không thấy có gì khác thường. Bây giờ anh Trịnh còn gọi cả cảnh sát đến, bảo chúng tôi tiếp tục kiểm tra, nhưng chúng tôi quả thật không tra ra được gì, quả thật đã rất cố gắng rồi, cô có thể đến đây một chút không?”
Dịch: Mon
***
Vì là thành phố nhỏ nên ban đêm ngoài đường xe cộ thưa thớt, La Phi đi mất khoảng chừng hai mươi phút là đến nơi. Đêm khuya vắng lặng, bóng đêm che phủ khắp nơi, La Phi đi vào sảnh khách sạn.
La Phi đi vào đến đại sảnh của khách sạn thì nhìn thấy có nhiều người, trong đó còn có mấy người mặc đồng phục cảnh sát, hình như đang tranh luận xôn xao.
La Phi cảm thấy sốt ruột, chen qua đám người liền nhìn thấy trịnh Thiên Dã đang rất phẫn nộ đứng lẫn trong đám đông. Nhân viên khách sạn thấy La Phi liền như thấy cứu tinh đến, kéo lấy người có vẻ là quản lý ở bên cạnh, nói: “Bạn của anh Trịnh đến rồi.”
La Phi nhìn bọn họ rồi gật đầu, đi đến bên cạnh Trịnh Thiên Dã, lo lắng hỏi anh: “Đã có chuyện gì xảy ra thế anh?”
“Khuya lắm rồi, sao em lại tới đây?” Trịnh Thiên Dã hơi bất ngờ vì sự có mặt của cô. Anh ngừng một chút rồi hùng hổ nói. “Cái khách sạn này thật là tệ, anh đang mơ màng ngủ thì có người lẻn vào phòng của anh. Bảo bọn họ điều tra thì đến giờ vẫn không tra ra được gì. Mấy tay cảnh sát này, không tra được gì thì thôi, còn bắt anh đến cục cảnh sát để cho lời khai.”
Người quản lý khách sạn thận trọng nhìn hai người bọn họ rồi nói: “Cô La, chỗ cần tra chúng tôi đã tra hết rồi, thật sự không phát hiện được vấn đề gì. Cô có thể khuyên anh Trịnh được không? Bây giờ đã khuya rồi, bảo anh ấy về phòng nghỉ ngơi trước đi, ngày mai chúng ta thương lượng lại.”
“Vâng, quản lý nói rất đúng, nếu anh Trịnh không muốn theo chúng tôi về cục cảnh sát thì trước tiên hãy nghỉ ngơi đi, sáng mai có vấn đề gì thì chúng tôi sẽ tới giải quyết.” Ông chú cảnh sát đứng ở bên cạnh lên tiếng.
Ai ngờ những lời có ý tốt này lại làm cho Trịnh Thiên Dã vô cùng bất mãn. “Cái gì? Các anh còn muốn tôi trở về căn phòng bị người ta đột nhập ấy sao? Điều đó là không thể nào!”
Người quản lý nhanh trí nói: “Nếu anh Trịnh không muốn quay về phòng đó thì chúng tôi còn một phòng hạng thường, xin anh suy xét đến việc dọn qua phòng đó.”
“Phòng thường mà ở được sao chứ?” Trịnh Thiên Dã càng thêm bất mãn.
Người quản lý chỉ còn biết nhìn La Phi cầu cứu. La Phi suy nghĩ một lúc rồi vỗ vỗ cánh tay Trịnh Thiên Dã. “Anh ở chỗ này bình tĩnh lại, em đi thương lượng với quản lý chuyện căn phòng.”
Nói xong, cô đưa mắt ra hiệu với quản lý, hai người cùng đi đến trước quầy tiếp tân.
Tuy không biết Trịnh Thiên Dã là ai nhưng anh ta làm việc trong khách sạn, từng thấy qua đủ loại người, có thể coi là có mắt nhìn người. Chưa kể tới việc Trịnh Thiên Dã đặt phòng VIP, chỉ nhìn quần áo trên người anh, đồng
