awa xuôi
về hạ lưu, để lại phố phường Kyoto chìm dần trong bóng tối đang dâng lên hai
bên bờ. Trong thuyền, người tù và kẻ thân thích theo tiễn chân, trắng đêm tâm
tình về cảnh ngộ của mình. Lúc nào họ cũng chỉ nói đi nói lại về những điều mà
bây giờ dù có hối thì cũng không kéo lại. Người giải tù ngồi bên cạnh lắng
nghe, hiểu được cặn kẽ cảnh ngộ bi đát của gia đình, họ hàng nơi kẻ phạm tội
xuất thân. Tóm lại, những sự thực nghe ở đây là những gì mà ông quan án khi
nghe tội nhân trần tình trước pháp đình hay người nha lại ngồi trên ghế trong
công thự đọc bản khẩu cung, dù có tưởng tượng chăng nữa cũng không sao hình
dung nổi. Tính tình người đi giải tù không hẳn ai giống ai nên vào những lúc
này, có kẻ cho là tù lắm lời, bịt tai quay mặt lạnh lùng nhưng cũng có kẻ lắng
nghe nỗi ai oán ấy với niềm thương cảm, đã không tỏ vẻ mình là người ở cửa công
mà còn im lặng tiếp nhận tâm sự đau đớn của tù nhân vào tận đáy lòng. Có trường
hợp khi cảnh ngộ trong câu chuyện giữa tội nhân và người bà con theo tháp tùng
vô cùng bi đát, lại gặp anh giải tù quá ư tình cảm thì không tránh khỏi cái
cảnh người giải tù cũng bất giác mủi lòng sa nước mắt.
Do đó, cái công việc giải tù bằng con thuyền
Takasebune bị bọn sai nha ở công thự Kyoto ghét bỏ, xem như công việc chẳng đem
lại cho họ hứng thú gì.
*
Không biết câu chuyện sau đây xảy ra lúc nào. Có lẽ
vào năm Kansei thời Edo nhằm lúc ngài Shirakawa Rakuo đang nắm chính
quyền. Một buổi chiều xuân, khi hoa anh đào chùa Chion.in bay lả tả trong
hồi chuông thu không, có một người tù khác thường, đến nay chưa thấy ai như
thế, được giải xuống thuyền Takasebune.
Anh ta tên Kisuke, mới ba mươi tuổi đầu, quê quán
không rõ. Vì chẳng có thân thích họ hàng để gọi đến đề lao đi theo, anh xuống
thuyền mỗi một mình. Haneda Shobe, người nhận lệnh giải tù, theo thuyền hộ tống
anh, không biết điều gì về Kisuke ngoài việc anh ta bị kết tội sát hại cậu em
mà thôi. Trong lúc giải tù từ nhà lao ra tận cầu tàu, nhìn cái con người gầy gò
xanh xao này, Shobe thấy nơi anh ta tất cả sự nhẫn nhục, hiền lành, như thể sẵn
sàng phục tùng oai quyền của mình, người đại diện nhà nước, cam chịu mà không
dám phản kháng gì cho dù bị bắt nạt như thế nào. Tuy nhiên, cái vẻ cam chịu ấy
nó không giống như sự cung kính bề ngoài để làm vui lòng người nắm quyền lực,
vẫn thường thấy nơi các tù nhân khác.
Shobe lấy làm lạ như thế nên chi từ khi xuống
thuyền, ông không chỉ dòm chừng người tù trong phạm vi bổn phận của một người
giải tù thông thường mà còn theo dõi từng ly từng tý mọi hành vi của Kisuke.
Ngày hôm ấy, ngọn gió thổi từ buổi chiều đã lặng,
mây mỏng đang giăng suốt cả bầu trời làm lu mờ cả đường nét của vầng trăng. Đó
là một đêm mà ta có cảm tưởng cái nóng của mùa hạ mới về đã dựng lên một lớp
sương mù từ hai bên bờ đến cả giữa lòng sông. Sau khi thuyền qua hết mấy xóm
phía nam kinh thành và cắt ngang dòng sông Kamogawa, khung cảnh trở nên u tịch.
Chỉ còn nghe mỗi tiếng mũi thuyền êm đềm xé nước.
Tuy tội nhân đi thuyền về đêm được phép ngủ nhưng
Kisuke vẫn không chịu ngả lưng. Anh ta không nói một lời, cứ mãi nhìn lên mảnh
trăng treo trên bầu trời đêm, tùy lúc qua mảng mây dày hay thưa mà lúc sáng lúc
tối. Vầng trán anh rộng thanh thản và đôi mắt lấp lánh sáng.
Shobe không nhìn anh ta chăm chú nhưng trước sau
cũng không rời mắt khỏi Kisuke và trong lòng không ngớt cảm thấy lạ lùng. Lý do
là dầu nhìn thẳng hay nhìn nghiêng, Shobe đều thấy khuôn mặt Kisuke toát ra một
niềm vui thỏa, làm như thể nếu không kiêng nể người giải tù đi theo bên cạnh
thì anh ta đã mở mồm huýt sáo hay lên giọng mũi cất tiếng ca rồi cũng nên.
Shobe nghĩ bụng từ trước tới nay mình đã đi giải tù
bằng Takasebune biết bao nhiêu bận rồi. Thế nhưng tù nhân mình áp giải lúc nào
cũng giống nhau, nghĩa là thê thảm tội nghiệp đến độ mình chẳng đành nhìn. Nhưng
cái gã đàn ông này thì sao lại thế? Vẻ mặt thấy giống như người đang ngồi du
thuyền xem phong cảnh không bằng! Hình như anh chàng mang tội giết đứa em. Nếu
thằng em kia là đứa gian ác thì đã đành, nhưng trường hợp mà anh này còn có
chút tình người thì dù sự thể đưa đến chuyện phải giết nó, cũng không thể có
thái độ an nhiên như thế được. Chả lẽ cái anh chàng gầy gò xanh mét kia là một
loại người gian ác hiếm có ở trên cõi đời này vì không còn chút nhân tính?
Nhưng không hiểu tại sao Shobe thấy khó lòng xét đoán anh ta kiểu đó. Hay anh
ta phạm tội vì chợt phát cuồng trong chốc lát? Không đâu, không đâu! Làm gì
điên cuồng cho được khi mà cử chỉ, ngôn ngữ của anh ta chẳng có gì là không ăn
khớp với nhau. Anh chàng này là loại người nào đây? Càng suy nghĩ về thái độ
của Kisuke, Shobe càng thêm thắc mắc.
Được một lúc, không nhịn được nữa, Shobe mới lên
tiếng gọi:
-Này, Kisuke, mày nghĩ ngợi gì thế?
-Dạ!
Kisuke vừa đáp lời vừa dáo dác nhìn chung quanh như
lo lắng mình đã thất thố điều gì để bị công sai quở trách. Anh ta sửa lại kiểu
ngồi cho ngay ngắn rồi nhìn người giải tù như dò hỏi.
Shobe chợt cảm thấy phải tìm ra lý do để