Teya Salat
Vườn Cúc Mùa Thu

Vườn Cúc Mùa Thu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324151

Bình chọn: 9.5.00/10/415 lượt.

ả! Làm sao biết được người này đang sống như thế nào? Từ đó đến

nay, bao nhiêu là biến chuyển lớn lao trong xã hội đã xảy ra, nhưng có

vẻ cuộc sống chẳng bị chút ảnh hưởng gì, lại khá tiện nghi là đằng khác. Nơi đây có đủ cả, tủ áo, lò sưởi, hoa hồng tươi thắm cắm khắp nơi …và

người ấy đang ngồi đó mỉm cười, trước mắt mình, rõ ràng, thực sự! Tuổi

thì chắc cũng phải hơn 50 rồi, nhưng vẫn còn đầy vẻ quyến rũ, nồng

nàn…Nghĩ đến đây, tự nhiên trong trí Tabê cái hình ảnh của người vợ trẻ ở nhà bỗng hiện ra. Trong căn gác chung cư, giờ này đang lo làm việc nội

trợ, tuy chỉ mới 25 tuổi nhưng đã nhiều mệt mỏi …

Kin mở ngăn kéo lấy ra một ống điếu nhỏ bằng bạc, đặt điếu thuốc vào, châm lửa hút và lặng lẽ quan sát Tabê. Hai cái đùi của Tabê cứ rung

rung làm Kin thấy khó chịu. Có phải đây là dấu hiệu đang gặp khó khăn về tiền bạc? Kin nhìn Tabê, thấy chẳng còn chút nào tình cảm nồng cháy của những ngày ở Hiroshima thưở trước – Cái khoảng trống giữa mình với Tabê thế mà thực diệu vợi, bây giờ đây gặp lại mới nhận ra được. Thấy sao

quá chơi vơi, sao mà lòng lại tự nhiên buồn, sao mà tất cả những gì thân thiết của ngày xưa bỗng phút chốc trở nên nguội lạnh! Phải chăng vì

thân thể của người đàn ông này đã quá quen thuộc nên chẳng có gì hấp dẫn nữa? Sao mà thấy không an tâm được, ngồi gần nhau mà tình cảm

thực là xa!

- Có quen ai, mượn giùm cho tôi bốn trăm ngàn được không?

- Tiền à? Bốn trăm ngàn là nhiều lắm đó.

- Phải, đang kẹt quá, không biết có cách gì không?

- Có lẽ không được đâu. Bây giờ tôi không đi làm cho nên không có thu nhập gì, bàn chuyện này có vẻ không phải lúc.

- Vậy sao? Trả tiền lời thật nhiều cũng không được sao?

- Chả có tiền làm sao mà nói được hay không chứ! Chuyện này tôi không làm được đâu.

Kin bỗng nhiên cảm được bầu không khí sao trở nên rờn rợn, và thấy

nhớ những lúc bình yên bên cạnh ông Itaya. Nén nỗi thất vọng về Tabê, Kin nhấc người dậy nâng ấm nước đang sôi trên lò sưởi rót vào

bình trà.

- Nếu không có thì thôi hai trăm ngàn cũng được, tôi cám ơn nhiều!

- Anh hay quá à, ai lại đi nói chuyện tiền với tôi! Anh đã biết

là tôi không có tiền mà? Giá có nhờ được ở đâu thì tôi cũng đã đi vay để mà sống rồi. Chắc anh đến để nói chuyện mượn tiền, đâu phải để thăm

nhau?

- Đâu có, đến thăm đó chứ. Đến để gặp lại thôi, nhưng

mà nói ra là vì nghĩ chuyện gì thì mình cũng tâm sự với nhau được.

- Thử nhờ ông anh một lần nữa xem sao?

- Tiền này dùng vào chỗ không thể đi bàn với anh ấy được!

Kin lại ngồi yên lặng, miên man nghĩ chắc tuổi trẻ của mình cũng chỉ

một hai năm nữa là hết. Bây giờ mới hiểu cái tình yêu nồng nhiệt khi xưa có vẻ chẳng còn chút dư âm nào trong cả hai. Nhưng đó hình như cũng chẳng phải tình yêu, đúng hơn là một thứ đam mê thu hút lẫn nhau

giữa trai gái, cứ lăn quyện vào nhau như lá vàng bị hút theo cơn gió

cuốn ào ào. Bây giờ mình ở đây, Tabê đang ngồi đó, thế mà cả hai không

còn chút gì với nhau nữa, ngoài cái điều đã quen với nhau ngày xưa. Có

chút cảm giác gì như hụt hẫng khẽ len đến làm Kin thấy trong lòng buồn

buồn, tê tái.

Đang ngồi nhắp trà, Tabê dường như nhớ được nên ra vẻ tươi cười, hỏi

nho nhỏ: “tối nay ngủ lại được không”? Kin nhìn Tabê, ngạc

nhiên: “Không được đâu, cứ giỡn hoài!” Nói xong, Kin nheo mắt

với Tabê, hàm răng giả trắng đều ánh lên trông thật đẹp với nụ cười chưa tắt.

- Trời ơi, sao mà lạnh lùng vậy không biết! Có nói chuyện

tiền bạc gì nữa đâu! Chỉ thử vòi vĩnh người xưa một chút mà sao khó quá không biết! Nhưng mà, ở đây cứ như một thế giới khác

chứ nhỉ! Thời buổi khó khăn mà cô thực là giỏi, có gì đi nữa

cũng vượt qua được cả. Cái này thì mấy cô mới lớn chịu bó tay thôi. À,

cô có hay nhảy đầm không?

Kin cười bằng mũi, nghĩ thầm: Nói chuyện mấy cô còn trẻ. Mấy cô ra sao, làm thế nào biết được!

- Nhảy? Có biết gì đâu! Anh có hay nhảy không?

- Cũng có chút chút.

- Vậy sao? Chắc là với người nào tuyệt lắm. Cho nên mới cần tiền, phải không?

- Cứ nói bậy! Đâu có kiếm được tiền nhiều đến độ đem lo cho mấy chuyện như vậy!

- Ơ, nhưng mà nhìn trang phục thế này, nếu không phải làm gì khá thì đâu mà tề chỉnh hẳn hoi như thế!

- Bề ngoài đó thôi, thực ra rỗng túi rồi! Dạo này chuyện làm ăn cũng bầm dập ngóc lên té xuống, hết chịu nỗi.

Kin bật cười lớn nhìn Tabê, thấy mái tóc rậm dợn phồng ấy vẫn còn

vương xuống trên trán. Mặc dù cái trẻ trung của thuở học trò khi trước

không còn nữa, nhưng những đường nét trên khuôn mặt – tuy là không thanh tú lắm – cũng cho thấy được sự cường tráng của một người đàn ông ở tuổi trung niên.Dè dặt như con thú sống trên đồng hoang khi đã đánh được hơi gì lạ, Kin bước lại gần Tabê, vừa châm trà vừa hỏi, nữa đùa nữa thật:

- Nghe đâu tiền sắp phá giá, có phải không?

- Bộ có tiền nhiều lắm hay sao mà lo quá vậy?

- Coi kìa, mới đó lại trở lại chuyện tiền nhiều với ít, anh

thực là lạ! Nghe người ta đồn ngoài chợ thì cũng hỏi cho biết

vậy thôi chứ!

- Ừm, nước Nhật bây giờ sao mà làm được chuyện vô lý thế. Nhưng không có tiền thì hơi đâu mà lo!

- Phải rồi! Kin vừa nói vừa nghiêng chai whis