cái: "Tiểu Mị, còn không tạ ơn Thái tử Đại ca?"
Bởi vì nàng "phụng mệnh" không lên tiếng,
cho nên vẫn im lặng đứng bên cạnh nhìn, đột nhiên bị hắn nhắc tới, theo
bản năng đáp lại một tiếng: "Tạ ơn Thái tử… Đại ca."
Da mặt Hoàng Phủ Thiện co quắp: "Nhị đệ, loại chuyện nhỏ nhặt này ngươi còn phiền đến những người khác làm cái gì?"
"Hiện tại tiểu Mị ở trong phủ của ta, chính là người nhà của ta, trà này mang về cũng là cho nàng uống, nàng đương nhiên cũng phải tạ ơn ngươi."
Hoàng Phủ Mông lại giật mình dường như nhớ tới chuyện gì: "Đúng rồi, Đại ca, đã quên nói với ngươi, thích khách lần trước người của ta đã tra ra chút manh mối rồi, nói là Hắc Nha Môn gì đó, Đại ca có nghe qua tên này chưa?"
Sắc mặt hắn khẽ biến: "Ta chưa bao giờ tiếp xúc với
người giang hồ, phụ hoàng cũng nghiêm cấm con cháu hoàng thất chúng ta
kết giao với những người này, ngươi quên rồi sao?"
"Đương nhiên
sẽ không quên, chỉ sợ người khác không nhớ rõ." Hoàng Phủ Mông mỉm cười
đáp lại: "Qua ít ngày ta phải đi bảy đài rồi, chuyện này tốt nhất nên
giải quyết trước khi ta đi thì tốt hơn, tránh cho ta không nỡ rời đi.
Tiểu Mị, đến lúc đó ngươi theo ta đi bảy đài ở một thời gian, phong cảnh tại bảy đài đó khá đẹp."
"Vâng." Nàng rất nghe lời đáp.
"Sắc trời đã không còn sớm rồi, ta cũng nên trở về phủ, có thể Đại ca còn
phải gặp người nào nữa, ta sẽ không quấy rầy." Nói xong, hắn ngượng
ngượng nghịu nghịu kéo Chu Tĩnh Dương bước đi.
Hoàng Phủ Thiện
một bụng tức, sau khi mang khuôn mặt tươi cười đưa bọn họ ra cửa, lập
tức gọi tổng quản thái giám Đông cung tới: "Đi đi gọi người ở Lễ bộ tới
cho ta… Không! Gọi riêng Phác Thịnh Trí tới gặp ta! Sự tình lo liệu thế
nào? Nói hay lắm không liên quan đến đến ta, vì sao lão Nhị lại chạy đến nơi này lời nói khách sáo?"
"Thái tử điện hạ, ngài trước bớt giận, Mông vương đến đây hình như không chỉ là vì chuyện thích khách."
Tổng quản là một vị lão thái giám theo ở bên cạnh thái tử từ khi còn nhỏ,
hắn đối thái tử phi thường trung thành, cũng rất có mưu trí, mặc dù thời điểm này hắn không có tư cách nói xen vào, nhưng cũng thờ ơ lạnh nhạt
nửa ngày.
"Chẳng lẽ Điện hạ không phát hiện, bây giờ Mông vương đặc biệt để ý một người sao?"
"Ai?" Hoàng Phủ Thiện tức giận hỏi ngược lại.
"Là một nha hoàn." Ánh mắt lão thái giám hạ xuống, sắc mặt có vẻ âm u, chán nản: "Hiện giờ Mông vương đi tới đâu cũng mang nàng theo, lần này tới
hình như là có liên quan tới nha đầu kia."
"Không phải là cho túi lá trà mà nàng muốn sao?"
"Không chỉ có lá trà, đầu tiên là Mông vương hỏi việc hòa thân, điện hạ… Chẳng lẽ người không nghĩ tới sao? Hoàng thượng vội vàng nhận nàng làm nghĩa
nữ, vừa rồi Lễ bộ còn tâu với hoàng thượng muốn đem nàng phong làm công
chúa, chẳng lẽ đây chỉ là vì nàng đã cứu mạng Mông vương, khiến Mông
vương vui vẻ?"
Hoàng Phủ Thiện vừa nghe, hai mắt sáng lên: "Chẳng lẽ phụ hoàng dụng ý muốn…"
"Suy nghĩ của Hoàng thượng so với chúng ta thật sâu, nhất định là Mông vương đã nhận ra chuyện gì, nên đặc biệt đến nhắc nhở điện hạ, nhưng mà Mông
vương không nghĩ tới, quyết định cuối cùng của chuyện này chính là Hoàng thượng, không liên quan với người."
Hắn thở dài ra một hơi, lại tươi cười: "Thì ra là thế, không nghĩ tới lúc này đột nhiên xuất hiện
nha đầu nghèo khó, lại là uy hiếp của lão Nhị?"
"Vì vậy Điện hạ càng không nên bỏ qua cơ hội này, nha đầu kia… là tâm cơ có thể đại phát một phen."
Hôm sau, thánh chỉ Hoàng thượng sắc phong Chu Tĩnh Dương chính thức chiêu
cáo thiên hạ. Từ đó, xem như nàng đường đường chính chính có danh hào
của mình, nhưng nàng cũng không vui vẻ, nàng biết rõ hiện giờ hoàng
thượng đã quyết cũng đã đặt lễ đính hôn rồi, sau khi ẩn mình làm công
chúa, nàng chắc chắn phải gắng sức nhiều hơn làm "nghĩa vụ".
Hoàng Phủ Mông có được đạo ý chỉ này thì chỉ lạnh lùng nở nụ cười: "Lão Hồ Ly."
Sau đó, hắn cũng không nhắc tới chuyện này với nàng, nàng cũng không hỏi
lại hắn, rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ, hơn nữa gần đây hắn luôn bận
rộn nhiều việc, thời gian trong phủ càng ngày càng ít, nàng cảm thấy
nhàm chán, trở về nhà thăm cha mẹ.
Cha mẹ đối với tình hình gần
đây của nàng thật quan tâm, luôn lôi kéo tay của nàng hỏi han ân cần, sợ nàng ở Vương Phủ bị ủy khuất, nàng cũng không dám nói Hoàng thượng có
toan tính mang nàng đến ngoại quốc hòa thân, chỉ chịu đựng thống khổ
trong lòng, mạnh mẽ giữ vững tinh thần mạnh mẽ cười trấn an cha mẹ.
Thỉnh thoảng có một lần trên đường, nàng gặp Diễm Diễm tỷ, Diễm Diễm tỷ đối với nàng khách khí rất nhiều so với trước đây.
"Mị Mị, gần đây nghe nói ngươi đã là công chúa, thật sự chúc mừng ngươi a!
Thế nào cũng không nghĩ ra ngươi sẽ một bước lên trời làm công chúa, từ
nay về sau ta phải nhờ ngươi che chở rồi." Tiêu Diễm Diễm cười nịnh nọt.
Chu Tĩnh Dương ôn hòa cười khổ: "Diễm Diễm tỷ, ngươi cũng đừng đem ta trêu
chọc. Ngươi cùng Tứ Vương Gia thế nào? Số tiền kia… Sau đó người trả lại hắn sao?"
Nàng liếc mắt: "Nam nhân mà, chính là vô tình như
vậy, lúc thích ngươi, hận không thể đem núi vàng núi bạc đến chồng chất