Pair of Vintage Old School Fru
Vương Gia Lấy Vợ

Vương Gia Lấy Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323591

Bình chọn: 8.00/10/359 lượt.

a chủ tử, không dám không nghe theo.

Khi Hoàng Phủ Mông xuất hiện ở dưới thành thì lòng của mọi người đều căng

thẳng, lòng kính sợ đối với hắn, thậm chí vượt qua đối với Hoàng Phủ

Thiện, lúc này lại nghe lời nói của Hoàng Phủ Mông nữa, những tùy tùng

kia cũng không khỏi hai mặt nhìn nhau, lặng lẽ lui về phía sau hai bước.

Hoàng Phủ Thiện thấy thế, lập tức trong cơn giận dữ, cười nhạt vài tiếng:

"Lão Nhị, ngươi thật là hung ác đó, xem ra ngươi là muốn ép đại ca đi

tìm chết, được rồi, ta liền kéo người chon theo, lúc đi xuống hoàng

tuyền cũng có bạn theo bồi!"

Hắn đột nhiên giơ đao lên, nặng nề bổ xuống——

Hai nữ nhân bị vây trong lồng, vẫn khẩn trương nghe cuộc đối thoại.

Lưu Thu Hoằng dùng đao vạch ổ khóa mình trước, đang muốn đi giúp Chu Tĩnh Dương, phía dưới chợt truyền đến tiếng Hàn Thông.

"Đừng lộn xộn, trước tiên ta dẫn ngươi đi xuống."

Cửa lồng mở ra, hắn đã một tay trèo trên tường thành, một tay đưa về phía nàng.

Nàng nhỏ giọng nói: "Không được, ngươi trước cứu Tĩnh Dương ——"

"Bây giờ không phải là lúc tranh cãi." Tĩnh Dương ngắt lời Thu Hoằng. "Hàn đại ca, ngươi trước mang Thu Hoằng tỷ xuống đi."

"Hàn Thông. . . . . . Ngươi nghe ta ——" Lưu Thu Hoằng còn chưa nói hết, Hàn Thông liền ngắt lời nàng.

"Khóa cửa ngươi đã mở ra, lúc này ta không thể lãng phí thời gian đi mở khóa

của Tĩnh Dương nữa, tình thế phía trên thay đổi trong nháy mắt, nếu như

hai người đều không đi được ta sẽ hối hận cả đời. Thu Hoằng, đi theo

ta!"

Hắn không khỏi phân trần, đưa tay ôm chầm hông của nàng,

tung người nhảy xuống dưới một cái, phía dưới đã chuẩn bị tốt mấy giường đệm chăn lót, cho nên dù tường thành cao vút, mượn khinh công của hắn,

cùng sự đàn hồi của đệm chăn lót phía dưới, hai người bình an rơi xuống

đất.

Nàng vội nói: "Ngươi nhanh cứu Tĩnh Dương. . . . . ."

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Hoàng Phủ Thiện trên đầu thành hung tợn một đao

bổ về phía dây thừng, Lưu Thu Hoằng không khỏi lên tiếng kêu sợ hãi ——

Hoàng Phủ Mông cách trên đầu thành còn có hai mươi mấy bậc thang, khi hắn

thấy lúc Hoàng Phủ Thiện nâng đao lên, lập tức phấn đấu quên mình phi

thân nhào tới, lấy tốc độ bình sinh chưa bao giờ có xông thẳng đến bên

cạnh đại ca, nhưng đao của Hoàng Phủ Thiện đã rơi xuống, tinh chuẩn chém lên dây thừng, may mắn dây thừng tương đối thô, trong lúc nhất thời

chưa có đứt hoàn toàn, hắn một cước đá bay đao của Hoàng Phủ Thiện, tiếp đó tung một chưởng đánh vào ngực Hoàng Phủ Thiện, Hoàng Phủ Thiện lập

tức phun ra một ngụm máu, ngã về sau.

Phó tướng bên cạnh lúc này chạy lên, giữ chặt Hoàng Phủ Thiện.

Hoàng Phủ Mông không rảnh để ý tới sự sống chết của đại ca, sợi dây thừng bởi vì không cách nào chịu đựng sức nặng của chiếc lồng, phần đứt lìa kia

càng lúc càng lớn, mắt thấy sắp đứt hết.

Hắn đột nhiên nhào qua, nắm chặt sợi dây thừng, túm chặt cái lồng.

"Mông Vương. . . . . . Tay của chàng. . . . . ."

Chu Tĩnh Dương xuyên thấu qua khe hở của tường thành có thể thấy rõ nửa

người Hoàng Phủ Mông đã nằm bên ngoài tường thành, nhìn đến mu bàn tay

nổi gân xanh của hắn đang khó khăn lôi kéo dây thừng bị đứt, biết mình

cùng lồng sắt nặng chừng trăm cân giờ phút này đều dựa vào tay của hắn

tới chống đỡ.

"Nếu kéo không được, chàng liền thả tay ra, ta biết cài này quá nặng. . . . . ." Nàng đau lòng nhìn chằm chằm vào tay của

hắn, hận mình lúc này nhảy ra ngoài không được, không cho hắn thêm phiền toái nữa, dù chờ đợi nàng có thể là tử vong.

"Câm miệng!" Hoàng

Phủ Mông cắn răng, cứng rắn nặn ra hai chữ này, tiếp đó khẽ quát một

tiếng, dùng sức kéo về sau, đem chiếc lồng sắt kéo lên đầu thành.

Hắn dùng mủi chân móc bả đao mà Hoàng Phủ Thiện rơi ra, vận đủ công lực ở

trên lưỡi dao, dùng sức bổ ổ khóa ra, đem Chu Tĩnh Dương từ trong lồng

túm ra, nhanh chóng ôm vào lòng.

"Tiểu Mị, về sau không được làm

ta sợ như vậy nữa!" Hắn vừa tức giận vừa đau lòng mệnh lệnh, phát hiện

trên người nàng ướt nhẹp, vội vàng cởi áo ngoài của mình ra bao lấy

nàng.

"Ta sai rồi, về sau sẽ không bao giờ nữa, chuyện gì cũng

nghe theo chàng." Nàng vội vã nhận tội, nắm lấy tay hắn nhìn: "A! Cũng

mài trầy da rồi."

Hắn lấy tay ra, ôm sát nàng cười: "Lần trước nàng vì cứu ta, tay bị thương, lần này tính ta trả lại cho nàng."

Chu Tĩnh Dương ngoan cường đem bàn tay hắn kéo về, dùng tay nhỏ bé của mình nhẹ nhàng nắm tay hắn lại, dựa vào bờ vai của hắn dịu dàng nói: "Cho

tới bây giờ chàng đều không thiếu ta, ta cam tâm tình nguyện muốn đem

mạng của mình giao cho chàng."

"Ta dùng tướng mệnh của mình chỉ

giao cho một mình nàng?" Hắn càng trầm nhẹ nói: "Bây giờ, mạng của ta ở

trong lòng bàn tay nàng rồi, nàng nếu không ngoan ngoãn quý trọng, nó sẽ ngã nát bấy đấy."

"Ta sẽ dùng hết tánh mạng đi bảo vệ nó." Ánh

mắt của nàng nhu hòa, nhưng giọng nói lại tỉnh táo và bình tĩnh như ngay trước mặt có thiên trọng sơn, vạn trượng hải (núi nặng ngàn, biển vạn

trượng), đều không thể ngăn cản quyết tâm của nàng.

Tiền thái tử - Hoàng Phủ Thiện, bởi vì mưu nghịch làm loạn bị Hoàng Phủ Bác hạ chỉ

trục xuất Đông cung, vĩnh viễn