The Soda Pop
Vương Gia Sợ Vợ

Vương Gia Sợ Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324325

Bình chọn: 8.00/10/432 lượt.

m lòng oán hận trừng hướng trên lầu.

"Trừng ta cũng vô ích." Diễm Nương vân đạm phong khinh nói.

Long Kí Vân bị tức đến khẩu vô trạch ngôn, "Vô ích ta cũng trừng!"

Mọi người hết nói.

"Nếu nàng đã bao nàng ta mấy năm, nay làm sao lại xuất hiện chuyện của Hàn

quốc cữu?" Cũng may Tấn vương bị người chọc giận đã thành thói quen,

khôi phục cũng rất nhanh.

Nói đến đây Tô Linh Linh thật muốn thở dài, "Tỷ tỷ gần đây tâm tình buồn bực, trước đó vài ngày đi chùa dâng

hương, không nghĩ tới bị Hàn quốc cữu thấy được, nhất thời kinh ngạc như gặp thần tiên, cho nên… " Mỹ nhân vô tội, mang ngọc có tội.

Thì ra là thế, Long Kí Vân cuối cùng hiểu rõ tất cả mọi chuyện, nhưng việc

của Diễm Nương này xác thật có chút phiền phức, nếu thê tử thật muốn

giúp nàng thoát thân, sợ không phải chuyện dễ dàng, vẫn là phải bàn bạc

kỹ hơn. Gần đây Lạc Phượng các thành nơi vạn dân chú ý.

Nghe nói, đương triều Tấn vương phi trắng trợn bao dưỡng hoa khôi gian díu

với Tấn vương, nói là nếu để trượng phu tiêu tiền tìm hoa vấn liễu,

không bằng chính nàng tiêu số tiền kia trước.

Thuyết pháp này bất tri bất giác lặng lẽ chiếm được sự nhất trí đồng tình của gia quyến

những quan to, hậu duệ quý tộc, phú thương, nhân vật nổi tiếng.

Vì thế, thẻ đỏ của các hoa khôi ở các thanh lâu bắt đầu giống như đã quy

ước bị người bao hoặc chuộc hết, tóm lại không hề tiếp khách ngoài.

Vì thế, oán khí của nam nhân dần dần nặng, rốt cục hình thành từng đạo tấu chương cụ thể đưa đến trên long án của hoàng đế.

Sau đó, hoàng hậu nương nương đứng đầu hậu cung cầm cờ hiệu vì hoàng đế

phân ưu, cùng đương kim Thánh Thượng mật đàm nửa canh giờ, sau đó những

tấu chương này lại bị đánh về y nguyên, còn phê -- thanh quan khó chặn

việc nhà.

"Ta thật oan," Tô Linh Linh vẻ mặt ủy khuất khoanh

chân ngồi ở trên tảng đá lớn bên bờ hồ ở vườn hoa sau vương phủ, thì

thào tự nói.

"Nàng cũng không oan chút nào." Long Kí Vân nằm ở bên cạnh nàng nhắm mắt lại trả lời, tất cả trên mặt đều là ý cười.

"Đâu có chuyện gì liên quan tới ta? Ta bao dưỡng Diễm Nương tỷ tỷ là ta tự

mình vui, sao có thể nói ta giựt giây cho gia quyến của bọn họ noi theo, làm cho nội bộ bọn họ mâu thuẫn đây?"

"Trên thực tế, đúng là nàng tạo ra tấm gương." Hắn thản nhiên tường trình sự thật.

Nàng kiên quyết không thừa nhận lỗi của mình, "Này chỉ có thể nói rõ gia quyến bọn họ có dục vọng học tập mãnh liệt!"

Cho nên nói, dựa vào cái gì gia quyến bọn họ phạm vào sai, cũng là ta bị nhốt trong vương phủ đóng cửa suy nghĩ?

Nàng không rõ, càng cảm thấy ủy khuất, vốn ở Lạc Phượng các rất tốt, kết quả liền vì nguyên nhân khó hiểu này bị một đạo thánh chỉ tìm về phủ.

Nguyên nhân rất đơn giản, "Đụng chạm nhiều người tức giận."

"Rõ ràng chính là năng lực của Hoàng Thượng không đủ mạnh." Nàng nhìn không nổi lão hoàng đế!

"Người cũng là phụ hoàng của nàng." Hắn lạnh lạnh nhắc nhở.

"Ta cự tuyệt thừa nhận." Nàng cũng là nguyên tắc, "Nhưng mà nếu vì vậy Diễm Nương tỷ tỷ có thể thoát biển khổ, cũng coi như bất hạnh trong may

mắn."

Long Kí Vân từ từ nhắm hai mắt ở trong lòng hừ mấy tiếng,

không phải sao? Vì chặt đứt nguồn gốc tội ác này của nàng, có người

không tiếc lấy quyền mưu tư giúp nàng, khiến cho nàng chẳng những chuộc

thân cho Diễm Nương, còn giúp cha của Diễm Nương giải oan, chỉ sợ nàng

hạ quyết tâm tiếp tục dẫn dắt cỗ "làn gió bao dưỡng tà ác" làm hỏng hành trình tìm phương (tìm gái làng chơi) của nam nhi các gia đình.

"Con cá mắc câu."

"A… " Nàng sửng sốt kinh ngạc nhìn trượng phu đang nhắm mắt vẫn chuẩn xác

cầm vững cần câu, vung về phía sau, một con cá chép vui vẻ rơi xuống

trên cỏ.

"Tiếp tục câu đi." Hắn đem cần câu về lại chỗ cũ, lại gối đầu lên hai tay, hưởng thụ ánh nắng thu sau giữa trưa.

"Vì sao ngươi vẫn đoạt của ta?" Rõ ràng là nàng đang câu cá mà, nhưng một con nàng cũng chưa câu được, đều bị hắn đoạt đi.

"Chờ nàng hoàn hồn, cá đã sớm chạy."

"Ai cần ngươi lo."

"Bổn vương cũng không muốn có người lấy cớ nói không có cá để làm." Hắn nhịn không được hừ một tiếng, có người đánh cờ hiệu "không có cá để làm" để

muốn ứng phó hắn rất nhiều lần, hắn còn ngu nữa cũng biết phải thay đổi

sách lược.

"Hừ." Chỉ có hắn biết hừ sao? Nàng cũng biết.

"Đừng quên nàng hiện tại là đóng cửa suy nghĩ, còn không biết hối cải như vậy."

"Ta vốn không sai, sửa cái gì sửa?"

Hắn cười như không cười nhìn nàng, trong lòng nhịn không được cười lớn,

"Xem ra nàng thật vừa lòng với tình trạng ngự lâm quân vây phủ hiện

nay?"

Thật phục phụ hoàng làm được ra, phái mấy trăm tên ngự lâm quân vây quanh Tấn vương phủ của hắn, nói là vì bảo đảm Tấn vương phi

có thể ở trong phủ suy nghĩ, để ngừa hắn sợ vợ thành si gia giáo không

nghiêm.

"Ta vừa lòng cái rắm!" Tô Linh Linh nhịn không được chửi bậy. Nàng đều buồn bực sắp chết, còn vừa lòng?

"Nương tử, chú ý tu dưỡng." Hắn cười nhắc nhở.

"Ngươi quản ta!"

"Tốt, ta mặc kệ." Long Kí Vân nằm ở trên tảng đá cười đến sáng loá.

Tô Linh Linh vừa nhìn chăm chú vào động tĩnh của mặt hồ, vừa hỏi:"Ngươi

nói Diễm Nương t