hư có như
không dính vào trên mặt, ngứa một chút, tựa hồ tâm cũng ngứa, "Là ta đối
với Nguyệt Nguyệt vừa thấy đã yêu, yêu chân thành, không phải ngươi không lấy
chồng!"
Nói
xong lấy xu thế sét đánh không kịp bưng tai, đem đôi môi đỏ mọng tới gần phía
trước, áp vào trên môi Nguyệt Vô Thương. Dạ Nguyệt Sắc hung hăng mút vào
một chút, không liên quan đến nàng đâu , là hắn câu dẫn nàng.
Chẳng
qua là nàng không nhìn thấy trong mắt yêu nghiệt kia có nụ cười thành công thỏa
mãn, cả gương mặt tràn đầy nụ cười, màu đỏ chu sa nơi mí mắt toát ra một cỗ
phong tình làm cho người ta khó có thể cự tuyệt. Chỉ khác là, hắn bị cướp hôn!
Dạ
Nguyệt Sắc hôn một cái, liếm liếm, cắn cắn sau đó mới lấy lại tinh thần, ngu
ngốc mà, xúc động là ma quỷ a, bây giờ nên làm gì đây! Dạ Nguyệt Sắc lo lắng,
cứ cùng Nguyệt Vô Thương môi dán môi như vậy, ai cũng vẫn không nhúc nhích.
Cho
đến khi Dạ Nguyệt Sắc cảm giác người nào đó liếm liếm môi của nàng, liền kích
động lần nữa, có thể lại muốn ở câu dẫn nàng hay không. . . . . .
Dạ
Nguyệt Sắc khép mắt lại, hoặc là không làm nếu đã làm thì làm đến cùng, dán môi
lên môi Nguyệt Vô Thương lại bắt đầu liếm liếm, cắn cắn, mút mút, mùi vị thật
thơm, giống như đang ăn trái cây ướp lạnh!
Từ
từ, Dạ Nguyệt Sắc phát hiện có cái gì không đúng, tại sao có thể có một mùi máu
tươi, Dạ Nguyệt Sắc từ từ lui ra một bước, chỉ thấy Nguyệt Vô Thương ngã về
phía mình, Dạ Nguyệt Sắc cả kinh, lớn tiếng nói: "Ta nói, Nguyệt Nguyệt à,
thân thể của ngươi cũng quá hư nhược đi, bị hôn đến hôn mê coi như xong đi, lại
còn ra máu!"
Dạ
Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương không có phản ứng, khóe miệng vẫn còn đang
tràn ra máu tươi, vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc nghiêm túc, nhẹ nhàng đặt tay ở trên mũi
Nguyệt Vô Thương tìm tòi, may mà còn thở, khẽ yên tâm.
Dạ
Nguyệt Sắc hét lớn lên, "Có ai không, Vương gia các ngươi té xỉu
rồi!"
Trong
nháy mắt bên cạnh liền xuất hiện một người tráng kiện, ăn mặc không giống như
là người của Nguyệt quốc, nghiêm mặt đem Nguyệt Vô Thương từ trong ngực Dạ
Nguyệt Sắc kéo ra, thăm dò mạch của Nguyệt Vô Thương , bén nhọn nhìn lướt qua
Dạ Nguyệt Sắc, sau đó vẻ mặt có chút trở nên như có điều suy nghĩ.
Dạ
Nguyệt Sắc run lên, lui về phía sau co rụt lại, phản xạ có điều kiện nói:
"Chuyện không liên quan đến ta đâu. . . . . ."
Đôi
mắt sắc bén của người nọ khiến Dạ Nguyệt Sắc câm mồm, nào ngờ người nọ căn bản
không thèm có ý định muốn tính toán nàng, ôm Nguyệt Vô Thương lên bay vụt đi
Dạ
Nguyệt Sắc nhìn người đó người nhẹ như yến rời đi, Oaaaa, thật lợi hại nha,
không đúng, "Ta không ra được! Ta lạc đường, ta lạc đường. . . . . ."
Dạ
Nguyệt Sắc hô to mấy tiếng, vẫn không người nào để ý nàng, Cẩm Nguyệt Vương phủ
này có phải quá nghèo hay không, ngay cả một hạ nhân cũng mời không nổi. Dạ
Nguyệt Sắc suy sụp ngồi vào trên Lan can hành Lang, vẽ nên các vòng tròn, có ai
mang nàng đi ra ngoài hay không.
Nhưng
Dạ Nguyệt Sắc không biết là, hành Lang cửu khúc chính là khu nội viện tách biệt
rất xa với đại sảnh, mà nội viện chính là chỗ ở của Nguyệt Vô Thương, hành
Lang, cửu khúc dĩ nhiên là có bày bố trận pháp.
Dạ
Nguyệt Sắc càng nghĩ càng giận, rõ ràng là tìm đến Nguyệt Vô Thương để tính sổ
, bị bẫy còn chưa tính, bị câu dẫn còn chưa tính, hắn lại bỏ nàng lại ở chỗ này
một mình hứng gió Tây Bắc, quả thực là có thể nhịn không thể nhẫn!
Rốt
cuộc Dạ Nguyệt Sắc không thể nhịn được nữa, nhìn thấy đám hoa hoa cỏ cỏ trên
hành Lang cửu khúc của Cẩm Nguyệt Vương phủ, dưới ao bên cạnh có cá chép tự do
tự tại bơi lượn, nàng quyết định muốn lạt thủ tồi hoa(*).
(Ờ
nghĩa của nó là xuống tay chà đạp hoa cỏ, ở đây có nghĩa thủ đoạn ác độc, nhưng
ta để thế cho xứng với danh xấu hiện nay của tỷ =))
Sau
một loạt thanh âm lách ca lách cách, Dạ Nguyệt Sắc hài lòng nhìn đám hoa mẫu
đơn toàn bộ bị nàng đẩy xuống nước hoa sơn trà, hoa Lan các loại hoa hoa cỏ cỏ
khác, còn có cá chép bị dọa đến mức trốn vào đáy nước, Dạ Nguyệt Sắc cười hài
lòng, quăng khúc mộc đào, dùng cách này trả lại, ai kêu hắn cất gian nhà kì lạ,
hại nàng lạc đường.
Dạ
Nguyệt Sắc cứ thẳng tay diệt hoa, đi thẳng tới thế nhưng kỳ tích phát hiện cửa
lớn của Cẩm Nguyệt Vương phủ, cao hứng phủi mông chạy lấy người.
Bên
kia Nguyệt Vô Thương cả người ngâm mình ở trong một thùng tắm trang bị đầy đủ
thuốc nước đen đặc, mặt mũi trắng bệch, nốt ruồi đỏ thắm nơi mi tâm ảm đạm
không có ánh sáng, màu đen không ngừng Lan tỏa trên gương mặt trắng bệch gần
như trong suốt của hắn, không thể nói là khó coi, ngược lại làm cho người ta
cảm giác xinh đẹp một cách bệnh hoạn.
Bên
cạnh coi chừng là một nam tử trung niên dị tộc, ánh mắt lo lắng nhìn Nguyệt Vô
Thương ngâm mình ở trong thùng, năm ngón tay khép chặt, phát ra tiếng răng rắc.
Hắc
khí trên mặt Nguyệt Vô Thương dần dần thối lui, nhưng mặt mũi vẫn tái nhợt như
cũ, hơi mở ra đôi mắt hoa đào, nhàn nhạt hỏi: "Nàng đâu?"
Namtử
kia vẻ mặt cứng ngắc, giọng nói cung kính, nhưng thanh âm quả thật lạnh lùng,
"Lúc nô tài rời đi, nàng vẫn còn đang ở hành Lang cửu