XtGem Forum catalog
Vượt Qua Lôi Trì

Vượt Qua Lôi Trì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326153

Bình chọn: 7.5.00/10/615 lượt.

n nói trở lại? Em muốn cả đời làm người câm?"

"..." Cô không muốn.

Cô không hề lắc đầu, nhìn chiếc khăn tay bên cửa sổ đã bắt đầu ố vàng đón gió, bay phiêu đãng.

Hắn từng nói, thế giới này không phải không có kì tích, để xem cô có thể tạo nên kì tích hay không...

Cô có thể sao?

Lời tác giả:

Ta biết mọi người nôn nóng xem JQ(2), JQ là cần bồi dưỡng từ từ, nếu không thành sắc - dục mất, hắc hắc.

Yên tâm thịt(3) sẽ có, ta đi tham khảo thêm, cam đoan sẽ hầm một nồi canh thịt cho mọi người thưởng thức.

Ăn xong cơm trưa, Kiều Nghi Kiệt mang ra một đĩa DVD mình mới mang đến nhét vào đầu, điềm nhiên như chủ nhà mở miệng tiếp đón Mộc Mộc, "Em yêu, bạn cho anh mượn "Sắc giới" bản uncut, mau tới đây xem."

"Sắc giới" là cái gì? Phim phật giáo?

Mộc Mộc ngửa mặt lên trời thở dài, xem ra Kiều đại luật sư thật nhàn rỗi, cuối tuần chạy đến nhà cô giết thời gian.

Nhưng vì anh ta với cô ơn nặng như núi, cô quyết định cố nén cơn đau đầu kịch liệt cùng ngồi xem trong chốc lát, ai ngờ, vừa nhìn Mộc Mộc phát hiện trên màn ảnh TV có gì đó không đúng...

Sau đó, càng ngày càng không đúng, một đôi nam nữ khỏa thân giằng co trên giường...

Hô hấp của cô khó khăn, hai má nóng bỏng, trong đầu hiện lên hình ảnh càng thêm không đúng.

Hắn đặt cô lên giường, kéo quần áo, bàn tay nóng bỏng dọc theo cơ thể ngây ngô của cô đốt lửa, dừng lại trên bộ ngực kiêu ngạo...

Cô sợ tới mức cắn nhanh môi, quên rằng mình không cần cắn cũng không phát ra tiếng.

Hắn ở bên tai cô hỏi, giọng nói khàn khàn: "Em đủ mười tám tuổi chưa?"

Cô giật mình, không kiên định lắm gật đầu. Thực ra lúc đó cô còn chưa trải qua sinh nhật tuổi mười bảy. May mắn hắn không truy cứu, cúi đầu ngậm lấy một bên ngực cô...

Một bàn tay đáng ghét quơ quơ trước mặt, đánh thức tâm hồn đang đi lạc.

"Em yêu, có vẻ em xem rất nhập tâm... Anh có thể giúp em thử nghiệm..."

Mộc Mộc không do dự đá qua một cước, chính giữa bụng người nào đó, không chút nương tay.

Kiều Nghi Kiệt thảm thiết kêu lên một tiếng, nghiến răng nghiến lợi: "Tô Mộc Mộc, em định mưu sát chồng sao?"

Cô cũng không quay đầu lại, đi vào phòng, phịch một tiếng, đóng cửa lại, khóa nhanh.

Kiều Nghi Kiệt gõ cửa rất nhiều lần, cô không mở, chỉ ngơ ngác ngồi trên giường.

Cho đến khi Kiều Nghi Kiệt ở ngoài cửa nói câu "Xin lỗi!", ra về, cô cũng không đi ra.

Thực ra cô có rất nhiều điều muốn nói với anh ta, nhưng trầm mặc là phương thức tức giận duy nhất cô có thể biểu đạt.

***********

Ngày hôm sau, Mộc Mộc ngồi xe bus một giờ, đến nhà Bạch Lộ.

"Mộc Mộc, cậu thử lại cái này, có vẻ như thích hợp với cậu. Mau thay mình xem xem."

Trong phòng ngủ chật chội, người đẹp giơ một chiếc váy dài màu hồng phong cách Bohemian quơ quơ trước mắt Mộc Mộc.

Cô gái dáng người cao gầy, mái tóc dài đổ xuống qua bờ vai trắng mịn, chảy xuống thắt lưng như dòng nước. Khuôn mặt cô nhìn tây tây, mắt không lớn, nhưng khi cười lên rất quyến rũ, làm cho người khác động lòng.

Cô ấy chính là Bạch Lộ, bạn thân duy nhất của Mộc Mộc.

Từ năm mười sáu tuổi, cuộc sống trong nháy mắt lòng trời lở đất, Mộc Mộc cho rằng con vần tạo hóa đã sớm quên cô ở góc tối định mệnh.

Cho đến khi gặp được Bạch Lộ, cô mới phát hiện vận mệnh vẫn còn nhớ đến cô, tặng cho cô một thứ xa xỉ phẩm.

"Nhanh lên nhanh lên, Vương Diêu đến bây giờ." Vương Diêu là bạn của Bạch Lộ thời đại học, sau khi tốt nghiệp, người trong nhà giúp cô ấy sắp xếp vào biểu diễn trong quân ngũ, vì biểu diễn tốt nên được điều thẳng vào đoàn văn công. Theo Bạch Lộ nói, cô ấy rất được, không biết có bao nhiêu quân nhân xin quỳ gối dưới quân trang màu xanh ô liu của cô ấy.

Nhìn khắp giường quần áo đủ mọi màu sắc, lại nhìn tủ quần áo lộn xộn của Bạch Lộ, Mộc Mộc lắc đầu, chỉa chỉa bộ váy trên người mình, kiên định gật đầu.

"Không được, bộ này hơi già... Aiz, đừng có lười, diễn trong quân ngũ cơ hội rất khó có, cậu phải chuẩn bị thật tốt. Nói không chừng cậu biểu diễn tốt có cơ hội vào đoàn văn công thì sao?"

Mộc Mộc lắc đầu.

Cô biết Bạch Lộ không có ý gì, nhưng cô ấy là con gái phương Bắc, thẳng tính, nhiệt tình, nói chuyện không thích vòng vo, từng câu từng chữ đều là muốn tốt cho cô.

"Chúng ta học nhạc, cơ hội quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Với điều kiện của cậu, nói không chừng có thể bị đội trưởng đoàn văn công nhìn trúng, giữ lại đoàn. Nếu được vậy từ nay về sau công việc cũng nhẹ nhàng đi rất nhiều."

Mộc Mộc càng ra sức lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn vì lo lắng mà đỏ lên. Cô phải nói thế nào Bạch Lộ mới có thể hiểu được, đối với cuộc sống hiện tại cô đã vô cùng thỏa mãn. Tuy nói ở trong ban nhạc cô chỉ là người phụ việc, nhưng những người trong ban nhạc luôn quan tâm giúp đỡ, thỉnh thoảng có cơ hội còn cho cô chơi một đoạn dương cầm.

Cô thích mọi người trong dàn nhạc, thích cuộc sống như thế này.

Bạch Lộ cười xoa xoa mặt cô, "Cậu không cần gấp gáp, mình biết cậu muốn nói cái gì, cậu muốn làm cùng với mình, mình biết..."

"Ừm, nếu không cậu phải biểu diễn cho tốt, thu phục mọi quan quân trong đó..."

"..."

Thu phục quan quân cái gì?

Tha cho cô đi. Mỗi lần trên đường nhìn thấy n