hiện được, liền bưng nước trà lên nhấp một miếng
“A.” – Nghe thấy nàng nói, Cốc Nhược Vũ
vội vàng đem suy nghĩ quay trở về, sau đó thấy vẻ mặt của Ngự Hạo Manh
nhìn mình giống như muốn nói gì lại thôi liền nói. “Quận chúa có lời gì
cứ nói đừng ngại.”
“Hiên ca ca đối với ngươi tốt không? A,
ta không có ý gì khác, chỉ là lúc ta vừa quay về Kiền Đô chợt nghe thấy
Hiên ca ca đã thành thân rồi, ta thật sự cảm động cao hứng cho huynh ấy, nên muốn hỏi một chút.”
“Cám ơn, Hiên chàng đối với ta tốt lắm.” – Nghĩ đến phu quân sáng nay lại không muốn rời khỏi nàng, Cốc Nhược Vũ cũng rất muốn cười ra tiếng, trong lòng lại ngọt ngào không thôi.
“Vậy thì thật tốt quá!” – Trong lòng rất muốn xé nát nụ cười hạnh phúc kia của Cốc Nhược Vũ, nhưng trên mặt Ngự
Hạo Manh cũng nở nụ cười, giống như vì đáp án này mà cao hứng cỡ nào,
sau đó nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói tiếp. “Qua nhiều năm như vậy,
ta vẫn khuyên bảo Hiên ca ca buông chuyện chúng ta xuống, sớm thành thân một chút, chuyện huynh ấy tình nguyện bị người ta truyền đi là có đồng
tính chi thích cũng không giống bề ngoài, vẫn làm cho ta thật lo lắng.
Về sau huynh ấy đã có ngươi, đã làm cho ta yên tâm hơn”.
Ừm? Chuyện phu quân thành thân có quan
hệ gì với quận chúa sao? Nói sau dựa theo cách nói của phu quân, huynh
ấy thành thân trễ là do chờ mình lớn lên, Cốc Nhược Vũ nhất thời cảm
thấy khó hiểu, nàng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể nói: “Hiên từ
trước đến nay đều biết mình đang làm gì, cho nên mong quận chúa cứ việc
yên tâm, không cần quá lo lắng cho chàng đâu.” – Phu quân đại nhân của
nàng tuy rằng tính tình yêu thích hơi kỳ lạ một chút, nhưng trong mắt
mình lại thật đáng yêu, phu quân lại là một người hoàn mỹ, căn bản không cần người khác lo lắng.
Nụ cười của Ngự Hạo Manh hơi hơi cứng
lại một chút, đem lời của Cốc Nhược Vũ xuyên tạc là nàng ta kêu mình bớt lo chuyện người, chính nàng không thể khiến Cốc Nhược Vũ tức giận, mà
ngược lại làm cho mình tức giận trước. Ngự Hạo Manh dùng sức xiết chặt
chén trà, cố gắng áp chế tâm tình của mình, không để lộ ra ngoài, cảm
khái nói: “Đúng vậy, Hiên ca năng lực của huynh ấy rất mạnh, mọi chuyện
cần thiết huynh ấy đều có thể nắm trong tay, lại không dễ dàng bị ảnh
hưởng. Nhưng, ở trong phương diện tình cảm, huynh ấy lại không dễ dàng
khống chế được, nhất là người huynh ấy yêu sâu đậm, huynh ấy sẽ mất đi
lý trí làm một số chuyện người ngoài nhìn thấy sẽ cảm thấy hơi quá
kích.”
Đúng! Nghe thấy lời này, Cốc Nhược Vũ
hết sức đồng ý mà gật đầu, cảm thấy Ngự Hạo Manh thật đúng là hiểu rõ
điểm ấy của Phượng Hiên. Lúc này nàng liền liên tưởng đến chuyện đêm đó
Phượng Hiên thiếu chút nữa giết cha ruột của huynh ấy, nghĩ đến vẻ mặt
lúc đó của Phượng Hiên, trong lòng Cốc Nhược Vũ còn cảm thấy sợ hãi, may mắn mình ngày đó không bị cha huynh ấy làm bị thương, nếu không nàng
không hề nghi ngờ phu quân sẽ phạm phải tội lớn giết cha. Về sau vì phu
quân, mình cần phải chú ý an toàn a! Ha ha, phu quân yêu mình, Cốc Nhược Vũ mặt đỏ lên, ừm, mình cũng yêu phu quân!
Tư tưởng của Cốc Nhược Vũ bốc hơi lên,
đến nỗi không chú ý tới ngữ điệu ai oán của Ngự Hạo Manh kèm theo động
tác quệt quệt nước mắt nói nàng ta cùng Phượng Hiên đã bất đắc dĩ bị
người ta chia rẽ cỡ nào, Phượng Hiên bởi vì yêu nàng cho nên không từ
thủ đoạn chỉnh đánh sập ba nhà chồng của nàng v..vv … toàn lời hoang
đường. Phượng Thúy các nàng nghe được thì vô cùng tức giận, không ngừng
lo lắng phu nhân nhà nàng có thể tin là thật hay không. Nhưng trên thực
tế, các nàng lo lắng vô ích, chờ thời điểm Cốc Nhược Vũ rời lực chú ý
lại, thì những lời mà Ngự Hạo Manh tỉ mỉ soạn kia đã bị nàng bỏ qua, chỉ kịp nghe nàng ta nói: “Là giống như chán ghét ta.”
Trực giác của Cốc Nhược Vũ là thái độ
đối đãi nữ nhân của Phượng Hiên làm thương tổn đến Ngự Hạo manh, lập tức có lòng tốt trả lời: “Ta sẽ nói với Hiên, để cho chàng không chán ghét
ngươi.”
“. . . . . .” – Ngự Hạo Manh trên trán
gân xanh nhảy lên, mình rõ ràng nói địch nhân của Phượng Hiên rất nhiều, nên để bảo vệ nàng, ở trước mặt người khác làm bộ như chán ghét nàng,
nữ nhân này nghe được đến đâu vậy!? Không phải nàng cố ý chứ?
Edit: ss gau5555
Beata: Bunny
Hai người ở trong này nói chuyện, lực
chú ý của tất cả người chung quanh đều tập trung trên hai người, không
có ai chú ý tới một thân ảnh nho nhỏ đã đứng ở nơi này quan sát được một lúc.
“Nàng ta đang làm gì đấy?” – Bé nhìn Ngự Hạo Manh lau nước mắt trong đình, hỏi Phượng Tiêu bên cạnh.
“Chắc là đang học gánh hát diễn trò
rồi!” – Phượng tiêu không tin phu nhân ôn nhu nhà hắn sẽ làm cho vị quận chúa đại nhân bên ngoài có tiếng ác danh kia khóc.
Hừ, diễn trò sao? Ánh mắt tròn của bé
vừa đảo vừa chuyển thật nhanh, một ý nghĩ loé lên trong đầu. Chỉ thấy bé lập tức nhấc bước chân ngắn, chạy vào trong đình, còn kèm theo một
thanh âm trẻ con non nớt: “Mẹ!”
Xoát, đầu mọi người đồng loạt chuyển đến chỗ người tới, người chưa gặp Tiểu Cốc Lượng mà nhìn thấy bộ dạng y hệt Phượng Hiên của bé, không khỏi ở trong lòng oa một tiếng
