XtGem Forum catalog
Xin Chào, Con Mèo Của Tôi!

Xin Chào, Con Mèo Của Tôi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328255

Bình chọn: 9.00/10/825 lượt.

xuống, nhìn vô cùng chăm sóc.

"Oa, Triệu tiểu thư, sắc mặt cô sao kém như vậy? Có phải có chỗ nào không thoải mái hay không?" Tần Thanh mới vừa ngồi xuống nhìn sắc mặt tái nhợt của Triệu Vi, ân cần hỏi han.

Đường Tiểu Mễ vội nắm chặt tay Triệu Vi, Triệu Vi ngẩng đầu nhìn Tần Thanh, ánh mắt của nàng chân thành, chăm chú nhìn mình. Triệu Vi mũi không nhịn được đau xót, không dám nhìn nữa, lắc đầu một cái: "Tần tiểu thư, tôi không sao".

Triệu Vi hít mũi một cái, liếc mắt nhìn Đường Tiểu Mễ ngượng ngùng, nói với mọi người: "Thật xin lỗi, tôi phải về làm việc, mọi người tiếp tục trò chuyện”.

Nhất thời Đường Tiểu Mễ kéo nàng lại không được, nhìn Triệu Vi khẽ chào mọi người, sau đó gần như là tông cửa bỏ chạy. Tần Thanh có chút kinh ngạc, nhìn Đường Tiểu Mễ: "Triệu tiểu thư không sao chứ?"

"Không có việc gì". Đường Tiểu Mễ lắc đầu một cái, "Tôi nghĩ tôi cũng nên đi, các người cứ trò chuyện".

"Ừ, Tiểu Mễ, anh đưa em về". Lâm Vĩ Ba kéo tay Đường Tiểu Mễ, xoay người nói với Tần Thanh nói: " Thanh Thanh, có một số việc tự mình không nhìn rõ lắm, nếu không ngại thì trở về hỏi ý kiến của bác trai, ông ấy đã ăn cơm còn nhiều hơn cô đó".

Nói xong, Lâm Vĩ Ba dắt tay Đường Tiểu Mễ, cũng không quay đầu lại, đi ra khỏi phòng.

Ra khỏi phòng, Lâm Vĩ Ba vẫn quan sát Đường Tiểu Mễ, sắc mặt nàng rất khó coi, dường như đang đè nén lửa giận, cho đến khi Lâm Vĩ Ba cho xe chạy trên đường lộ lớn, Lâm Vĩ Ba vừa cầm lái, vừa đắn đo hỏi: "Em biết Quách Trình?"

"Ừ", Đường Tiểu Mễ nặng nề hừ một tiếng trong mũi.

"Làm trò, đàn ông vì tiền đồ vứt bỏ phụ nữ của mình". Đường Tiểu Mễ lạnh nhạt nói, suy nghĩ một chút dường như không cam lòng, nghiêng người nhìn Lâm Vĩ Ba, "Tiểu Lâm Tử, anh nói cho em biết, tiền bạc, sự nghiệp, địa vị, quyền lợi, đối với đàn ông các người quan trọng như thế sao?"

Lâm Vĩ Ba dừng tay lái một chút: "Có lẽ đối với phần lớn đàn ông mà nói là như thế".



Biết tin Đường Kiếm qua đời, hắn kinh hãi, hắn mới biết được, ông cụ nuôi nấng, sủng ái nàng đã qua đời. Hắn đang lo lắng, sau khi nàng trở lại làm sao đối mặt với chuyện này, chắc rằng vô cùng khổ sở và tự trách.

Tại buổi tiễn đưa tang lễ, nàng mặc bộ áo trắng quỳ gối trước mộ bia, thân thể nhỏ nhắn nhìn có chút run rẩy, hắn nhìn nàng, cũng cảm thấy thân thể có chút run rẩy, nàng, có khỏe không? Hắn muốn ôm nàng, an ủi nàng một chút nhưng hắn nhìn thấy vẻ mặt nàng kiên cường, thấy nàng chịu đựng không nhìn tới người đàn ông kia, hắn biết, người mà nàng cần không phải là hắn, vĩnh viễn sẽ không phải là hắn.

Hắn luôn cho rằng Phó Thụy Dương thỏa thuận với hai nhà Đường, Dương, nếu như là trước kia, có lẽ nàng sẽ không để ý, nhưng nàng đã động lòng với người kia thì mọi việc sẽ không giống nhau. Hắn biết, chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ nổ tung, lúc nào cũng có thể nổ tan xương nát thịt nàng. Hắn hỏi Dương Sơ Nhất, Dương Sơ Nhất hít một hơi xì gà, lạnh nhạt nói: đã quay đầu không được nữa, chỉ có thể cố gắng che chở nàng chu đáo, Vĩ Ba, cậu giúp tôi trông chừng một chút, con bé này, đã để ý thằng nhóc kia.

Ngày trước, phản ứng của nàng luôn rất nhanh nhẹn, mỗi lần đi theo nàng, không bao lâu sẽ bị nàng phát hiện, nhưng hôm nay, hắn theo sát phía sau nàng, nàng cũng không có phản ứng. Nàng đứng trên đường cái có nhiều người qua lại, khóc như một đứa trẻ, nàng đứng ở ven đường mờ mịt nhìn, sau đó từng giọt nước mắt lớn lăn xuống, nàng một mình đi hộp đêm, từng ngụm, từng ngụm uống say. Hắn chưa bao giờ vì một người đau lòng như vậy, đau lòng đến nổi hận không thể đem nàng hòa tan vào máu thịt của mình, để hắn thay nàng thương yêu, thay nàng đau khổ. Hắn chỉ nhìn thấy nụ cười của nàng, có khi nào thấy nàng bi thương tuyệt vọng như thế?

Hắn nhìn nàng say rượu, nhẹ giọng nói: Tiểu Mễ, nếu em tiếp tục như vậy, anh nhất định không thả em trở lại bên cạnh hắn ta nữa, anh có thể cho em hạnh phúc, không phải người đàn ông kia.

Hắn phải nỗ lực kiềm chế mới có thể làm cho tầm mắt của mình rời khỏi nàng chốc lát. Hắn phải nỗ lực mới có thể đè nén kích động muốn ôm nàng vào lòng. Hắn phải nỗ lực kiềm chế mới có thể ngăn mình nhớ nhung nàng, nhưng mãi mãi không cách nào dứt bỏ yêu nàng say đắm.

Chuông điện thoại di động đột ngột reo vang, làm xáo trộn suy nghĩ của hắn, tay chân có chút luống cuống, dời ánh mắt, khởi động xe, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục lái xe.

Đường Tiểu Mễ đang ngồi trên xe ngủ gà ngủ gật, mắt nhập nhèm lấy điện thoại di động ra, Chu Văn Bân chỉ nói một câu thoáng qua, Đường Tiểu Mễ bỗng dưng tỉnh táo, điện thoại di động rơi xuống ghế ngồi một tiếng nặng nề, hung hăng gõ vào lòng Đường Tiểu Mễ.

Lâm Vĩ Ba quay đầu liếc mắt nhìn Đường Tiểu Mễ, vẻ mặt của nàng trong nháy mắt trở nên trắng bệch, hắn đánh vòng tay lái, xe cấp tốc dừng lại ven đường.

"Tiểu Mễ, sao vậy?" Lâm Vĩ Ba vỗ vỗ bả vai của nàng, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.

Đường Tiểu Mễ hơi khựng lại một chút, ngơ ngác nghiêng đầu nhìn Lâm Vĩ Ba, trong hốc mắt rơi xuống một giọt trong veo, một lúc sau mới phản ứng được, nàng khóc nức nở kêu lên: "Tiểu Lâm Tử, nhanh