ngược, càn rỡ, hung dữ, vừa nhìn đã biết là chuyện linh tinh của phụ nữ. Nhớ tới cô ta cũng là em gái trên danh nghĩa của Đường Tiểu Mễ, khi nói chuyện, tự nhiên mang theo giọng điệu dạy dỗ.
Ai ngờ Trần Tuyết ngẩng đầu lên nhìn hắn chằm chằm: "Anh rễ, thật là trùng hợp a, chỉ là, tại sao anh lại quản chuyện của em? Dù cho chị có ở đây, chị cũng để ý đến em!"
Vốn nghĩ, dù sao cô ta cũng là em gái trên danh nghĩa của Đường Tiểu Mễ, hắn ra mặt bất tiện, thế nào cũng cho hắn chút mặt mũi. Nhưng nếu cô ta không biết điều, hắn cũng không cần thiết khách khí, trừ Đường Tiểu Mễ, hắn chưa từng bị mất mặt trước mặt người khác. Nghĩ đến buổi tối thật tốt, bởi vì chút chuyện hư hỏng này làm cho làm trễ nãi, trong lòng hắn nổi giận.
Chỉ vào Trần Tuyết, hắn nói: "Ném cô gái này ra ngoài, ầm ĩ muốn chết..., sau này loại người không đứng đắn không cho đến, thật chán ngán".
Người quản lý khổ sở nói: "Phó tiên sinh, như vậy không tốt đâu, cũng là nhân viên phục vụ của tôi không hiểu chuyện, chút nữa tôi sẽ đuổi cô ta".
Cô gái phục vụ kia cúi đầu, thân thể có chút run rẩy, nức nở nói: "Trần tiểu thư, thật xin lỗi, vừa rồi là lỗi của tôi".
Trần Tuyết cười lạnh: "Phó Thụy Dương, anh dám! Cứ như vậy lấy lòng chị tôi? Nhưng người ta không cảm kích đâu".
Phó Thụy Dương tức giận, nở nụ cười, thật là rừng lớn, loại chim nào cũng có, cho tới bây giờ không ai dám nói chuyện với hắn như vậy, Đường Tiểu Mễ cũng không đối với hắn như vậy.
"Tại sao không dám?"
Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy Đường Tiểu Mễ chân mang giày Cavans, chậm rãi đi đến, Dương Sơ Tam, Lâm Vĩ Ba thấy Đường Tiểu Mễ ra mặt, cũng đi theo ra.
Phó Thụy Dương vốn nhìn thấy Đường Tiểu Mễ, hắn rất vui vẻ, lại nhìn thấy Lâm Vĩ Ba cũng ở đây, không nhịn được nhíu nhíu mày, ánh mắt liếc nhìn Dương Sơ Tam, liền sảng khoái nở nụ cười nhẹ: "Tam ca".
Dương Sơ Tam vốn không muốn gặp Phó Thụy Dương, vào lúc này cũng không muốn phản ứng với hắn, cũng không ước ao Phó Thụy Dương lại có thể mở miệng gọi hắn một tiếng "Tam ca", ngẩn người, mất tự nhiên hắng giọng một cái, nhìn Phó Thụy Dương, lại cảm thấy thuận mắt rất nhiều, bây giờ trong lòng rất kỳ lạ.
"Tiểu Mễ". Phó Thụy Dương đi tới trước mặt nàng, nhìn nàng, đáy mắt tràn đầy nụ cười.
"Chị, em.., trước đó cô ta đã làm đổ đồ trên người em, chị xem, chị xem". Trần Tuyết chỉ vào một vết bẩn trên ngực, nói.
Đường Tiểu Mễ nhìn chằm chằm Trần Tuyết, nàng biết, tính tình của Trần Tuyết, tất nhiên trước đây, nàng đã điều tra qua, con gái của Trương Anh Thụy, Trần Tuyết có hơn phân nửa giống tính cách của bà ta, chưa bao giờ biết điểm dừng, càng không biết vì người khác mà suy nghĩ.
"Cô ấy đánh cô ra sao, cô cứ đánh lại như vậy". Đường Tiểu Mễ nghiêng đầu nhìn Tô Tố Thụ, "Sau đó bắt cô ta nói xin lỗi cô".
Tô Tố Thụ lắc đầu một cái, cắn môi, nhìn Trần Tuyết một chút, lại nhìn Đường Tiểu Mễ một chút, chậm rãi nói: "Chỉ là hiểu lầm thôi".
"Trần Tuyết, cậu ở đây lằng nhằng cái gì với cô ta?" Một nữ sinh có thân hình cao gầy chẳng biết lúc nào đi tới, trong miệng nhai kẹo cao su, vẻ mặt không kiên nhẫn, ánh mắt cực kỳ khinh miệt quét nhìn nhóm người trên hành lang, "Trần Tuyết, thì ra là nhìn thấy trai đẹp rồi, tớ nói làm sao cậu đối phó Tô Tố Thụ lại lâu như vậy".
"Phỉ Phỉ. . . . . ." Trần Tuyết vội quay mặt nhìn nữ sinh kia nháy mắt ra hiệu.
Nữ sinh kia cau mày liếc mắt nhìn Trần Tuyết: "Nhìn bộ dáng cậu như vậy, khó trách Trần thiếu bị hồ ly tinh này mê hoặc". Tiếp đến, cô ta đi tới trước mặt Tô Tố Thụ, "Loại người có bản lãnh mê hoặc Trần thiếu điên đảo, tại sao lại trốn ở chỗ này?"
"Ai là Trần thiếu?" Đường Tiểu Mễ có chút nghi ngờ hỏi Trần Tuyết.
Không đợi Trần Tuyết mở miệng, nữ sinh kia lại cực kỳ khoa trương từ trên xuống dưới đem Đường Tiểu Mễ quan sát một vòng: "Vừa nhìn cô là biết chưa từng ra xã hội, Trần thiếu cũng không biết, ở chỗ này xem náo nhiệt cái gì?"
Đường Tiểu Mễ cười lạnh, vừa liếc nhìn Tô Tố Thụ, mặt đã bắt đầu sưng to lên, sờ lên có chút nóng, nghiêng đầu nhìn Dương Sơ Tam một chút: "Sơ Tam, trên tay cô ấy bị thủy tinh đâm trúng, anh đưa cô ấy đi bệnh viện xem một chút".
"Tiểu Mễ, nếu không …." Dương Sơ Tam có chút bận tâm nhìn Đường Tiểu Mễ.
"Không có việc gì, anh cho bọn họ mười lá gan, bọ họ cũng không dám". Đường Tiểu Mễ lại cau mày nhìn Tô Tố Thụ, "Không có hiểu lầm này, nếu là lần sau, có phải lại bị khi dễ nữa không".
"Ôi, cô nói gì thế?" Nữ sinh kia giả vờ đẩy Đường Tiểu Mễ.
"Liễu Phỉ Phỉ!" Trần Tuyết che miệng lại kêu lên.
Phó Thụy Dương vội kéo người Đường Tiểu Mễ, liếc nhìn Lâm Vĩ Ba cũng bước nhanh lên. Lúc này, người quản lý Hội sở nhìn có chút không xong, mấy người khách khó tính ở trong phòng cũng đi ra cả rồi, bên trong, bên ngoài ba tầng, hành lang nhỏ đều vây chật kín.
"Trần Tuyết, bạn bè của cô thế này sao?" Đường Tiểu Mễ lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Tuyết, không cảm giác lúc này, Phó Thụy Dương ôm người nàng có gì không ổn.
"Cô là ai? bạn bè như tôi thì thế nào?" Liễu Phỉ Phỉ đi đến trước mặt Đường Tiêu Mễ, vẻ mặt khinh thường.
"Lúc nảy, không phải anh nói đem bọn
