ự sắp
xếp của dượng thôi.
Đào Nhạc vừa bò hết hai tầng lầu, cuối cùng cũng thấy được phòng công tố ở
cuối hành lang. Trong ấn tượng, cô vẫn nghĩ viện kiểm sát là nơi thật âm u, nhất
là phòng công tố này, đáy lòng cô sợ hãi, phàm là làm chuyện phạm pháp gì cũng
đều xử lý tại đây, những người làm việc trong phòng này bình thường chúng ta vẫn
gọi là công tố viên.
Đối với nghề này, Đào Nhạc cũng không chào đón gì. Người ta đã nói trong lúc
thẩm lí và xét xử, quan tòa và luật sư không phải là người tàn nhẫn nhất, mà
kiểm sát viên mới là người ghê gớm nhất. Cô chán ghét thái độ lạnh lùng vô tình
của họ, cho dù người phạm tội còn có chút đạo đức có thể xét khoan hồng, nhưng
đến tay họ đều xét xử đúng tội.
Cũng may, cô đang trong thời gian chờ đợi, về lâu về dài vẫn chưa rõ, nhưng
với nghề công tố này cô tránh càng xa càng tốt.
Cửa mở, trong phòng có vài người, Đào Nhạc nhìn quanh tìm dượng cô, một người
đàn ông từ phía sau đứng dậy đi về phía cô.
“Tiểu Nhạc, qua đây.”
Vẫn là dượng cô tốt nhất, mặt mũi hiền lành. Lại nhìn những người này, u ám
chết được. Vẻ mặt nghiêm túc, mùa hè nóng nực không cần mở máy lạnh, chỉ cần giữ
bầu không khí đóng băng này cũng có thể giải nhiệt rồi.
Hiếm khi mới thấy được cảnh Đào Nhạc mặc đồng phục sinh viên đi vào, trong
phòng có mấy người liếc mắt nhìn vài lần, phần lớn chẳng qua là hiếu kì.
“Ôi, tôi nói kiểm sát Hứa này, cô bé đây là ai vậy?” Bà chị bàn kế bên tám
một câu.
“Cháu gái của tôi” Dượng giới thiệu rất tự nhiên, “Vừa tới hè là cho cháu đến
đây đi thực tập ngay.”
Đào Nhạc cúi đầu, trong tình huống như vậy, cô phải hiền lành an phận, mẹ nói
đúng, nên hạ mình thì phải hạ mình.
“Đến phòng nào?” Bà chị hình như định tám tới cùng mà.
“Trước tiên tới phòng khiếu kiện đi, nơi đó tương đối nhàn hạ, con cháu trong
nhà mà để chạy qua chạy lại cũng không thích hợp lắm.”
“Theo lời tôi thì chi bằng đến chỗ chúng tôi đi, qua phòng khiếu kiện làm gì,
đúng lúc phòng chúng tôi thiếu người.” Bà chị chủ động lôi kéo người, dường như
quyết tâm muốn Đào Nhạc phải tới phòng công tố.
Dượng quay đầu lại, “Tiểu Nhạc, con thấy sao, nếu muốn có nhiều điểm king
nghiệm thì hãy tới phòng công tố.”
Từ lúc nào mà cán cân quyết định lại nghiêng về phía cô vậy?
“Dượng à, hè này con còn chuẩn bị thi làm nhân viên công vụ, con sợ không có
thời gian ôn tập.”Cô không nói dối, chỉ cảm thấy có mỗi lý do này để từ
chối.
“Con nói vậy cũng thật là một vấn đề, cuộc thi quan trong hơn, như vậy đi,
vẫn là đến phòng khiếu kiện, ở đó yên tĩnh, bình thường con cũng có thể ôn tập
được.”
“Vẫn là dượng thấu tình đạt lý, trong lòng Đào Nhạc vui như nở hoa, gật đầu
trả lời.
“Đúng rồi, Tiểu Nhạc, lúc nào con khai giảng?”
“Trung tuần tháng chín ạ, vẫn còn sớm mà”, miệng nói như vậy nhưng trong lòng
cô liền thấy đau khổ, cô đáng lẽ là ở nhà hưởng thụ kì nghỉ hè, vậy mà phải đến
đây chịu khổ cực.
Bà chị bước tới gần, “Kiểm sát Hứa, cháu gái anh học ở trường nào vậy?”
Trong phòng rất thích những chuyện so sánh như thế này, con trai nhà ai học ở
trường đại học danh tiếng nào, con gái nhà ai lấy được chồng giàu, muốn biết đến
chết được. Dượng hắng giọng một cái, ra vẻ bình tĩnh, “Cháu nó vừa tốt nghiệp
đại học năm thứ tư, vừa thi làm nghiên cứu sinh ở đại học B, lại là hình pháp
chuyên nghiệp.”
Nguy rồi, cô có muốn hạ mình cũng không thể hạ mình được rồi. Dượng lấy lý
lịch của cô nói ra hết, nói không khoe khoang ai mà tin chứ!”
“Ái chà, thật nhìn không ra nha!” Bà chị đánh giá Đào Nhạc một lượt từ trên
xuống dưới rồi nói, “Tôi nói cô bé này nhìn qua làm sao lại thông minh như vậy
chứ, thật sự nhìn không ra.”
Nghe xem, đây đều là những lời gì vậy, chẳng lẽ lúc trước cô giống như một
cái đầu gỗ chỉ biết gật à.
“Ôi chao, em nói là đại học B, vậy chẳng phải người nào đó cũng ở trường đó
sao” Bà chị đột nhiên mở miệng, cụ thể là ý gì Đào Nhạc cũng không hiểu.
Dượng cười cười, “Thật đúng là, quay lại hỏi cậu ta xem.”
“Không cần phải quay đầu mà hỏi, chẳng phải đã đến rồi sao.”Bà chị nhìn ra
cửa, “Tiểu Tô, đúng lúc nhắc đến cậu đây.”
Người tên là “Tiểu Tô” đi đến bên cạnh họ, “Nói tôi cái gì vậy?”
Í, giọng nói này nghe rất quen tai, Đào Nhạc hoài nghi mình có bị ảo giác hay
không. Vừa quay đầu nhìn, ặc, tại sao lại là anh ta! Đào Nhạc ra sức chớp mắt,
không phải là ảo giác, thật sự là anh ta!
“Tiểu Tô à, đây là cháu gái của kiểm sát Hứa, cô bé vừa thi đậu hệ nghiên cứu
sinh của Đại học B, còn là hình pháp chuyên nghiệp nữa!”
Bà chị à, xin chị không nên tiếp tục nói nữa, tôi sợ không khống chế được
mình sẽ gây ra loại thương tổn nào đối với chị đâu, Đào Nhạc nghĩ ngợi, không tự
giác mà nắm chặt tay lại, lửa giận của cô sắp không nhịn được rồi.
“À, phải không?” Người đó cười cười, cố ý kéo dài giọng.
Dượng vỗ vỗ vào vai Đào Nhạc, “Tiểu Nhạc, giới thiệu với con một chút, vị này
là kiểm sát viên Tô Dịch Văn, cậu ấy còn là giáo sư của đại học B tụi con
đó.”
Tô Dịch Văn, làm sao mà cô không biết người này chứ.
Đại học năm thứ tư quả thật là cơn ác mộng đối với Đào N
