ống bàn uống cà phê, cạnh hai lon Snapple. Chúng tôi ngồi trên
sofa.
"Sao trong
cái thành phố này cứ toàn xảy ra những chuyện như vậy chứ?" tôi hỏi.
"Anh
hiểu," anh nói, nắm tay tôi. Anh cố hôn tôi, nhưng tôi còn run quá, không
đáp lại được. Tôi không thể bình tĩnh nổi. Cứ như thể Claire vẫn còn đang ở bên
cạnh chúng tôi vậy.
"Thực sự
em phải đi," tôi nói, tức điên vì cô ta phá hỏng mất cơ hội để chúng tôi
nói chuyện quan trọng, nhưng cũng lại cảm thấy nhẹ nhõm chút ít.
Anh cứ tiếp tục
hôn trong lúc cởi áo khoác của tôi, vuốt ve vai tôi.
"Dex!"
"Gì?"
"Em phải đi."
"Một lúc
nữa thôi mà."
"Không
được. Ngay bây giờ."
Nhưng khi những
ngón tay anh ấy vuốt ve khắp chỗ xương đòn của tôi, tôi không nghĩ đến Claire
nữa. Lát sau, chúng tôi ân ái với nhau.
Ngay sau đó, di
động của tôi réo vang. Tôi giật bắn mình. "Ôi chết tiệt. Chắc Claire đấy.
Em thực sự
phải đi
đây." Tôi nói rồi ngồi dậy.
"Nhưng anh
muốn nói về chuyện cuối tuần này," anh nói.
"Cuối tuần
này thì sao?" tôi hỏi, tránh ánh nhìn của anh trong lúc cài áo.
"Ừm, chỉ
là … Thực sự anh xin lỗi về bữa tiệc độc thân này, và tất cả…
Tôi ngắt lời
anh. "Em biết, Dex ạ."
"Sẽ phải
làm gì đó sớm thôi. Chỉ là anh chẳng có một phút nào rỗi. Anh không có cơ hội …
nhưng anh muốn em biết rằng tất cả thời gian, ý anh là, tất cả thời gian ấy,
anh đều nghĩ đến chuyện này - và em nữa…" Nét mặt anh ấy chân thành, khổ
sở. Anh chờ tôi lên tiếng.
Phần mở đầu của
tôi đấy. Những câu những chữ tôi đã có trong đầu rồi; chúng đang ở ngay đầu
lưỡi tôi, nhưng tôi không nói gì hết, lấy lý do rằng bây giờ không phải là lúc
để bộc lộ. Chúng tôi chẳng có đủ thời gian để thực sự nói chuyện với nhau. Tôi
tự trấn an mình rằng không phải tôi hèn nhát, chỉ là đang kiên nhẫn thôi. Tôi
muốn đợi đến đúng thời điểm để có thể bàn bạc về chuyện làm đau lòng người bạn
thân nhất của tôi. Vậy là tôi để cho anh và cho mình một lối thoát. "Em
biết, Dex ạ," tôi nhắc lại. "Tuần sau ta nói chuyện, được chứ?"
Anh buồn bã gật
đầu và ôm tôi thật chặt.
Sau khi anh đi,
tôi gọi cho Claire và nói với cô ấy rằng tôi vướng một cuộc điện thoại công
việc, nhưng sẽ xuống ngay. Tôi mặc quần áo, uống lon Snapple, rồi bỏ sandwich
salad trứng vào tủ lạnh. Bước ra cửa thì tôi trông thấy mẩu giấy gập lại. Không
thể cầm lòng được, tôi quay lại, mở nó ra và đọc"
DARCY,
ANH CHỈ MUỐN
GỬI CHO EM THỨ GÌ ĐÓ NHO NHỎ TRƯỚC BUỔI TỐI TRỌNG ĐẠI CỦA EM. HY VỌNG EM SẼ
THẬT VUI BÊN CẠNH CÁC BẠN.
YÊU EM, DEXTER
Sao anh ấy lại
phải thêm vào cái từ "yêu em"? Tôi cố gắng an ủi bản thân bằng cách
nghĩ rằng anh ấy không làm tình với Darcy, và tuần sau chúng tôi sẽ nói chuyện,
vẫn còn trong thời hạn Hillary đặt ra. Sau đó tôi vội vã xuống gặp Claire, giúp
cô ấy chuẩn bị cho cuối tuần trọng đại của Darcy.
Với người khác
thì toàn bộ chuyện này đúng là hoàn toàn mất kiểm soát rồi. Nhưng không phải
với những người như tôi.
Bữa tiệc độc
thân kiêm tặng đồ ngủ này từ đầu đến cuối thật khổ sở, vì những lý do ai cũng
biết, mà cũng còn vì tôi chẳng có điểm gì chung với những người bạn trong nghề
PR của Darcy, tất cả bọn họ đều là những kẻ vật chất, nông cạn hời hợt, những
kẻ xấu tính có cái tôi to đùng. Claire chính là người đứng hạng nhất trong số
đó, thật đáng sợ. Tôi tự nhủ là mỉm cười đi, đừng có nói gì hết. Chỉ một buổi
tối thôi mà.
Trước tiên
chúng tôi gặp nhau ở nhà Claire để tặng đồ ngủ cho Darcy, một thứ siêu hấp dẫn
với ren đen và lụa đỏ mà đúng là tôi không thể cạnh tranh nổi. Nếu Darcy mà
quyết định mặc bất cứ thứ gì trong những đồ này trước lễ cưới - nhất là đôi tất
lưới La Perla có dây đeo – thì tôi chết luôn. Trừ phi cô ấy mặc thứ tôi tặng
trước tiên, một chiếc váy ngủ dài màu trắng ngà, cổ cao, một thứ mà Caroline
Ingalls có thể đã mặc trong bộ phim Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên. Trông nó
ngọt ngào, kín đáo, trái ngược với những món quà gợi tình, thiếu vải khác,
chúng như muốn hét lên: "Cho em lên ghế và vắt kem ra nào." Darcy giả
vờ tỏ ra thích món quà tôi tặng, trong lúc đó tôi bắt gặp cái nhìn ra hiệu
biết-quá-rồi-mà giữa Claire và Jocelyn, một đứa trông giống Uma Thurman. Trong
một phút hoang tưởng, tôi tin rằng Claire nghi ngờ sự thật đằng sau cuộc gặp gỡ
tình cờ ngày hôm qua và đã nói với Jocelyn điều đó rồi. Nhưng rồi tôi chỉ nghĩ
cái nhìn đó có nghĩa thế này: Rachel, đứa bạn lỗi mốt của Darcy lại thế nữa
kìa. Sao cô ta có thể làm phù dâu chính được trong khi thậm chí còn chả biết
tặng một cái váy ngủ cho phù hợp?
Sau màn trao
quà của buổi tối, chúng tôi đi taxi đến Churrascaria Plataforma, một nhà hàng
thịt quay theo kiểu Brazil món-gì-cũng-ăn-được ở khu Theater District, ở đó
phục vụ mang đến cho bạn những suất thịt xiên nhiều vô kể. Thật buồn cười khi
chọn nhà hàng này lại là một nhóm phụ nữ gầy nhom, một nửa trong số đó ăn chay
và sống chủ yếu nhờ vào ăn cần tây và hút thuốc lá. Đoàn chúng tôi tự hào kéo
nhau vào nhà hàng, thu hút rất nhiều cái nhìn của cánh đàn ông trong nhà hàng.
Sau một lượt cocktail đắt xót ruột (tiền ghi vào thẻ t
