Xúc Xắc Tình Yêu

Xúc Xắc Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328301

Bình chọn: 9.00/10/830 lượt.

i không được chơi với nhau trong một tuần liền, đúng là một khoảng thời gian dài trong khi đang là mùa hè. "Bây giờ nghĩ lại mình thấy trò đó hơi bị kinh," tôi nói.

"Mình biết! Cậu còn nhớ Annalise cứ luôn miệng nói rằng việc đó không phải do cậu ấy đầu têu không?"

"Có. Cậu ấy chẳng bao giờ đầu têu được cái gì cả," tôi nói.

"Bọn mình luôn nghĩ ra những trò hay ho. Cậu ấy thì đúng là đứa toàn chạy theo."

"Ừ," tôi đáp.

Tôi im lặng, nghĩ về thời thơ ấu của bọn tôi. Tôi còn nhớ cái ngày bố mẹ cho bọn tôi xuống chỗ khu thương xá, trong tay là số tiền tiết kiệm ít ỏi của hai đứa học sinh lớp sáu, bọn tôi chạy ù đến chỗ cửa hàng Piercing Pagoda để mua vòng cổ "bạn thân nhất", một hình trái tim khắc ba từ đó chia làm hai phần ở chính giữa, mỗi nửa có một sợi dây chuyền mạ vàng. Darcy lấy nửa có chữ "Bạn thân" còn tôi lấy nửa có chữ "nhất". Tất nhiên là chúng tôi rất lo, sợ Annalise buồn, thế nên chỉ dám bí mật đeo, giấu dưới áo cổ lọ, hoặc giấu trên giường lúc đi ngủ. Nhưng tôi còn nhớ cảm giác vui sướng khi nhét nửa trái tim vào trong áo, áp vào làn da. Tôi có người bạn thân nhất. Điều đó khiến tôi thấy an tâm, cảm giác mình thật giống với cô ấy, hai đứa là bạn của nhau.

Tôi vẫn còn giữ sợi dây chuyền đó trong hộp đựng đồ trang sức, lớp vàng mạ giờ đã chuyển thành màu xanh theo thời gian, nhưng giờ đây nó còn được bao phủ bởi một thứ không thể xóa bỏ được. Trong tôi đột ngột trào dâng một nỗi buồn vô hạn, buồn thay cho hai cô bé con. Buồn cho chuyện đang xảy ra giữa chúng lúc này đây. Cho cả những điều có lẽ chẳng bao giờ tìm lại được, dù chuyện với Dex có thế nào đi nữa.

"Cậu nói nữa đi," Darcy dịu dàng nói. Không còn dấu hiệu của một cô dâu tương lai cứng đầu cứng cổ, chỉ biết đến mình, một người mà thời gian gần đây tôi cảm thấy không bằng lòng, thậm chí không thích. "Cậu đừng ngủ vội nhé. Bọn mình sẽ không bao giờ còn được ở với nhau thế này nữa đâu. Mình sẽ nhớ lắm."

"Mình cũng vậy," tôi nói, thật sự cảm thấy như vậy.

Tôi hỏi cô còn nhớ ngày bọn tôi mua vòng cổ "bạn thân nhất" không.

"Có chứ. Nhưng nhắc lại cho mình thật chi tiết đi," cô nói theo kiểu quyến rũ người khác của mình.

Darcy rất thích nghe tôi kể lại thời thơ ấu của bọn tôi, lúc nào cũng khen tôi có trí nhớ tuyệt vời. Tôi kể cho cô nghe chuyện hai chiếc vòng, kể dài nhất có thể. Kể xong, tôi thì thầm, "Cậu ngủ chưa?"

Không có lời đáp.

Trong bóng tối, khi lắng nghe tiếng Darcy thở bên cạnh, tôi tự hỏi sao bọn tôi lại đến nông nỗi này. Sao chúng tôi có thể cùng yêu một người. Sao tôi có thể phá hoại lễ đính hôn của người bạn thân nhất. Vào giây cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi ước gì mình có thể quay lại quá khứ, sửa chữa tất cả mọi chuyện, cho hai cô bé con có thêm được một cơ hội nữa.

Mười bảy

Sáng hôm sau,

tôi tỉnh giấc bởi tiếng Darcy lục lọi tủ thuốc của tôi. Trong lúc lắng nghe cô

ồn ào chạy khắp nơi, tôi cố gắng sắp xếp lại trật tự của giấc mơ đêm qua, đó là

một loạt hình ảnh rời rạc của những con người quen thuộc – bố mẹ tôi, Darcy,

Dex, Marcus, thậm chí cả Les nữa. Giấc mơ như thế nào thì tôi không rõ, nhưng

tôi nhớ là có rất nhiều đoạn bỏ chạy và lẩn trốn. Đã rất nhiều lần tôi suýt hôn

Dex, nhưng chẳng bao giờ làm được. Thậm chí đến cả trong mơ tôi cũng không hài

lòng. Darcy từ phòng tắm đi ra với vẻ mặt vui sướng.

"Mình

không bị nhức đầu chóng mặt tí nào," cô thông báo. "Cho dù để đề

phòng mình đã uống mấy viên Advil. Cậu hết thuốc đấy rồi. Hy vọng cậu không cần

dùng đến."

"Mình

không sao," tôi nói.

"Sau bữa

tiệc độc thân mà thế này cũng không tệ! Hôm nay cậu muốn làm gì? Chúng mình ở

cùng nhau nhé? Chẳng cần làm gì cả. Giống như ngày xưa ấy."

"Được

thôi," tôi nói, có phần ngần ngại.

"Tuyệt

vời!" Cô ấy đi ra bếp, bắt đầu lục lọi. "Cậu có ngũ cốc không?"

"Không,

nhà mình ăn hết rồi. Cậu muốn ra quán EJ ăn không?"

Cô bảo không,

muốn ăn ngũ cốc với đường ở đây, ngay trong căn hộ của tôi cơ, cô muốn có cảm

giác giống như ngày xưa, không phải đi ăn bữa nửa buổi theo kiểu New York. Cô

mở tủ lạnh, nhìn quanh quất, "Trời, cái gì nhà cậu cũng hết. Mình sẽ chạy

ra ngoài mua ít cà phê và vài món ăn tạm vậy."

"Chúng ta

có nên uống cà phê không

"Sao lại

không chứ?"

"Vì mình

tưởng ta sẽ thật giống ngày xưa. Hồi cấp ba chúng ta đâu có uống cà phê."

Cô ấy nghĩ ngợi

trong một giây, không nhận ra ý châm chọc của tôi. "Chuyện uống cà phê sẽ

là ngoại lệ."

"Cậu có

muốn mình đi cùng không?" tôi đề nghị.

"Thôi.

Không cần đâu. Mình sẽ về ngay."

Cô ấy vừa đi,

tôi bèn kiểm tra hộp thư thoại. Dex để lại cho tôi hai lời nhắn – một tối qua,

một sáng nay. Lời nhắn đầu tiên anh nói rất nhớ tôi. Cái thứ hai anh hỏi tối

nay anh ghé qua chỗ tôi được không. Tôi gọi lại cho anh, lấy làm ngạc nhiên là

mình cảm thấy may mắn biết bao khi máy anh ở chế độ thư thoại. Tôi để lại lời

nhắn, bảo rằng Darcy đang ở đây và cô ấy định ở lại chơi lâu, vậy nên kế hoạch

tối nay không thực sự ổn. Nói xong tôi ngồi trên sofa, nghĩ về chuyện tối hôm qua,

về tình bạn giữa tôi và Darcy. Liệu tôi có thể sống thanh thản đ


XtGem Forum catalog