người đều biến thành tượng thạch cao, Liên Kiều có chút buồn cười mà
nói: “Nơi này có phòng trống không?”
Sửng sốt nửa ngày, chưởng quỹ mới giống như đột nhiên giật mình tỉnh lại, gật
đầu như mổ thóc: “Có, có, trên lầu có nhã gian, sạch sẽ!” Rồi chớp mắt sau liền
quay về hướng tiểu nhị ngồi dựa cạnh cửa trợn mắt quát lên: “A Phúc, thằng quỷ
lười kia, mau đứng lên tiếp đón khách quý cho ta!”
Bị chưởng quỹ mắng to, a Phúc giật mình tỉnh giấc, xoa xoa cặp mắt mập mèm vì
buồn ngủ, vẻ mặt choáng váng.
Nhìn thấy bộ dạng ngu xuẩn không có tiền đồ của hắn, chưởng quỹ giận đến đỉnh
đầu bốc khói: “Đồ ngu như heo, mau dậy đi, nhìn dáng vẻ lười nhác này của ngươi
đúng là khiến người ta chê cười!” Nói xong còn làm bộ giơ tay lên như muốn đánh
hắn.
Tiểu nhị lúc này mới thật sự tỉnh hẳn, kêu một tiếng đứng phắt lên, nhưng khi
hắn nhìn thấy Liên Kiều thì lại lập tức trở nên ngớ ngẩn, đứng cứng ngắc tại chỗ
không động đậy như khúc gỗ.
Chưởng quỹ vừa nóng vừa giận, cầm sổ sách lên gõ trên đầu hắn bồm bộp. A Phúc
bị đánh mấy cái mới tỉnh hồn lại, miệng lúng ba lúng búng không thốt nổi ra
lời.
Liên Kiều vô ý mà đưa tới sự chú ý của người khác, cái mà nàng không muốn
nhất hiện thời là bị người khác chú mục. Nàng lấy ra một chút bạc vụn bỏ lên
trên bàn, lạnh lùng nói: “Chưởng quỹ xem đưa lên chút thức ăn vừa đủ số bạc
này.” Nói xong cũng không nhìn a Phúc vẫn còn đang đứng ngẩn người nơi đó, bước
sang một bên chọn một cái bàn dựa vào góc, ngồi xuống.
Sau khi lấy lại tinh thần, tiểu nhị liền đi vào hậu đường chuẩn bị thức ăn,
hai nam tử bên cửa sổ cũng tiếp tục uống rượu dùng bữưởng quỹ cúi đầu tính sổ,
chỉ thì thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Liên Kiều đang ngồi trong góc một cái, trong
mắt thoáng vẻ kinh ngạc.
Trong không khí tĩnh lặng nơi này, bỗng dưng có một hồi tiếng vó ngựa dồn dập
phá vỡ cảnh an bình, từ xa tiến đến gần, cuối cùng dừng lại trước cửa khách
sạn.
Một chiếc xe ngựa xuất hiện tại cửa, bề ngoài bình thường đến nỗi sẽ chẳng ai
quay lại nhìn nó lần thứ hai, nhưng những người từ trong xe bước xuống lại khiến
cho người ta không nhịn được quay về hướng đó mà tò mò nhìn ngó. Một nam nhân
trung niên dáng vẻ lực sỹ nhảy từ trong xe xuống trước, rồi xoay người, vẻ mặt
cung kính nhún nhường vén rèm xe lên, ôm một ông lão từ trong xe ngựa ra ngoài.
Cuối cùng một cậu bé khoảng 12, 13 tuổi cũng theo sau nhảy ra ngoài. Hai người
một lớn một nhỏ đều cung kính vịn bên trái bên phải ông lão, từ từ nâng ông lão
vào trong điếm.
Ông lão mặt mũi quắc thước, hàm râu bạc trắng thật dài phất phơ trước ngực,
xương gò má khá cao, mắt sáng như đuốc, nếu đôi môi không tím bầm thì dáng vẻ
cũng có chút tiên phong đạo cốt.
Trước khi vào điếm, ông lão đã liếc đôi mắt sắc sảo quan sát tình huống bên
trong thật kỹ, mặc dù ánh mắt vô tình hay cố ý rơi vào người Liên Kiều cuối
cùng, nhưng cũng không hề tỏ ý kinh ngạc như những người trước đó, mà có ý suy
nghĩ và tìm tòi nghiên cứu nhiều hơn.
Cuối cùng, lão giả cũng chọn một nơi hẻo lánh ngồi xuống, một lớn một nhỏ
cung kính đứng phía sau, không khoa trương la lối, chỉ ngoắc ngoắc tay gọi tiểu
nhị vừa bưng món ăn ra tới. Tiểu nhị đặt một ít món ăn trên bàn của Liên Kiều
xong, liền quay sang bàn bọn họ. Người đàn ông trung niên phân phó mấy câu bằng
giọng thật thấp, tiểu nhị gật gật đầu lui xuống. Không bao lâu, một ít món ăn
được dọn lên, mặc dù không gọi nhiều món, nhưng người đàn ông trung niên lại
thưởng rất hậu, vung tay là cả một thỏi bạc. Tiểu nhị vui mừng đón được, mặt mày
hớn hở, phục vụ càng thêm ân cần.
Trong điếm lại khôi phục sự yên tĩnh vốn có, chỉ có giọng nói nịnh nọt của
tiểu nhị. Người đàn ông trung niên cảm thấy phiền, liền đưa tay vẫy lui hắn.
Liên Kiều lặng lẽ ăn cơm, vừa ăn xong đang chuẩn bị đứng dậy rời đi thì đột
nhiên phát hiện khuôn mặt ông lão xuất hiện một màu tím nhàn nhạt. Cậu bé bên
cạnh cũng vừa nhìn thấy vẻ mặt ông lão không đúng, vội vàng móc ra một bình
thuốc nhỏ, đổ ra một viên dược hoàn cho ông lão nuốt vào. Nhưng hô hấp của ông
lão càng lúc càng khó khăn, thân thể đã không còn sức chống đỡ ngã nghiêng về
một bên, nếu không có người đàn ông trung niên nhanh tay vịn lại thì đã sớm té
xuống đất.
Người đàn ông gấp gáp kêu nhỏ: “Lão gia, lão gia, ngài không sao chứ..
Lúc này, mắt của ông lão đã trợn trắng, màu tím nhạt trên mặt đã biến thành
màu đỏ tím, mặt mũi trông hết sức kinh người. Liên Kiều vừa nhìn tình hình này
đã biết ngay là ông lão giả nhất định đang phát bệnh tim, bên cạnh lại không có
bất kỳ dược vật khẩn cấp nào, nếu như không có biện pháp cấp cứu mạnh tay, ông
lão này nhất định hít thở không thông mà chết.
Mặc dù không muốn gây phiền toái, nhưng trơ mắt nhìn người khác chết ngay
trước mắt mình nàng vẫn không đành lòng, bèn bước nhanh sang bên đó, đưa tay dò
hơi thở của ông lão —— chết. Đặt tay lên mạch cổ tay, mạch đã mất, nhưng nhìn
biểu hiện thì có thể xem là một cơn sốc tạm thời.
Động tác của Liên Kiều khiến người đàn ông và cậu bé nhất thời không biết
phải phản ứng làm sao, nhưng