là hắn đã biết rồi, nhưng hắn không dừng lại được, cũng không muốn dừng
lại. Hắn muốn mau chóng giải quyết c nữ nhân phía dưới, chỉ cần nàng ta có thể
thụ thai, hắn cũng không cần cùng nữ nhân này có bất kỳ dính dấp gì rồi.
Mấy tiếng gầm thét, hắn như ý nguyện ở trong thân thể nữ nhân phun mầm móng
nóng rực. Sau đó không hề lưu luyến rút người ra, rút lui. Mà nữ nhân sau lưng,
bởi vì không chịu được lần đầu kích thích cuồng hoan đã hôn mê bất tỉnh. Đáng
chết, Liên Kiều lại đang ở phía sau hắn, nhìn hắn làm xong việc.
Xoay người, hắn lạnh lùng, tức giận nhìn về phía nữ nhân sau lưng. Cũng kinh
hoàng khi nhìn thấy hai mắt nàng bi thương chảy xuống từng dòng lệ, tâm bị nhéo
đau. Khẽ nguyền rủa một tiếng, hắn thân thể trần truồng đi về phía nàng.
"Đừng tới đây!" Nàng bỗng nhiên thét chói tai,tựa như bị thức tỉnh từng bước
từng bước một lui về phía sau.
Nàng không hiểu, bên vách núi đen tại sao hắn có thể cùng nàng thề sống chết
không rời, bình đạm vô thường, tại sao lúc cùng đường mạt lộ hắn có thể nắm tay
nàng làm bạn, không xa không rời, nhưng không cách nào ở cuộc sống bình thường
cùng nhau mà đi, đồng tâm đồng đức. Chẳng lẽ cho dù tình yêu đã trải qua sống
chết cũng yếu ớt không chịu nổi một kích hay sao? Nàng thật không rõ.
"Liên nhi. . . . . ." Hắn khàn khàn kêu, cũng đau lòng, chẳng lẽ nàng không
thể thông cảm cho hắn một chút sao? Hắn cũng là bất đắc dĩ mà!
"Đừng gọi ta, đừng gọi ta như vậy!" Nàng không nhịn được, mới vừa cùng nữ
nhân khác điên cuồng,vừa quay người hắn lại thâm tình kêu nàng như vậy, nàng gần
như muốn hỏng mất.
Lòng đang đau đớn, nhìn không thấy hắn , nàng lại nghe thấy, máu nàng từng
giọt từng giọt chảy ngược, tất cả đều tràn vào trong dạ dày mà khuấy đảo, lảo
đảo lại lui thêm một bước, Mục Sa Tu Hạ thấy cũng phải kinh hãi, phía sau nàng
là bậc thang, nàng không nhìn thấy sao? Đáng chết, còn không cho hắn đến
gần!
Sợ nàng trực tiếp té xuống bị gảy cổ, không để ý tới phản đối của nàng, Mục
Sa Tu Hạ sải bước tới gần.nàng theo bản năng muốn chạy trốn, chân bước lui về
phía sau , giẫm hụt, thân thể không tự chủ được ngả ra sau, Mục Sa Tu Hạ phi
thân tiếp được thân thể nàng ngã xuống, không làm cho nàng té, đồng thời ác liệt
mà hướng nàng rống.
"Ngươi mù à, không nhìn thấy sao?"
Đôi mắt như phủ sương mù đẫm lệ, thật sự nàng không nhìn thấy, cái gì cũng
không nhìn thấy . Nàng đâu chỉ là người mù, cũng là người điếc, không nhìn thấy
cũng nghe không tới, mới có thể làm cho chính mình lảng tráng, lảng tránh sự
thật hắn thê thiếp thành đoàn. Thì ra, nhìn thấy, thật sự rất đau!
Nàng không nói, nước mắt của nàng, mê võng của nàng, tình thương của nàng,
cũng làm cho hắn đau đến rối rắm. Hắn trách cứ thế nhưng bản thân không cẩn thận
coi chừng, để cho nàng bắt gặp một màn này, nàng vốn dĩ có thể không cần biết
đến.
Cánh tay dài vung lên, khoác lên áo bào, hắn ôm nàng rời đi.
"Liên nhi. . . . . ." Trở lại tẩm cung, đau lòng đặt nàng lên trên giường,
Mục Sa Tu Hạ khổ sở kêu nàng, lại không được nàng đáp lại.
"Liên nhi. . . . . . Nàng đừng. . . . . . không hiểu chuyện như vậy. . . . .
." Hắn rất lo lắng, bộ dáng của nàng làm cho hắn cảm thấy có một chút sợ hãi,
quá khứ cho dù có suy sụp cùng đả kích nhiều hơn nữa, nàng cũng sẽ không như
vậy.
Ánh mắt của nàng nhìn hắn có chút di động, gần trong gang tấc, nhưng xa tận
chân trời. Thì ra,nàng bị hắn nhận định là một nữ nhân không hiểu chuyện, như
vậy hiểu chuyện thì nên là như thế nào đây?
Lòng có chút lạnh, nàng ngẩng đầu lên, không để cho lệ làm đau đớn mắt, nàng
không muốn gặp lại hắn.
"Đi ra ngoài!" Nàng lạnh lùng nói.
Hắn ngạc nhiên, thái độ của nàng làm cho hắn giận tái mặt, không cam lòng bị
nàng không nhìn, hắn muốn nàng phải nhìn thẳng vào hắn, hắn là chồng của
nàng.
Một khắc kia hôn lên môi nàng, hắn cảm nhận được nàng kháng cự. Bất luận nàng
đánh hắn, đá hắn, đấm hắn như thế nào, hắn tuyệt đối không buông tay, không
buông miệng nàng ra, đem những kháng nghị nuốt vào trong bụng, hắn muốn dùng
nhiệt tình của chính mình để nói cho nàng hiểu, trong lòng của hắn chỉ có
nàng.
Không để ý nàng phản đối, xé rách y phục của nàng, chế trụ tay nàng, hắn hôn
khô dòng lệ, lấy lực lượng của bản thân ngăn chận thân thể nàng đang không ngừng
giãy dụa phản kháng, cúi đầu hôn đỏ thẫm trước ngực nàng, gặm, cắn, mút, muốn
câu dẫn dục vọng nguyên thủy của nàng, nhưng không cách nào đạt tới hiệu quả như
trong quá khứ , nàng còn bài xích hắn, thét chói tai bài xích hắn.
Hắn tức giận, không đợi nàng có bất kỳ chuẩn bị gì, mạnh mẽ đẩy hai chân của
nàng ra, không để ý tới nàng kêu gào, cuồng dã đẩy vào, một tiếng rên rỉ từ
trong miệng nàng tràn ra, nàng liền không kêu nữa, thân thể nàng lạnh lẽo, mặc
cho hắn điên cuồng rong ruỗi. Hắn đâm ra đút vào khí thế mãnh liệt, hy vọng nàng
cùng hắn giải quyết lửa nóng như bình thường, lại chán nản phát hiện thân thể
của ngày càng lạnh, hắn không làm dậy nổi ngọn lửa trong người nàng, vô luận hắn
cố gắng thế nào. . . . . . Cho đến khi hắn điên cuồng hét lên