ngồi xuống, sự dày vò tâm trạng lúc trước khiến cho
cô tiêu hao quá nhiều sức lực. Cô không còn cách nào để an ủi tinh thần của bạn
thân mình nên đành nói rõ ràng với cô ấy.
“Nói như vậy là cậu muốn bỏ rơi mình?” Tô Á Nam có vẻ giận dỗi kiểu trẻ con,
hét lên với Lâm Mặc.
“Á Nam, sao có thể nói như vậy được? Người mới đến lần này đặc biệt quan trọng,
chị và Lâm Mặc đều là nhân viên cũ của công ty, phân tích ra, để hai chúng tôi
hỗ trợ là một sự sắp xếp hợp lý.” Trương Như nghĩ một lát, không nhịn được ghé
sát tai Tô Á Nam nói nhỏ chuyện vừa xảy ra ở trong phòng vệ sinh.
Biết bạn mình không khỏe, tâm trạng của Tô Á Nam bình tĩnh trở lại. Cô bước đến
bên Lâm Mặc, quỳ xuống cầm lấy tay cô, dịu dàng nói: “Có phải là cấp trên nhờ
cậu, cậu không muốn từ chối không? Không sao, mình sẽ nói với ông ấy để cậu
không phải hướng dẫn người mới. Làm với mình đã mệt như thế, lại còn hướng dẫn
người mới, cậu…làm sao mà chịu nổi?”
Trong lòng Trương Như và Văn Bác cũng cảm thấy hơi lo lắng.
Sức khỏe Lâm Mặc rõ ràng là không phù hợp với công việc vất vả như thế này,
nhưng với sự cố gắng, cô đã trụ vững trong tám năm qua. Mặc dù thoạt nhìn cô có
vẻ yếu đuối nhưng sự kiên cường hiếm có của cô giúp cho cô luôn sống rất tốt.
Cô có thể tiếp tục kiên trì sống như vậy được không? Điều đó lúc này ngay cả
bản thân cô cũng không chắc chắn.
Đột nhiên, trong lòng cô hiện lên một câu hỏi: Rốt cuộc vì điều gì mà giờ này
cô vẫn còn sống?
Cô cười, nụ cười rất đẹp nhưng hơi lạ lùng. Tô Á Nam nhìn thấy nụ cười của cô,
đột nhiên cảm thấy run rẩy và sợ hãi. Cô chưa nhìn thấy Lâm Mặc cười như vậy
bao giờ, nó đem đến một cảm giác giống như sự tuyệt vọng.
“Không sao, mình có thể.” Cô nói, không biết là đang nói với Á Nam hay nói với
chính bản thân mình.
Nghe thấy câu trả lời kiên định của Lâm Mặc, Tô Á Nam yên lặng. Là bạn thân với
nhau nhiều năm, làm sao cô lại không biết tính cách của Lâm Mặc được. Việc mà
Lâm Mặc đã quyết định thì hiếm ai có thể thay đổi được, cô cũng vậy mà thôi. Vì
sao? Vì sao lại cần một công việc bận rộn để giày vò bản thân? Đây là điều cô
không sao có thể hiểu được. Lần đầu tiên cô cảm thấy, có lẽ Lâm Mặc có rất
nhiều điều bí mật mà cô không hề hay biết.
Trong phòng, lễ ký kết được tiến hành theo đúng kế hoạch và kết thúc một cách
thuận lợi.
Lâm Mặc ngồi thẳng dậy, nhanh chóng lấy lại sắc mặt tươi tỉnh, đón chờ giây
phút gặp mặt chính thức với Secret.
Cô là Lâm Mặc, ngay từ đầu đã như vậy rồi, cô sẽ không bao giờ bị ảnh hưởng bởi
bất kỳ ai và bất kỳ việc gì, kể cả Giang Hạo Vũ cũng không. Khi nhìn thấy Giang
Hạo Vũ, tim cô giật thót lại rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Trương Như kéo cô tới trước mặt ba người Secret rồi giới thiệu: “ Đây là trợ lý
của các anh, Lâm Mặc. Cô ấy là trợ lý cho đàn chị của mọi người là Tô Á Nam,
kinh nghiệm rất phong phú, cô ấy sẽ giúp mọi người nhanh chóng bước vào thế
giới của người nghệ sỹ.”
“Chào mọi người, tôi là Lâm Mặc.”
Lâm Mặc hơi nhếch miệng nở một nụ cười giống như làm theo một công thức, mặt
nhìn thẳng vào Giang Hạo Vũ, không hề ngạc nhiên khi thấy vẻ kinh ngạc đến mức
toàn thân như hóa đá của anh. Ánh mắt của cô lướt qua anh nhìn sang phía Liễu
Vân Dật.
“Xin chào, tôi là Liễu Vân Dật, rất mong cô dạy bảo.”
“Em là Bách Vũ Trạch, chào chị.”
Cô rất gầy, bàn tay dường như chị có xương mà thôi. Bách Văn Trạch ngẩng đầu
nhìn cô nhận xét thầm trong bụng.
Giang Hạo Vũ là người cuối cùng bắt tay với Lâm Mặc.
Khi hai tay nắm lấy nhau, đột nhiên, Giang Hạo Vũ nắm chặt tay hơn.
“Tuệ Nhi? Chung Nhã Tuệ?”
Lâm Mặc nhìn anh, tỏ thái độ hoang mang bối rối.
“Em là Chung Nhã Tuệ?” Không ngờ, Giang Hạo Vũ bị kích động đến mức ôm chầm lấy
cô.
Hơi thở quen thuộc khiến cho Lâm Mặc đột nhiên bối rối và run rẩy.
Mọi người xung quanh đều ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một giây, hai giây, ba giây, tim lại bắt đầu đau. Lâm Mặc cố gắng chống cự,
dùng lực đẩy anh ra, không ngờ do đẩy quá mạnh, cô lùi lại phía sau mấy bước,
tay phải đập vào cạnh bàn.
Tay cô tê dại, nhưng cô không còn cảm giác gì nữa, so với nỗi đau trong lòng,
đó chỉ là cảm giác rất nhẹ nhàng mà thôi.
Tô Á Nam chạy tới đỡ cô, tức giận trừng mắt nhìn Giang Hạo Vũ lúc đó cũng đang
muốn đến giúp.
“Cái gì mà Tuệ Nhi, Tuệ Nhi, anh nghe cho rõ, cô ấy là Lâm Mặc, không phải là
Nhã Tuệ nào cả.”
Giang Hạo Vũ dừng chân lại, đứng đó nhìn Lâm Mặc không nói lời nào, tâm trạng
có vẻ gì đó cô đơn lạc lõng.
Liễu Vân Dật không nén được tò mò hỏi anh: “Chung Nhã Tuệ là ai? Không phải là
bạn gái trước đây của anh chứ?”
“Đúng.”
“Thế, cô ấy và cô Lâm rất giống nhau sao?”
“Giống hệt nhau.” Thật sự là giống hệt nhau, mặt mày cũng thanh tú như thế, mái
tóc cũng mềm mượt như thế, khác nhau chỉ là thái độ trên khuôn mặt và tóc dài
ngắn khác nhau mà thôi. Anh nhớ Tuệ Nhi, cả cuộc đời này không bao giờ quên
được.
Ánh mắt cháy bỏng của anh dần dần trở nên ảm đạm, anh đứng nhìn Lâm Mặc rồi lui
về góc phòng nghỉ, cầm chai nước khoáng uống cạn bằng một hơi rồi cúi đầu ngồi
đó, không
