cũng có chút thân tình.” Nhưng thật ra anh và Niệm Nghi gần đây mới liên lạc với nhau.
Đến bệnh viện, quả thật Niệm Nghi bận rộn rất nhiều việc, cô y tá nói: “Bác sĩ Cố đã đi họp, lúc này không có thời gian.”
Từ Y Khả đề nghị: “Vậy qua nhờ bác sĩ khác kiểm tra cho anh đi.”
Mẫn Chính Hàn ngồi xuống trong văn phòng Niệm Nghi, nói: “Không sao, chờ
một lát đi, đổi người khác anh không quen, nhỡ người ta khâu vết thương
của anh thành hình con bướm làm sao…”
Đợi đến gần một giờ, Niệm Nghi vẫn chưa quay lại, anh có chút không kiên
nhẫn ,vết thương lại đau, giọng nói luôn trêu chọc đã có chút nổi nóng,
nói với cô y tá kia: “Đi tìm bác sĩ Cố của các cô đến đây, nói có ngài
Mẫn Chính Hàn bị trọng thương đến tìm cô ấy, gọi cô ấy đến đây cho tôi.
Bệnh viện các cô là nơi họp hành hay là nơi cứu người!”
Từ Y Khả nhìn bộ dạng của anh ta, điểm này quả nhiên rất giống với Trần Mặc Dương.
Lúc muốn gặp ai người đó lúc nào cũng phải ngay lặp tức đứng trước mặt,
không cần quan tâm người ta đang làm gì, đang có chuyện gì quan trọng.
Tuy quen biết không lâu, biết con người anh ta rất bá đạo, nhưng kỳ thật
rất ít khi thấy anh ta biểu hiện ra ngoài như vậy. Cô y tá kia cũng đã
nghe qua anh ta là nhân vật lớn cỡ nào, đành phải đi tìm Niệm Nghi.
Nhưng phải nửa tiếng sau Niệm Nghi mới đến, anh ta oán giận nói: “Bệnh viện
các em sao đều dùng những cô y tá trẻ tuổi như vậy, làm chuyện gì cũng
không lanh lợi.”
Niệm Nghi xem vết thương trên trán anh ta rồi phân phó cho cô y tá bên cạnh
chuẩn bị dụng cụ: “Y tá của bệnh viện chúng tôi sao lại chọc đến anh !”
Cô tẩy trùng cho vết thương của anh nói: “Vết thương rất sâu, sao lại
biến thành như vậy.”
Thuốc gây tê chưa có tác dụng, anh bị hơi đau, nghiến răng trợn mắt: “Tên
khốn nạn Dương Tử kia, ra tay còn không biết nặng nhẹ, nhưng em nhớ khâu đẹp một chút, đừng để cho mặt mày anh bị hốc hác .”
Niệm Nghi nói: “Tôi đoán anh ấy cũng bị thương không nhẹ.”
Anh vẫn đang cố nhịn đau, vỗ tay bốp bốp: “Quả nhiên là bạn học cũ, cũng chỉ có em hiểu anh.”
Từ Y Khả nói: “Bác sĩ Cô, tôi bây giờ có thể đi thăm bố tôi không.”
Mẫn Chính Hàn kéo cô: “Đợi anh cùng đi.”
Từ Y Khả nói: “Anh nên ngồi yên để bác sĩ băng bó, tôi tự đi là được rồi.” Người nhà cô sẽ không thích nhìn thấy những người có liên quan đến Trần Mặc Dương.
Mẫn Chính Hàn nói: “Vậy em quay lại nhanh chút.”
Từ Y Khả gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Từ Y Khả đi rồi, anh lại kéo tay Niệm Nghi: “Con gái học y có chút không
hay, tim cứng như đá, đâm kim lên xuống cũng không thấy em nhẹ tay.”
Niệm Nghi nói: “công việc tôi làm là cứu mạng người khác, chăm sóc bệnh nhân là việc của người nhà bệnh nhân, được rồi, đừng nói nữa .”
Mẫn Chính Hàn bị tủi nhục, anh như thế mà bị phụ nữ khác ghét bỏ vì tội nói nhiều!
Nhưng nhìn khuôn mặt cô giận dữ, bộ dáng chuyên chú làm việc. khí thế ấy làm
anh hơi sợ. Anh mím môi, ngoại trừ Từ Y Khả, Niệm Nghi là người phụ nữ
thứ hai làm anh thấy ngạc nhiên.
Cô xử lý tất cả vết thương của anh xong: “Để y tá dẫn anh đi chụp phim.”
Anh vội vàng: “Em không dẫn anh đi ư?”
Cô nói: “Tôi còn có việc.”
“Em sao có thể mỗi ngày đều bận việc như thế, mời em ăn một bữa cơm cũng không có thời gian.”
Cô nói: “Làm bác sĩ đều như thế.” Cô đã gọi y tá dẫn anh ra ngoài, cô cũng chuẩn bị rời đi.
Mẫn Chính Hàn giữ chặt cánh tay cô: “Em làm sao thế, sắc mặt sao lại tệ thế, tâm trạng không tốt hay là đang mệt .”
Cô cười cười: “Không có việc gì, tôi đang làm việc , còn có rất nhiều
chuyện phải làm, anh đi theo y tá chụp phim đi, về nhà nhớ chú ý cẩn
thận.”
Anh ta nói: “Vậy ngay mai chúng ta cùng nhau ăn cơm đi, hôm nay đã quá muộn rồi .”
Cô gật đầu: “Được rồi nói sau đi, có gì gọi điện thoại liên lạc.”
Mẫn Chính Hàn nhìn bóng lưng cô rời đi, vuốt mũi, cô ấy thật sự đưa bộ mặt đó ra cho anh nhìn ư?
Anh đi chụp phim, bác sĩ nói một đống anh không kiên nhẫn nghe, nhưng cơ
bản có thể xác định sức khoe bình thường, không có gãy tay gãy chân gì
cả .
Từ bệnh viện đi ra, Từ Y Khả đỡ anh gọi xe. Anh rên rỉ nói anh đi không nổi, muốn nhờ cô đưa anh về, còn muốn cô đỡ anh lên lầu.
Nhà của anh là điển hình của người đàn ông độc thân, rất lớn, nhưng trống rỗng.
Đồ đạc trong phòng khách lộn xôn, quăng bừa bãi. Phòng bếp không có một dấu vết của hương khói.
Vào cửa, Từ Y Khả chịu không nổi quay người đi thu dọn toàn bộ rác trong phòng.
Anh nhìn thấy thế thì bảo: “Phụ nữ các em đều có tật xấu này, vừa vào nhà
chuyện đầu tiên là thu dọn.” Nói xong anh ta mới phát hiện mình lỡ
miêng, thật ra cũng không phải người phụ nữ khác đã đến đây. Lần trước
là Niệm Nghi càu nhàu anh ở bẩn, cũng bắt tay vào thu dọn, vứt cả hai
bao rác.
Không biết lải nhải thế nào lại tự nhiên thốt ra khỏi miệng .
Từ Y Khả nói: “Vậy anh nghỉ ngơi đi, tôi về đây.”
Mẫn Chính Hàn nói: “Em còn về làm gì! Ở chỗ anh có phòng dành cho khách, tạm ở đây một đêm trước đi.”
Từ Y Khả lắp bắp: “Không được, tôi phải về.”
Mẫn Chính Hàn nói: “Em sợ cái gì, cậu ta bây giờ còn có thể ăn thịt em ư?”
Cô cụp mắt, đứng ở đó mặc dù miệng nói là không để ý.
