i người trong
phòng khám bệnh lần lần lượt lượt đi ra phía ngoài, chỉ có cô một người thẳng
tới hiệu thuốc lớn, nhìn ánh đèn của cửa hiệu đã sắp tắt một nửa, cô có chút
hối hận: “Ôi không, thuốc của tôi!”
May mà trên cửa
sổ vẫn còn chưa hoàn toàn đóng, cô nhìn xung quanh khắp nơi, chính là không dám
gọi thành tiếng, hóa đơn nắm chặt trên tay,gọi cũng không được, không gọi cũng
chẳng xong, bỗng nhiên bác sĩ buổi sáng kia từ trong phòng chế thuốc đi ra,
nhìn thấy cô, cười nói: “ Đã chờ được cô, 5 rưỡi tan ca rồi!”
Thẩm Tích Phàm
thật muốn đâm đầu vào một ngăn tủ thuốc nhỏ mà tạ tội, nhưng cô thấy trên mặt
bác sĩ đẹp trai cũng không có gì bất mãn, hơi hơi bớt đau khổ, bác sĩ đưa cho
cô một gói thuốc, dặn: “Một ngày hai lần, ba ngày sau đến bắt mạch”.
Anh vừa nói đến,
lúm đồng tiền nhỏ như ẩn như hiện, nhìn qua—thật trẻ a!
Cô lập tức liền
hiểu được, nếu không bày ra bộ dáng lạnh lùng, ai tình nguyện cho một bác sĩ
nhìn qua non nớt như thế này xem bệnh?
Thẩm Tích Phàm
đương nhiên đến muộn, còn mang theo một gói thuốc Đông y lớn, mặt không chút
trang điểm đi tới, Thẩm mẹ sau khi nhìn thấy một cái đập chụp lên trên đầu cô,
cô hét lớn: “Con là bệnh nhân nha!”
Hôm nay đến nhà
hàng, Thẩm Tích Phàm không ngờ mẹ già cuối cùng cũng thông suốt, không
khen cơm nhà mỹ vị, còn muốn cô ăn đồ ăn Pháp. Ai ngờ trong chốc lát, liền nhìn
thấy một vị A di gương mặt tươi cười!
“Tại sao còn có
người khác? Lão bố đâu?” Khi quay đầu trở lại cô hỏi.
“Trường học bố
mày có việc, cho nên tạm thời lỡ hẹn, bà bạn mẹ, nhà cô ấy ở gần đây. Đúng rồi,
con cô ấy chờ một chút cũng đến” Thẩm mẹ cả người lẫn vật cười đến vô hại.
Cô phải làm gì
bây giờ?
——-
Ngồi vào chỗ,
lúc này một vị thanh niên ngồi xuống bên cạnh a di, đang hắt xì một tiếng thật
to, thanh cổ họng. Cô nhíu mày, không quen nhất việc nhìn người khác nơi nơi
khoe khoang, huống chi, bộ dạng của hắn thực không vương tử, mặt của hắn giống
với con bạch mã bên cạnh vương tử hơn.
“Anh đã đợi
lâu?” Cô hỏi một cách lễ phép.
Hắn ngẩng đầu,
biểu tình biến đổi, có chút kinh ngạc, cô ngầm vui vẻ, ta Thẩm Tích Phàm chính
là không cần trang điểm cũng là một đóa hoa!
“Đúng, tôi lập
tức còn phải đi tham gia một buổi tiệc tối. Cô, nhỏ tuổi như vậy mà đã đi xem
mắt?” Hắn ta dường như có chút đăm chiêu, nhưng cô lại thấy được trong mắt hắn
một tia gì đó nhỏ mọn gọi là thanh cao hay gọi là khinh miệt.
Thẩm Tích Phàm
căn bản không thèm để ý đến hắn, kim cương vương lão ngũ* có gì đặc biệt hơn
người, bên trong nhà hàng một bên lớn tuổi một bên nhỏ tuổi, cô rầu rĩ cầm lấy
dao dĩa chuyên tâm ăn gan ngỗng muối cùng chén hết đĩa bánh ngọt của mình.
(*kim cương
vương lão ngũ: ám chỉ kẻ có tiền)
“Bạch mã”có chút
kinh ngạc, Thẩm Tích Phàm cử chỉ tao nhã làm cho hắn lập tức sinh ra cảm giác
tốt, bắt đầu chậm rãi mà nói, từ quan hệ mẹ con tán dóc tới tận vấn đề I-ran,
cuối cùng nói “Cô thích cái gì?”chấm hết.
“Công việc nha!”
Cô làm bộ nhẹ nhàng bâng quơ, “hết cách, tôi là giám đốc khách sạn, quan hệ
quần chúng!”
Hắn chẳng những
không xấu hổ, còn đổi đề tài: “ Ừ, công việc tốt, tôi cũng thích công việc…”
Thẩm Tích Phàm
vội vàng làm bộ xem menu: “Aizz, buổi tối còn có việc, mọi người ăn đi!”
Nói xong nghênh
ngang mà đi.
Thẩm mẹ tức chết
khiếp, bà thật đúng là coi trọng tên “Bạch mã” thất bại này, vừa định gọi lại
Thẩm Tích Phàm, kết quả “Bạch mã” bật dậy đuổi theo.
“Cô Thẩm!” “Bạch
mã” hí kêu “ cô hãy hẹn hò với tôi đi!”
Khuôn mặt Thẩm
Tích Phàm bị dọa trắng bệch, lắc lắc đầu: “Thực xin lỗi, tôi bây giờ vẫn chưa
có dự định ấy”
“Bạch mã” tử hỏi
tự trả lời, “Cô Thẩm là người xinh đẹp, công việc lại tốt, nhất là rất có cá
tính a, điểm này tôi thích thú nhất, phụ nữ nên kinh tế độc lập, làm chim nhỏ
nép vào người khác thực phản cảm nhất…”
Trong lòng đã có
dự định, cô rất muốn hộc máu, nhưng giả bộ điềm đạm đáng yêu: “Cám ơn anh,
nhưng, tôi có bệnh!”
“Bạch mã” kinh
ngạc: “Cô Thẩm cô có bệnh gì, có nặng lắm không?”
“Bệnh phụ khoa!”
cô giơ lên thuốc kia trong túi, “ Anh cũng biết làm khách sạn như chúng tôi
việc này là một loại khó tránh khỏi….”
Nói còn chưa
hết, “Bạch mã “ liền nhanh như chớp chạy mất, Trầm Tích Phàm đi được hai
bước, chạy tới toilet, xem xung quanh không có người, vịn vào tường không thể
ức chế nổi mà bật cười to…
Cam
thảo, ngọt, ích khí bổ trung, thanh nhiệt giải độc, long đờm hết ho, giảm gấp
cơn đau, điều hòa dược tính.
![]()
Quả nhiên, Thẩm Tích Phàm chân trước vào cửa sau
lưng điện thoại liền vang lên, dùng ngón chân cũng đoán ra được là ai, cởi giày
cao gót, miễn cưỡng nằm trên giường, chờ điện thoại vang đến không kiên nhẫn
nổi, cô mới đứng dậy mà tiếp.
Sau khi đứng dậy cô lập tức đem microphone đá
rất xa, trong kia là đoạn chửi ầm lên: “Thẩm Tích Phàm, mày cái thứ chết
bầm này, mày nói, mày nói, mày có bệnh, tao thấy mày là đầu óc có bệnh, bệnh
thần kinh!”
Cô thở dài, th