Yêu Em Như Người Ấy Đã Từng Yêu

Yêu Em Như Người Ấy Đã Từng Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324561

Bình chọn: 9.00/10/456 lượt.

ông cả hai cũng sẽ bị ướt đấy!"

Trên con đường vồn vã người qua lại, không ai chú ý đến một góc này, một người trai cao lớn giương ô che cho người con gái thấp hơn anh nửa cái đầu ở phía trước, hai người vừa vui vui vẻ vẻ trò chuyện vừa bước đi, mà mọi người cũng không ai chú ý đến, người trai cao lớn kia, tầm nhìn từ đầu đến cuối vẫn thủy chung dừng lại trên gương mặt tươi cười của người con gái phía trước, mà trong ánh mắt lại nồng đậm chiều chuộng cùng yêu thương.

************************************

Gió về rồi anh ạ

Vẫn lạnh như ngày xưa

Vẫn nức nở buồn bã

Vẫn heo hút lưng trời

Lại thêm một mùa nữa

Lòng quạnh quẽ mênh mang

Vắng bóng người xa ấy

Nên lệ vẫn dâng tràn

Anh ở đâu không biết

Em tìm về xa xăm

Mùa đông không hơi ấm

Không một chút yên bình

Anh đi rồi đi mãi

Em biết làm sao đây

Mùa đông buồn tê tái

Ôm xưa cũ nỗi niềm

Có người đi tới, tiếng bước chân không hề bị lẫn vào tiếng mưa. Uyển Tinh cố mở mắt ra, một đôi giày nam cao cổ TL12 mập mờ hiện ra trước mặt, không khí im lặng đến nặng nề. Đầu cô càng nặng hơn, không thể ngẩng đầu lên nổi

"Ai bảo cậu dầm mưa?'

"Ai cho cậu đứng đây dầm mưa hả?"

Uyển Tinh dụi đầu vào ngực anh, một dòng nước ấm nóng từ khóe mắt cô chảy ra thấm qua áo cô rồi xuyên qua cả chiếc áo thun của Khiết Luân

Khiết Luân cảm nhận được dòng nước ấm nóng này nên dịu dọng lại, ôm cô vào lòng tránh cho mưa không rơi vào người cô

"Tại sao lại đứng đây dầm mưa hả? Mưa như thế này sao không qua bên kia trú, như vậy không bị ướt rồi"

Uyển Tinh im lặng rồi mới nói bằng giọng nặng nề, mệt mỏi

"Đứng bên đây mới đủ 10 mét"

Chỉ nói được đến đó, như không thể gắng gượng được nữa, cô gục vào người anh, từ từ khép mắt lại.

Phi Phi và Thiên Khải cùng sánh bước bên nhau, cả hai chỉ im lặng không nói gì

Phi Phi quan sát thật kỹ cảnh vật xung quanh. Giáng sinh năm ngoái cô và Thành Dương đã cùng nhau đi trên con đường này, lúc đó thật hạnh phúc biết bao

"Lãnh đạo à, em có lạnh không?"

"Em thích con gấu bông kia à? Được rồi anh sẽ mua cho em, em muốn bao nhiêu anh cũng mua cho em hết"

"Em buồn ngủ rồi à? Thôi được rồi lãnh đạo của anh, ngồi lên đây anh cõng về!"

"Lãnh đạo à, nhớ ôm anh chặt vào nhé, không lạnh đấy!"

Từng lời nói ấm áp của anh như một cuốn phim tua đi tua lại trong đầu cô

Phi Phi khẽ rơi giọt nước mắt, tim cô như có hàng ngàn mũi kim nhọn hoắc đâm vào vậy, nhức nhối đau đớn đến tận cõi lòng

"Phi Phi, cậu sao thế?"

Giọng nói ấm áp của Thiên Khải vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Thiên Khải nhìn cô đầy lo lắng

"Mình không sao đâu, chắc do trời lạnh quá đấy thôi"

Phi Phi khẽ lau đi giọt nước mắt, lắc lắc đầu cười trừ

"Như thế này đã cảm thấy ấm hơn chưa?"

Thiên Khải cởi áo khoát ra khoát cho cô

"Vương Thiên Khải, cậu sẽ lạnh đấy"

"Tớ là con trai, tớ khỏe hơn cậu, cậu không cần phải lo cho tớ"

Không đợi Phi Phi kịp phản ứng, Thiên Khải liền nắm lấy tay cô kéo đi

Đến một cửa hàng gần đó, Thiên Khải nắm tay cô đi vào. Cửa hàng này khá lớn, được trang trí khá bắt mắt, cửa hàng bày bán rất nhiều món đồ đẹp, đa dạng và tinh tế

"Cậu thích con gấu kia không?"

Thiên Khải chỉ tay về phía con gấu người tuyết khá bắt mắt

"Ừ, đẹp đấy!"

"Cô ơi, cháu lấy con gấu này"

Sau khi trả tiền xong, Thiên Khải lấy con gấu đưa cho Phi Phi

"Tặng cậu này"

"Ơ, sao lại tặng cho tớ?"

Phi Phi ngạc nhiên

"Cứ cầm lấy đi!"

Ngay lập tức Thiên Khải liền nắm tay cô đi ra

Nhưng vừa bước ra tới cửa, Phi Phi liền đứng sững lại, chân như không thể di chuyển được nữa

Trước mắt cô là Thành Dương, bên cạnh còn có Vương Khả Nhu, cô câu tay anh trông rất thân mật

"Trùng hợp vậy sao?"

Khả Nhu nhìn cô, giọng mỉa mai

Thành Dương lạnh lùng nhìn cô, không nói gì, nhưng tận sâu trong đáy mắt như một nỗi buồn nào đó chợt thoáng qua, cô cúi đầu không dám nhìn vào mắt anh

"Người yêu mới đó à? Haha nhìn cũng đẹp trai ra phết nhỉ!"

Khả Nhu khẽ nhếch mép

"Mình đi thôi!"

Thiên Khải nắm lấy tay cô, lướt ngang qua hai người bọn họ

Khả Nhu khinh khỉnh nhìn theo, Thành Dương bất giác nắm chặt tay lại, khuôn mặt thanh tú dường như đang rất tức giận. Khả Nhu thấy anh như thế, cảm giác rất khó chịu

"Anh là đang ghen sao?"

"Lục Thành Dương, anh nên nhớ rằng cô ta là người đã phản bội anh. Anh thấy chưa, người yêu mới của cô ta đấy, thật sự thì cô ta cũng đâu có vừa"

"Em suy nghĩ quá nhiều rồi đấy, hạng người như cô ta không đáng để tôi quan tâm"

Thành Dương lạnh lùng bỏ đi, Khả Nhu thấy vậy liền đuổi theo

"Thành Dương! Đợi em với! Thành Dương!"

"Phi Phi! Cậu cứ tính im lặng mãi như thế sao?"

Thiên Khải đi bên cạnh, cảm thấy khó chịu vì sự im lặng của cô

"..."

Đột nhiên Thiên Khải nắm lấy bờ vai cô, xoay cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô

"Cậu nói đi, tớ phải làm sao để xóa vĩnh viễn hình bóng của Thành Dương trong trái tim cậu đây chứ?"

"Tiêu Phi Phi! Cậu nói đi! Nhìn thẳng vào mắt tớ mà nói đi!"

Thiên Khải như không kìm nén được cảm xúc liền quát lên, đây là lần đầu tiên anh nổi nóng như vậy, và đây cũng là lần đầu tiên anh to tiếng với cô

Phi Phi vẫn cúi đầu im lặng

Th


Polaroid