ào mắt anh, cô muốn biết ánh mắt ấy đang nghĩ gì nhưng trong bóng đêm cô tịch như thế này cô thật sự không thể nhìn thấy được
"Không!"
Âu Phong lên tiếng, giọng nói không còn lạnh lùng như trước nhưng lại chứa đựng sự đau khổ, đau đớn đến tột cùng
"Cảm ơn anh, cảm ơn Khiết Luân, cảm ơn Phi Phi...cảm ơn tất cả...tôi...nợ mọi người một ân tình...nếu có kiếp sau....tôi..."
Uyển Tinh cười nhẹ, máu càng lúc càng tuôn ra nhiều hơn, hơi thở của cô càng lúc càng yếu dần...
"Yên lặng đi! Sao lại nói nhiều vậy hả? Những lời đó, cô hãy tự mà đi nói với họ!"
Âu Phong giận dữ quát lên
"Không kịp nữa rồi...Âu Phong...hãy sống thật tốt nhé...cho dù có bất cứ chuyện gì đi nữa...cũng phải quý trọng mạng sống của mình....đấy!"
Cô đưa tay chạm vào má anh, nhìn anh nở nụ cười nhẹ rồi từ từ nhắm mắt lại
Âu Phong bế Uyển Tinh lên, chạy thật nhanh ra khỏi đó, ánh mắt anh giờ đây hiện lên sự lo lắng, sợ hãi thấy rõ
"Diêu Uyển Tinh! Cô mở mắt ra cho tôi! Tôi nói là không được ngủ có nghe không hả? Mở mắt ra! Uyển Tinh! Mở mắt ra!"
Anh hét lên thật to, tiếng hét của anh như phá tan màn đêm yên tĩnh
Gió bắt đầu thổi mạnh...
Gió thổi ào ạt....
Gió cứ thổi mãi không ngừng....
* * *
"Tại sao giờ này Uyển Tinh còn chưa về?"
Phi Phi ngồi trong phòng thấp thỏm không yên, ruột gan cô như nóng cả lên, cô thật sự là đang rất lo lắng
"Sao vầy nè?"
Vòng tay Uyển Tinh tặng Phi Phi bỗng nhiên đứt ra, từng hạt ngọc lấp lánh rơi đầy trên sàn nhà. Phi Phi như đứng chết trân tại chỗ, đầu óc cô như muốn vỡ tung ra
"Cầu trời cho Uyển Tinh không xảy ra bất cứ chuyện gì, nếu không mình sẽ không sống nổi mất"
Phi Phi chạy thật nhanh ra khỏi phòng, chân cô như không biết mỏi, giờ đây cô cứ chạy, chạy mà không hề biết đâu là điểm dừng, tim cô đập từng hồi khó nhọc, trên gương mặt thanh tú, một vài giọt nước mắt chực tuôn trào
Không gian về khuya không một bóng người, chỉ có mình cô vừa chạy, vừa la hét thật to, cô dường như là đang rất hoảng loạn
"Uyển Tinh! Cậu ở đâu! Uyển Tinh! Nói cho tớ biết đi!"
"Uyển Tinh ơi!"
Đột nhiên từ đâu có 3, 4 người chạy ra, bịt thuốc mê Phi Phi. Vì đang lo lắng sợ hãi cộng thêm sự xuất hiện bất ngờ của chúng đã khiến Phi Phi không kịp phản kháng, và rồi cô cứ thế thiếp đi
"Tại sao chỉ có một đứa thế này, đứa kai nữa đâu?"
Vương Khả Nhu tức giận nhìn đám tay sai của mình
"Tiểu thư bớt giận! Tôi không thấy đứa kia đâu cả"
"Một lũ vô dụng! Đi bắt nó về đây cho tao! Nếu không thì..."
Khả Nhu đưa tay nắm lại thành nắm đấm, nhìn chúng bằng ánh mắt đe dọa
"Vâng thưa tiểu thư!"
Đám tay sai ngay lập tức chạy nhanh ra khỏi đó
Khả Nhu đi lại bên cạnh Phi Phi, đưa tay nắm lấy chiếc cằm thanh tú của cô, siết chặt lại
"Chỉ đêm nay thôi, mày sẽ vĩnh viễn không còn được nhìn thấy thế gian này nữa, và rồi Thành Dương sẽ là của tao mãi mãi"
"Hahaha"
Khả Nhu nhìn Phi Phi bằng ánh mắt của một con quỷ dữ, quả thật rất đáng sợ
* * *
"Thưa tiểu thư! Không thấy tăm hơi của con nhỏ đó đâu cả"
Đám tay sai cúi đầu vẻ hối lỗi, lắm lúc lại liếc nhìn dò xét biểu hiện của Khả Nhu
"Khốn kiếp!"
Khả Nhu liếc nhìn Phi Phi
"Xử nó cho tao! Nên nhớ xử cho gọn vào!"
"Vâng thưa tiểu thư!"
Khả Nhu bước ra ngoài, lấy điện thoại gọi cho Tiểu Khiết và Kim Giao
Đám tay sai nhìn Phi Phi, ánh mất hiện rõ sự dục vọng, chúng nhìn nhau cười một cách bỉ ổi
"Con nhỏ đó ngon đó mày!"
"Xinh đẹp như thế này mà chết sớm thì uổng quá!"
"Miếng mồi ngon vầy mà không xơi, thật là có lỗi với bản thân quá!"
"Hohoho"
Nụ cười khả ố của chúng vang lên, như phá tan màn đêm yên tĩnh.
Bọn chúng tiến lại gần Phi Phi, cởi từng cúc áo của cô ra
Chợt
Một bóng dáng cao lớn bước vào, nhìn chúng bằng ánh mắt sắc lạnh
"Đại ca!"
Bọn chúng lên tiếng, mặt tái mét vì sợ hãi
"Tránh xa cô ta ra!"
Thành Dương lạnh lùng ra lệnh, tay nắm chặt lại, mặt nổi đầy gân xanh vì tức giận
"Nhưng thưa thiếu gia...tiểu thư..."
Đám tay sai dường như đang rất hoảng loạn trước điệu bộ của anh, khuôn mặt tái mét, người run cầm cập nhưng chút lí trí còn xót lại mách bảo chúng rằng Vương Khả Nhu căm thù Phi Phi đến mức nào
Thành Dương dường như không mấy quan tâm đến chúng, anh đi lại gần Phi Phi, bế cô lên rồi đi ra phía cửa
"Thiếu gia! Tiểu thư....sẽ giết chúng tôi mất"
Đám tay sai chạy lại, quỳ xuống níu lấy chân Thành Dương
"Có gì tao sẽ chịu trách nhiệm!"
Thành Dương bế Phi Phi đi ra, để lại đám tay sai với vẻ mặt thất thần cùng điệu bộ trông rất khổ sỡ
* * *
Từ đâu một bàn tay dơ ra, cố nắm lấy tay Uyển Tinh kéo lên
Đúng, chính là anh - Triệu Vỹ, anh kéo cô lên khỏi bờ cõi của cái chết
"Tiểu Tinh! Cố lên em, không được buông xuôi, biết chưa!"
"Vỹ! Em mệt mỏi lắm rồi, cho em đi theo anh...được không? Vỹ, em không thể sống thiếu nh được, anh biết không, Vỹ?"
"Ngốc! Anh vẫn luôn ở bên cạnh em đấy thôi, chỉ là em không thể thấy được, em phải sống thật hạnh phúc, như thế anh mới có thể yên tâm mà ra đi được"
Anh nhìn cô mỉm cười ấm áp, cô đưa tay ra, anh nắm lấy tay cô kéo lên, anh ôm cô vào lòng, thở phào nhẹ nhõm, anh hôn nhẹ lên trán cô, vuốt lấy