chút giật mình nhìn anh, cô cố kéo anh dậy nhưng không được. Bao
ánh mắt người đi đương chú ý vào hai người khiến cô khó chịu, lúng túng.
“ Trần Nam, anh bỏ tôi ra. Tôi đã nói chúng ta không còn gì nữa mà. Đứng lên nhanh, anh muốn ngày mai tôi và anh cũng xuất hiện trên mặt báo
sao?”
“ Không. Trừ khi em chịu ở lại nếu không anh sẽ không đứng.”
“ Tôi bảo anh bỏ ra. Anh biết bộ váy này của tôi giá bao nhiêu không. Có bán anh đi bây giờ cũng không mua được. Lát nữa tôi còn có hẹn, anh làm nhăn hết rồi.” DTN nóng nảy dùng chân đá anh ra, không chút lưu tình
quay người đi.
Trần Nam ngã sõng xoài trên mặt đất, mặc kệ ánh nhìn soi mói của mọi người đuổi theo cô.
“ Thư Nhã, đừng đi mà Thư Nhã, Thư Nhã…”
Dương Thư Nhã vội vàng bước đi thật nhanh, thoáng thấy hình dáng quen
thuộc ngay phía trước, cô vội vàng chạy lại túm lấy tay anh ta.
“ Jackie, Jackie, đuổi giùm em tên kia đi. Hắn bám lấy em nãy giờ không tha. Thật phiền phức!”
Đuổi đến nơi, nhìn cô trong vòng tay người khác khiến trái tim Trần Nam đau đớn vô cùng. Anh đau lòng nhìn về phía cô.
“ Vì hắn sao, vì nó mà em bỏ anh sao? Hắn có gì tốt, quay về với anh có được không?”
Người đàn ông tên Jackie ôm eo DTN quay mặt hỏi cô:
“ Hắn bám em sao? Người yêu cũ à, có cần anh giải quyết giùm không?”
Trong mắt DTN thoáng qua một tia không đành lòng nhưng rất nhanh mỉm cười quyến rũ tựa vào người nói:
“ Đúng vậy, là hắn. Thôi thì nể tình hắn và em có quen biết, anh chỉ cần nhẹ nhàng thôi là được.”
“ Ha ha người đẹp đã có lòng muốn thì anh phải giúp thôi. Ai bảo anh yêu em nhiều như thế chứ.”
Hai người nháy mắt đưa tình với nhau hoàn toàn không coi Trần Nam ra gì. Trần Nam ánh mắt như muốn toát ra lửa, toan định chạy lên nhưng lại bị
một lũ người vây lại đành trơ mắt nhìn người mình yêu đi cùng người
khác.
Đang chìm trong suy nghĩ, bất giác trên tay truyền đến
cảm giác đau buốt khiến DTN giật mình tỉnh lại. Nhìn người đang nắm chặt tay cô tưởng chừng sắp gãy trong lòng DTN ngược lại cảm thấy có chút
thương hại cho anh ta.
“ Thế nào? Tôi hỏi cô có từng có chút tình cảm nào với tôi không? Mau
nói cho tôi biết, cô có từng yêu tôi hay không?” Trần Dương gần như mất
lí trí rít gào lên với cô.
Nhìn vào cặp mắt tràn đầy lửa giận của anh ta, DTN thậm chí còn thấy
được cả một chút hi vọng ở đáy mắt anh ta. Cô cắn chặt môi, cố gắng
không nhìn vào cặp mắt kia không đáp được:
“ Tôi…tôi…”
“ Nói mau, có từng hay không?” Trần Dương vươn tay bóp lấy cằm cô, ép cô phải nhìn vào mắt anh.
DTN bị buộc phải nhìn anh, lời đến cửa miệng vẫn cách nào thoát ra được. Cô thừa nhận bản thân mình thật tệ hại, so với 3 năm trước, DTN bây giờ đã trưởng thành hơn rất nhiều. Rất nhiều chuyện cô cảm thấy mình ghê
tởm nhưng trên đời lại không có thuốc hối hận cho cô. DTN tin rằng, nếu
hiện tại cô nói yêu anh ta thì ít ra cô còn có hi vọng sống sót. Chỉ là
nhìn vào cặp mắt kia lại khiến cô không thể nào thốt lên lời lừa dối
được.
DTN cắn chặt môi, quyết định nhắm chặt mắt lại, hai mắt chảy xuống hai hàng nước mắt không rõ là do đau hay vì gì.
Rầm…
Ngay khi DTN tưởng chừng mình sắp bị Trần Dương bóp chết thì cánh cửa
bỗng được mở ra khiến Trần Dương buông cằm cô đứng bật dậy.
DTN cố nhìn người đến, chỉ thấy đó là một người đàn ông cao lớn, đội một chiếc mũ lưỡi trai, cả khuôn mặt bị dấu sau lớp khăn chỉ để lại đôi
mắt. Cô không biết mục đích anh ta là gì nhưng xem chừng thì không phải
là người quen của Trần Dương. Chợt lúc này Trần Dương bên cạnh cô lên
tiếng:
“ Anh là ai?”
Đúng như DTN nghĩ, người mới đến không quen biết Trần Dương, vậy có phải là đến cứu cô. Trong mắt DTN lóe lên hi vọng, cô chăm chú nhìn vào
người kia.
“ Thả cô ta ra.” Thanh âm người kia khá trầm thấp khiến DTN không nhận ra là người nào.
Trần Dương ngược lại ha ha cười to, lạnh lùng nói:
“ Ha ha ha. Anh nói thả thì tôi thả sao? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy.”
Tựa như không bị giọng cười kia tác động, người bịt mặt( tạm gọi vậy) từ từ giơ khẩu súng chỉ vào Trần Dương.
“ Thả hay không thả?”
“ Bắn đi. Trong này đều là xăng, có giỏi thì anh cứ bắn. Với tôi thì
không sao, ít ra có chết cũng có thêm hai người bạn, đường xuống suối
vàng cũng không cô đơn.” Trần Dương thấy vậy lại càng cợt nhả cười lớn
hơn, hoàn toàn không nhìn đến khẩu súng chĩa vào mình.
Người bịt mặt nghe vậy cũng cẩn thận nhìn lại, phát hiện xung quanh xác
thực để mấy thùng xăng mới thu lại khẩu súng. Ai ngờ, ngay lúc Trần
Dương không để ý, một con dao được phi thẳng về phía anh.
Bất ngờ bị tập kích khiến Trần Dương sững lại nhưng cũng rất nhanh vội
vàng né tránh. Tuy là vậy nhưng con dao vẫn xẹt qua tay trái của anh.
Ngay khi Trần Dương vừa né qua con dao, một vật sắc lạnh đã được đặt lên cổ anh.
“ Anh đã hết cơ hội.” Người bịt mặt không biết từ lúc nào đã đến bên
cạnh Trần Dương. Vật sắc lạnh mà anh cảm thấy chính là con dao anh ta
đang cầm.
Trần Dương không hề cử động, lạnh lùng nhìn vào người bịt mặt:
“ Là ai sai anh đến? Tại sao tìm được chỗ này?”
Cử động yết hầu làm con dao để lại t