o.” Cậu ta nghiêng đầu, cười tinh quái. “Những người
phụ nữ muốn lợi dụng bố em đều dùng cách của chị, lấy lòng con trai để tiếp cận
bố. Thân là con trai của bố em, nếu em không đề cao cảnh giác, chẳng phải sẽ
tạo cơ hội cho đám phụ nữ xấu xa ức hiếp bố em sao?”
“Đừng ép chị mới sáng sớm
đã phải nạt nộ em.”
“Nhưng mà…” Phạn Đoàn đảo
mắt, ngân dài âm cuối, “mấy thứ đó thật sự rất trúng ý em. Thôi được rồi, chỉ
cho chị vài điểm cũng không sao.”
“…” Cô đương nhiên hiểu
thứ m cậu bé nói là “trúng ý” không phải mấy món bánh bao, sủi cảo trên bàn mà
là ám chỉ mấy cuốn tiểu thuyết kia cơ. Dù gì thì cô cũng trót reo rắc tư tưởng
18+ vào đầu óc trong sáng của thằng bé rồi, có giả bộ cũng chẳng để làm gì. Thế
là cô nhoài người qua bàn, ra hiệu cho cậu ghé tai lại gần vì không muốn để gã
đang ngủ say như chết trong phòng kia nghe thấy. “Chị hỏi này, bố em… có đặc
biệt thích thứ gì không?”
Phạn Đoàn trèo lên ghế,
chống hai tay lên bàn nhoài người qua chỗ Hồ Bất Động, vừa nghe cô hỏi, lập tức
cậu nheo mắt, trả lời luôn: “Có chứ”.
“Cái gì vậy?”
“Phụ nữ.”
“Hả! Em nói kẻ lãnh cảm
đó mà…” May mà cô kịp nhận ra mức độ âm lượng của mình đang vặn quá to liền vội
kiềm chế cảm xúc, hạ thấp giọng, “… biết thích phụ nữ?”
“Bố của em không phải là
hòa thượng, sao lại không thích phụ nữ chứ? Sao chị lại tỏ ra nghi ngờ khả năng
của bố em như vậy?” Phạn Đoàn vùng vằng không hài lòng với thái độ của cô, cậu
bé gay gắt biện hộ cho “khả năng” của bố mình và cảnh cáo cô không được nghi
ngờ sự thật đó.
“…”
“Ha ha ha, cái người suốt
ngày bi đát vì vận mệnh sao Hồng Loan của mình bắt đầu động lòng kìa.” Tiểu
Phạn Đoàn cố ý nói thật to, nhưng lại bị Hồ Bất Động bịt chặt mồm. “Wu… wu, wu,
wu!”
“Em im miệng cho chị. Chị
chỉ động lòng một chút chút, rất nhỏ thôi! Chẳng qua chị mất khả năng miễn dịch
với nụ cười của anh ta thôi!”
“Wu… wu!” Tiểu Phạn Đoàn
ấp úng trong miệng, gật đầu thật mạnh, ra hiệu cho cô mau thả mình ra.
“Thả em ra cũng được nhưng không được nói với
bố em chuyện vừa rồi nghe rõ chưa?” Cô vừa cảnh cáo, vừa bỏ tay ra.
“Biết rồi! Suýt chút nữa
em bị chị bóp chết rồi. Em mà chết, xem ai có thể nói cho chị biết bố em thích
gì?” Cậu bé vừa làu bàu vừa chỉnh lại quần áo bị cô làm xộc xệch. “Nhưng chị
hoàn toàn không biết bố em thích gì sao? Chứng tỏ chị không quan tâm đến bố em,
chẳng có thành ý gì cả. Thế mà cũng đòi quyến rũ bố em.”
“Lưỡi của anh ta không
phân biệt được mùi vị, trang phục của anh ta chị càng không hiểu nổi. Chị chỉ
biết anh ta thích xem phim A và ngủ nướng. Chẳng lẽ chị mua tặng anh ta một
chiếc gối để bất cứ lúc nào anh ta cũng có thể ngủ?” Ngón tay cô đan vào nhau,
nếu không còn cách nào khác có lẽ cô thực sự sẽ tặng anh một chiếc gối.
“Bố thích cái gì nhỉ?”
Phạn Đoàn ngồi xuống, cũng trầm từ suy nghĩ. “Vấn đề này kể ra cũng phức tạp
đấy. Lúc ở trên núi, bố thích nhất là…”
“Cái gì?”
“Đứng ngây ra trên đỉnh
núi.”
“Em muốn chị mua một
chiếc ghế rồi tiễn anh ta quay về núi để ngây ra sao?” Cô trừng mắt nhìn thằng
nhóc rõ ràng chẳng có thành ý giúp đỡ cô rồi thở dài. Xem ra tặng gối vẫn là sự
lựa chọn tốt nhất.
“Còn có một chuyện, bố em
cũng rất thích…” Phạn Đoàn cầm đũa lên, dù gì cậu cũng đã giúp cô dụ dỗ bố
mình, có công thì có thể nhận lộc, cậu có thể yên tâm ăn sáng rồi, vừa ăn vừa
chỉ tay về phía chiếc ti vi đang phát tin tức.
Cô thuận theo cánh tay
cậu quay sang chiếc ti vi. Trên màn hình là một ngọn núi xanh rì, dòng suối
trong vắt từ trên đỉnh núi chảy xuống, tung bọt trắng xóa như mây mù khiến cảnh
núi rừng thêm mơ màng, ẩn hiện. Cô có cảm giác rất quen thuộc, dường như đã
từng đến nơi này rồi, liền đào bới trong mớ ký ức hỗn độn của mình. Đột nhiên
cô đập tay xuống bàn, nói lớn: “Thanh Loan Phong! Nơi trước đây chị đi tu!”
“Sau đây là bản tin buổi
sáng. Theo báo cáo, năm nay, lượng khách du lịch đến với Thanh Loan Phong đã vượt
quá con số hàng triệu. Ngoại trừ khu đỉnh núi thuộc phần đất tư nhân không thể
tùy ý ra vào, những khu vực khác du khách đều có thể thoải mái thăm thú. Trong
đó nổi tiếng nhất chính là dòng suối mà chúng ta đang nhìn thấy trên màn hình,
suối Tiên Tử. Dòng suối nằm lưng chừng núi, nước suối ấm dần phụ thuộc nhiệt độ
ngoài trời, mỗi dịp cuối thu mặt suối sương mù phủ kín chẳng khác nào chốn bồng
lai thiên cảnh. Theo lời kể của nhiều người dân địa phương, thậm chí một vài du
khách cũng nói rằng từng nhìn thấy tiên nữ xuất hiện ở đây. Những câu chuyện ly
kì nửa hư nửa thực càng khiến nơi đây trở nên say đắm lòng người.”
“Woa… thì ra Thanh Loan
Phong đã được khai thác thành điểm du lịch. Vậy sư phụ chắc chắn sẽ vui mừng
phát điên vì tiền hương hóa thu được cho mà xem”, Hồ Bất Động mơ màng, đột
nhiên cô cau mày lại. “Nhưng mà tiên nữ đó là thật đấy! Chị cũng nhìn thấy
rồi!”
“Khụ khụ… khụ…” Phạn Đoàn
ho sặc sụa, ngẩng đầu lên hỏi: “Chị… chị cũng nhìn thấy rồi sao?”
“Đó là hồi chị mới xuất
gia. Chị không muốn cạo tóc, kết quả sư phụ chẳng thèm để ý đến cảm nhận của
chị, lia lia mấy nhát dao thế là tóc c