u hơn.
“Thực ra anh đâu cần phải giúp em nhiều thế.”
Vi Vi nhẹ nhàng nói.
Cô chưa từng nghĩ rằng, sẽ có một ngày, người ấy lại giúp cô xếp hàng mua cơm, giúp cô xách bình nước nóng, sẽ đợi cô học xong, mua đồ ăn
vặt… Anh không thích hợp để làm những chuyện này.
Tuy rằng cô rất thích.
Nhưng để cô hưởng thụ như lẽ đương nhiên như vậy, sẽ cảm thấy bất an.
Đêm mùa hạ yên tĩnh, chỉ có tiếng lá xào xạc khi gió lướt qua trên đỉnh đầu.
“Vi Vi.”
Tiêu Nại bỗng gọi tên cô, anh nhìn cô, ánh mắt có sự nghiêm túc bất
ngờ, “Lần đầu anh ở cạnh con gái, thường xuyên không biết phải làm gì,
nhưng ít nhất thì những chuyện người khác làm, anh cũng phải làm được.”
Vi Vi nhìn anh, ngẩn ngơ.
Ánh sao giăng đầy, ánh điện lấp lánh, nhưng trong thời khắc này, cô chỉ nhìn thấy mỗi ánh sao trong mắt anh.
Những người khác mà anh nói, chẳng lẽ là chỉ những nam sinh vì lý do
trường vốn nam thừa nữ thiếu nên thường không tìm được bạn gái, nếu có
phúc vớ được em nào đó thì sẽ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa đó
sao?
Vậy nên, mục tiêu của Đại Thần là trở thành “bạn trai nhị thập tứ hiếu” đặc sản của trường Đại học A?
Vi Vi mím môi, không rõ vì sao, cô bỗng thấy muốn cười, nhưng tròng
mắt lại đang nóng lên. Cố cúi đầu để che đậy, Vi Vi thầm nhủ: Này, không được đa sầu đa cảm như thế chứ.
Sự tĩnh lặng đêm hè dần dần lan tỏa.
Đến khi bà bác trông cửa ký túc gọi, Vi Vi mới ngẩng đầu lên: “Anh về rồi lên game nhé.”
Vi Vi tiếp: “Em có thứ này muốn cho anh.”
Vi Vi chạy lên lầu như bay, mở vi tính, đăng nhập vào game. Trang bị
đó hôm qua đã làm xong, vốn không gấp gáp tặng cho anh, nhưng bây giờ
lại rất muốn tặng nó rồi.
Hồng Y Nữ Hiệp đứng trên đỉnh Lạc Hà đợi khoảng mười phút sau thì Bạch Y Cầm Sư xuất hiện, Nữ Hiệp đưa trang bị ra cho anh.
“Cho anh này.” Đánh một cái mặt cười, Hồng Y Nữ Hiệp cố lấy hết dũng khí nói: “Em đã nói rồi, em sẽ bù của hồi môn mà.”
Giây sau, cố kiềm chế lễ tiết nhưng lại dường như mang theo sự đè nén vô hạn, nhè nhẹ đậu lên mi mắt cô.
Trên đỉnh Lạc Hà thoáng chốc tĩnh lặng.
Bạch Y Cầm Sư vốn trước giờ thao tác tinh tế chuẩn xác đến từng không phẩy mấy giây, lần này lại khựng lại đến mấy giây sau rồi mới nhấn nút
chấp nhận.
Chủng loại: Phát Trâm (trâm cài tóc)
Tên gọi: Phát Vi (tên này do người chế tác đặt, có thể chỉnh sửa)
Chất lượng: Phàm Khí Trân Phẩm
Yêu cầu cấp độ: 90
Thuộc tính: Cầm Ý+15%, tốc độ hồi phục nội lực+12%, sức bật nhanh+38, sinh mệnh + 1000
Độ bền: 500/500
Chức vụ thích hợp: Cầm sư
Người chế tác: Lô Vĩ Vi Vi
“Thực ra, lần trước ngoại trừ việc yêu cầu Phong Đằng cung cấp bốn
con thần thú, em còn muốn có thêm 2 loại vật liệu quý hiếm khác nữa,
Thiên Sơn Bạch Ngọc và Cửu Thiên Tôi Hỏa, và cả một số thứ trước kia thu thập được, nên em đã làm cái này.”
“Chiếc trâm cài của anh vốn cũng rất oách rồi, em muốn thử xem có thể nào làm ra được chiếc tốt hơn không.”
Kết quả là, thực sự cô đã làm ra một vật phẩm quá quý giá.
Trong game Mộng Du Giang Hồ, những trang bị cao cấp mà hệ thống tung
ra gọi là Thần Binh Tiên Khí, còn những trang bị mà tự bản thân các game thủ chế tác ra thì gọi là Phàm Khí, nhưng hoàn toàn không phải là thuộc tính của Phàm Khí thì nhất định sẽ thua kém Tiên Khí, chẳng hạn chiếc
trâm cài tóc mà Vi Vi làm ra đây, thuộc tính còn oách hơn cả Tiên Khí
bình thường. Có điều game thủ muốn làm ra một Phàm Khí Trân Phẩm thì độ
khó lại vô cùng cao, ngoại trừ vật liệu quý hiếm và nội lực cao thâm ra, còn phải xét đến tỷ suất thành công.
“^_^, vậy là anh may mắn lắm đó.”
Vi Vi căng thẳng gõ chữ, đột nhiên nhiều lời hẳn, dường như nói thêm
một câu thì cảm giác đè nén sẽ giảm đi một phân vậy. Nhưng tuy thấy căng thẳng, mà lại muốn nói thêm thì vẫn phải vận toàn bộ sức lực lớn nhất
để thốt ra câu đó.
Ngón tay khẽ khựng lại, Bạch Y Cầm Sư nói: “Đúng là anh may mắn thật.”
Mặt Vi Vi nóng bừng lên, không biết trong lòng có quỷ hay sao mà cứ
cảm thấy một câu nói quá bình thường của anh, lại như ẩn giấu một ý tứ
sâu xa nào đó vậy.
“…Hừm, nếu vậy thì tốt quá rồi.” Cô đang nói cái gì vậy trời…
Dường như cảm nhận được sự lúng túng của cô ở phía bên kia, Tiêu Nại mỉm cười: “Phát Vi giải thích thế nào?”
“Có nghĩa là Phát Trâm by Vi Vi đó.” Bạn sinh viên khoa tự nhiên Vi
Vi không hề có tế bào lãng mạn cảm thấy rất dễ giải thích, “Nếu anh
không thích thì có thể sửa mà, em không có đầu óc nghệ thuật…”
“Không cần sửa, anh rất thích.”
Kết tóc với Vi [ý anh í là ‘kết tóc se duyên’ với Vi Vi đấy mọi người '>
Sao lại không thích cho được.
“Ồ.”
Lần này Vi Vi không lãnh hội được “thâm ý”, uhm một tiếng rồi muốn
chuồn đi cho nhanh, “Vậy thì, em out trước nhé, hôm nay chơi vui và mệt
quá, em muốn ngủ sớm một chút.”
Bạch Y Cầm Sư không hề níu kéo. “Ừ, phu nhân vất vả quá.”
“…”
Người này… hình như mãi mãi là một mũi tên trúng hai con chim
>o
Bóng áo đỏ biến mất trên đỉnh núi, thời gian tích tắc từng giây trôi
qua, mấy phút sau, trên máy tính, ngón tay thon dài mới khẽ nhấn vào nút bên tay phải, đổi chiếc trâm cài tóc mới.
Bạch Ngọc Phát Trâm lóe lê